Xuyên Về Thập Niên, Ta Bỗng Thành Đại Lão - Chương 418: Người bạn duy nhất

Cập nhật lúc: 2026-01-20 18:00:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Cô suy nghĩ một chút, kiên quyết: "Chờ em dệt xong cho nhà sẽ cho một cái khăn quàng cổ nhé."

Túc Bạch cong khóe miệng: "Vậy cảm ơn em ."

Khúc Tiểu Tây vội vàng xua tay: "Không cần cảm ơn, em còn đưa ."

Túc Bạch đúng lý hợp tình: "Anh em thì , cho nên tin em nhất định sẽ đưa cho ."

Khúc Tiểu Tây bật , cô tò mò hỏi: "À, hôm nay gọi em gì?"

Cô truy hỏi: "Anh việc gì ?"

Túc Bạch gật đầu : "Năm nay là đầy 7 năm chị của mất, cùng rể định định về Phụng Thiên viếng mộ cho chị . Anh hỏi xem em cùng bọn về ? Nếu các em cùng về thì sẽ an hơn."

Khúc Tiểu Tây sửng sốt, nghỉ một chút cũng nhớ cha qua đời nhiều năm như mà bọn cô vẫn từng trở về qua. Tuy rằng ngày lễ ngày Tết cũng sẽ mua chút tiền giấy đầu phố đốt nhưng rốt cuộc đến cuối cùng vẫn từng trở về.

Nhiều năm như , lẽ cỏ mộ cũng mọc dài.

Năm đầu tiên bọn cô nhốt ở Bạch gia cơ hội trở về. Sau bọn cô đến Thượng Hải, ngàn dặm xa xôi nên cũng tiện về.

Nghĩ đến đây, Khúc Tiểu Tây bỗng sinh chút d.a.o động, cô nhẹ giọng: "Để em suy nghĩ một chút."

Cô cúi đầu, ngay đó ngẩng đầu: "Chờ Tiểu Đông và Tiểu Bắc về, bọn em sẽ thương lượng với . Chuyện em tiện tự quyết định."

Túc Bạch thật thể lý giải tại nghĩ như , gật đầu: "Được, em quyết định thế nào thì nhớ với ."

Khúc Tiểu Tây nhẹ nhàng gật đầu: "Vâng." Cô chân thành Túc Bạch, : "Cảm ơn ."

Túc Bạch mỉm , cũng chân thành nghiêm túc đáp : "Không cần cảm ơn, chúng là bạn bè mà."

Nói tới đây, giọng điệu còn chút kiêu ngạo.

Khúc Tiểu Tây đột nhiên nhanh trí hỏi: "Vậy bao nhiêu bạn?"

Túc Bạch: "Chỉ em thôi."

Khúc Tiểu Tây: "……"

Túc Bạch: "Bạn bè cần chất lượng hơn lượng."

Khúc Tiểu Tây: "……"

Lời như cũng sai, dù chất lượng hơn lượng, cũng chỉ cô là độc nhất.

Áp lực của cô lớn quá .

Tự nhiên coi là bạn độc nhất vô nhị, Khúc Tiểu Tây bỗng chút mừng thầm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-ta-bong-thanh-dai-lao/chuong-418-nguoi-ban-duy-nhat.html.]

Đương nhiên .

Cô thế mà bạn mà khác ngàn dặm mới tìm đấy.

Khúc Tiểu Tây nhón mũi chân vỗ vỗ bả vai Túc Bạch: "Được đó, bạn bè, chúng vĩnh viễn là bạn ."

Túc Bạch mỉm , ừ một tiếng, biểu tình sung sướng cực kỳ rõ ràng, : "Vậy đây về ."

Khúc Tiểu Tây gọi : "Anh hôm nay… ."

Nói đến cái , Túc Bạch run rẩy khóe miệng, cực kỳ cực kỳ vui : "Công việc thêm của ."

Khúc Tiểu Tây gương mặt dúm dó của mà đột nhiên , mỗi tội như thế lắm. Làm ' bạn' duy nhất, thể nỗi đau của khác ? Nhất thiết thể. Cô là một bạn bụng hiền lành đấy.

Khúc Tiểu Tây cố gắng nghẹn ý , một nữa nhón chân, vỗ vỗ bả vai , gương mặt vô cùng nghiêm túc: "Đừng buồn, . Kể cả công việc , giỏi như thì cũng sẽ kiếm một công việc khác thôi."

Như , Túc Bạch gật đầu: " , thèm so đo với họ."

Khúc Tiểu Tây nhướng mày sắc mặt của Túc Bạch, quả thực Anh bày bộ dạng buồn so đo. Khúc Tiểu Tây thấy thế mà chút kinh ngạc.

"Được , giai , còn rộng rãi đó." Khúc Tiểu Tây khen Túc Bạch một chút.

Túc Bạch bật : "Tuy kẻ khác chiếm chỗ thật vui nhưng chiếm chỗ cần công việc . Anh cũng kể thiếu tiền gì nên cũng chẳng theo chân bọn họ so đo thiệt hơn."

Khúc Tiểu Tây giơ ngón tay cái lên: "Em nhân phẩm mà. Tối nay đến nhà em ăn cơm . Nhà em món cá chiên giòn đấy."

Túc Bạch: "Được." Anh luôn ham thích khó hiểu với thú vui mang tên ăn cơm , : "Để đến giúp."

Khúc Tiểu Tây: "Không cần ."

Hai xong, cùng bật .

Túc Bạch: "Anh ngoài một chuyến ."

Khúc Tiểu Tây: "Vâng."

Đường ai nấy , Khúc Tiểu Tây một nữa lên tầng, cửa thấy công việc tiến triển nhanh quá. Khúc Tiểu Tây: "Mọi nhanh thế?"

Lam tiểu thư: "Mau tới , chúng tiếp tục."

Chị cũng hỏi nhiều xem Túc Bạch tìm cô nhóc gì. Trái Khúc Tiểu Tây : "Mẹ Vương, tối nay lúc nhà chúng nấu cơm dì nấu nhiều thêm nhé, Túc Bạch hôm nay qua đây ăn cơm."

Mẹ Vương quen Túc Bạch tới cọ cơm, gật đầu: "Được."

Mẹ Hứa cảm khái: "Thói quen cọ cơm của Túc Bạch càng ngày càng nghiêm trọng ."

Khúc Tiểu Tây: "Bình thường ạ, tới tay ."

Túc Bạch đến cọ cơm nhưng cũng thường xuyên cho nha bọn cô cái cái , Khúc Tiểu Tây quen.

 

 

Loading...