Tiểu Đông chuyển biến hơn nhưng Tiểu Bắc vẫn yên tâm trai ở một . Cuối cùng c* kiên quyết cùng '' ở chung một chỗ. Một hồi thương lượng, thành ba nhóc mới lớn cứ ở cùng phòng với . Đương nhiên , bên ngoài nhận đó là mấy đứa bé 'mới lớn' mà chỉ cho rằng một thanh niên như Tiểu Đông mang theo hai nhóc tuổi choai choai.
Tiểu Đông kiên trì học võ dù tên tuổi gì, cũng giống như bạn bè cùng trang lứa học nhanh đến , trình độ cao như thế nào nhưng cũng học . Cả dáng vẻ thẳng tắp đĩnh bạt, đây là võ.
Kể cả như thì khí chất của vẫn mang theo chút gì đó sạch sẽ, thanh tân, nho nhã.
Chỉ cần chuyện với về kiến thức gì sâu xa, cơ bản khó thể đoán chỉ thông minh của vấn đề.
Trước đây đều gọi là đồ ngốc, cái gì cũng . Bây giờ cần ai nhắc nhở coi là bình thường thì cũng tự động từ từ trở bình thường thật sự.
"Chị." Mấy nhóc tiếng Khúc Tiểu Tây cửa đều thanh thúy kêu lên.
Khúc Tiểu Tây: "Mấy đứa gì thế?"
Tiểu Bảo: "Em đang chỉ đường cho Tiểu Bắc đấy."
Khúc Tiểu Tây : "Mấy đứa ?"
Tiểu Bắc: "Chỗ nào cũng , chỉ những nơi đó là nơi nào thôi, chị cũng nhanh lên."
Bọn cô cùng , Khúc Tiểu Tây : "Buổi chiều chị định ngoài, tới cửa hàng hương khói xem đồ gì mua ."
Tiểu Bắc lập tức hỏi: "Bọn em thể theo ?"
Khúc Tiểu Tây: "Tốt nhất là , chị mua mấy thứ cũng nên mua gì, chờ chị chuẩn xong đấy thì chúng cùng lên núi là ."
Tiểu Bắc miễn cưỡng, gật đầu : "Vâng." Dừng một chút, c* hỏi: "Chị, bọn em thể vòng qua Phụng Thiên một chút ?"
Khúc Tiểu Tây liếc mắt Tiểu Bắc một cái thật sâu, Tiểu Bắc kiên định nàng.
Khúc Tiểu Tây: "Có thể, điều mấy đứa ngoài thì nhất định dẫn theo."
Tiểu Bắc lập tức lộ mấy cái răng nhỏ: "Vâng."
Thật từ khi đến Phụng Thiên, một vài ký ức dần dần xuất hiện khiến tâm trạng Khúc Tiểu Tây ngừng chịu ảnh hưởng. Tiểu Đông và Tiểu Bắc cũng như .
Khúc Tiểu Tây nhẹ giọng: "Em tâm trạng của chúng giống . Thế nhưng gì cũng , chỉ thể xúc động. Lần chúng về cũng định gì cả." Nói tới đây, như như nhắc : "Hai hiểu ?"
Tiểu Bắc lập tức gật đầu.
Tiểu Đông một bên cũng thật thận trọng.
Khúc Tiểu Tây: "Mọi nhớ rõ lời em là , tóm , ngoài nhất định dẫn theo. Cái khác cần em nhiều lời."
"Đã nhớ."
Cả đám lọt tai lời cô , Khúc Tiểu Tây dĩ nhiên vui lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-ta-bong-thanh-dai-lao/chuong-430-khong-thay-doi-qua-nhieu.html.]
Cô ngoài cửa sổ chút sương mù trải rộng khắp trời, gương mặt lộ chút ý : "Mình cuối cùng cũng trở ."
Nói xong, cô dậy rời .
Tiểu Đông cùng Tiểu Bắc liếc , hai em dần nghiêm túc.
Tiểu Đông: "Em gái."
Tay Khúc Tiểu Tây đặt tay vịn Tiểu Đông gọi , Khúc Tiểu Tây đầu : "Sao thế?"
Cô cùng trong nhà chuyện, nay luôn kiên nhẫn.
Tiểu Đông nên sắp xếp câu chữ thế nào, về phía Tiểu Bắc.
Tiểu Bắc dỗi phồng má mới nghiêm túc: "Nếu chị cái gì thì nhất định mang bọn em theo, ở đây việc của một chị mà là của cả ba chúng ."
Khúc Tiểu Tây tủm tỉm: "Cái chị , thể thiếu hai ."
Đại khái là bởi vì cô nên Tiểu Bắc tươi thoải mái hơn vài phần: "Vậy chị cứ bận việc của chị ."
Khúc Tiểu Tây trở phòng liền thấy Túc Bạch trở . Cô : "Em ngoài xem đồ đây"
Túc Bạch: "Vậy thôi." Anh cầm lấy áo khoác, trực tiếp mặc : "Anh cùng em."
Hai cùng ngoài, Khúc Tiểu Tây cảm khái: "Anh với em cùng , cảm giác thật mới lạ."
Túc Bạch: "Mới lạ vì cùng dạo cửa hàng hương khói?"
Khúc Tiểu Tây gật đầu: " đó."
Cô khanh khách cùng Túc Bạch xuống lầu.
"Ý? Chúng còn xe?"
Túc Bạch gật đầu : "Đây là xe rể để cho chúng dùng. Bốn vệ sĩ sẽ phụ trách bảo vệ ba đứa nhóc."
Xét theo tình huống Tiểu Đông, đều coi như trẻ con.
Khúc Tiểu Tây: "Vậy cũng cẩn thận cảm ơn chú một chút."
Túc Bạch nhướng mày, khởi động xe: "Có cái gì mà cảm ơn? Lần em giúp ba họ, họ cũng cảm ơn gì cho em! Gần như trong thời điểm, tri thức mới là vô giá."
Khúc Tiểu Tây : "Hai việc khác ."
Túc Bạch nở nụ : "Có hai việc khác , đều hiểu cả."
Khúc Tiểu Tây dựa cửa sổ xe đường phố quen thuộc bên ngoài, : "Kỳ thật Phụng Thiên đổi quá nhiều."
Tuy nhiều năm nhưng Khúc Tiểu Tây vẫn thể cảm nhận sự quen thuộc từ trong xương cốt tràn .