Xuyên Về Thập Niên, Ta Bỗng Thành Đại Lão - Chương 400: Không quay về cũng tốt

Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:59:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Khúc Tiểu Tây : "Còn gì thì chú cho cháu cái đó! Nhà chú cái gì ăn chẳng ngon."

Cô dẫn Túc Bạch chỗ, khoe: "Mùa đông em thích tới nơi ."

Nếu là ngày hè thì chịu .

Bổ quá dễ chảy m.á.u cam lắm.

"Món dày dê xào cay nhà họ ăn ngon, mỗi tội chúng tới muộn nên chắc hết ……" Khúc Tiểu Tây lải nhải.

Túc Bạch đối diện cô, gương mặt tươi của cô cũng theo.

Khúc Tiểu Tây Túc Bạch sức ăn nên gọi khá nhiều món, gọi xong mới : "Bằng đủ ."

sang Túc Bạch, lúc mới phát hiện hôm nay diện đồ vô cùng trang trọng. Một bộ tây trang cộng thêm áo sơ mi trắng, đây phong cách ăn mặc thường ngày của .

À đúng, cũng thể bình thường mặc như , khi nào cũng mặc đồ lịch sự như thế. Tuy nhiên kiêm quá nhiều công việc nên những lúc Khúc Tiểu Tây gặp đa phần đều thấy bộ dạng lôi thôi.

: "Hôm nay xem mắt ?"

Túc Bạch: "…… Người xem mắt mà chờ lâu như ?"

Khúc Tiểu Tây khóe miệng ngéo một cái: "Vậy thì . Có điều hôm nay diện đồ quá. Một chút cũng giống với bình thường."

Nói tới đây, cô thoáng qua bên ngoài cửa: "Anh còn lái xe nữa." Cô mỉm trêu chọc: "Anh mượn xe? Đồ quý như , ai cứ luôn co mượn thế?"

Túc Bạch nghiêm túc Khúc Tiểu Tây : "Anh tự mua."

Khúc Tiểu Tây: "A?"

Cô ngây ngẩn cả , Túc Bạch phát ngốc.

Túc Bạch bình tĩnh: "Anh tự mua, hôm nay mới lấy."

Khúc Tiểu Tây: "……"

lắp: "Em em em, trời ạ, mua xe?"

Túc Bạch ừ một tiếng: "Anh cảm thấy nếu cái xe thì cũng tiện hơn nhiều. Vừa lúc trong tay tiền nên mua luôn. Anh thấy cũng ."

Khúc Tiểu Tây: "Được quá chứ." Cô tủm tỉm: "Không nghĩ tới đổi quần áo mới để lấy xe."

Túc Bạch bất đắc dĩ : "Không ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-ta-bong-thanh-dai-lao/chuong-400-khong-quay-ve-cung-tot.html.]

Anh đôi mắt to của Khúc Tiểu Tây: "Người gặp là……" Tạm dừng một chút mới : "Là trai ."

Khúc Tiểu Tây: "!!!"

thể tin Túc Bạch: "Anh trai ? Anh trai nào của ?"

Anh trai của Túc Bạch thật nhiều cách .

Túc Bạch: "Từ Sơn Tây tới."

Khúc Tiểu Tây nháy mắt hiểu rõ, a một tiếng thật dài: "Vậy ……"

Cô chớp chớp mắt, Túc Bạch rũ mắt xuống, đáp lời: "Bọn cũng chẳng gì để với . Anh qua đây việc, thuận tiện ghé thăm , bọn cũng nhiều năm gặp . Nhìn một cái, chào hỏi một câu, vẫn còn sống là xong."

Khúc Tiểu Tây trộm liếc mắt Túc Bạch một cái, thấy biểu tình của đổi gì.

Khúc Tiểu Tây nhẹ giọng chút: "Anh tới tìm về nhà chứ?"

Nghĩ đến Túc Bạch thể sẽ rời , đột nhiên tim Khúc Tiểu Tây đập nhanh vài phần, một chút cảm xúc vui bỗng nảy lên trong lòng. Có điều nhanh cô đè ép cảm giác khác lạ xuống, tiếp tục truy hỏi: "Anh cho về nhà ?"

Túc Bạch: "Anh để về nhà? Năm đó lúc rời khỏi, đều , thì đừng về."

"Đây lời lúc tức giận của cha ? Có lẽ……"

Túc Bạch đột nhiên Khúc Tiểu Tây, cực kỳ nghiêm túc: "Không lẽ, chính là như ."

Khúc Tiểu Tây: "A?" Cô c.ắ.n môi, nhẹ giọng: "À ."

Túc Bạch: "Bọn qua gì với , mà cũng chẳng cần qua gì. Kể cả ngày lễ Tết chăng nữa bọn cũng khỏi thăm một câu. Chuyện của bên đó quản, chuyện của cũng cần họ quan tâm. Cho nên bọn họ sẽ tìm về, tìm thì cũng về."

Đột nhiên đuôi lông mày Túc Bạch nhướn cao, Khúc Tiểu Tây hỏi: "Em sốt ruột cái gì?"

Khúc Tiểu Tây: "A?"

Thấy vẻ mặt ngây thơ của cô, Túc Bạch : "Không ." Anh thấp giọng : "Anh cùng ông già bên coi như chia cắt, tuyệt đối gặp . Chỉ cả thì cứ mỗi năm sẽ gặp một . Đối với ông già thì việc nuôi bọn chẳng khác gì đầu tư, trứng gà thể đặt chung trong một cái rổ . Mà bọn đều là trứng gà. Mỗi quả trứng gà bọn khi đời mục đích riêng. Cho nên từ sớm bọn sự ăn ý với , về cơ bản sẽ gặp nhiều."

Khúc Tiểu Tây hiểu , cô nhẹ giọng: "Trách ."

Cô a một tiếng, nếu những ' nhà' ở Bắc Bình là nhân với thì thực tế cũng chẳng quan hệ huyết thống. Trái nhà bên Sơn Tây khác, họ là cha ruột, trai cùng cha khác với .

Không lý nào thể qua .

bây giờ thì Khúc Tiểu Tây hình như hiểu .

Đây coi như cách bảo tồn một chút quan hệ huyết mạch còn ?

Khúc Tiểu Tây ban đầu thấy thể lý giải, thực tế cô hiểu. Những năm đều cực kỳ coi trọng những việc như .

: "Anh về cũng là chuyện ."

Loading...