Túc Bạch: "Thời gian quá lâu nên tính cảnh giác của đám đó đều mài mòn dần. Nếu hôm nay là ngày đầu tiên bọn chúng ở đây thì lẽ bọn chúng còn cảnh giác chứ qua đến ngày hôm , ngày thứ ba một tháng, hai tháng, ba tháng đến nửa năm… bây giờ qua hơn một năm. Bọn chúng dù cảnh giác hơn nữa cũng từ từ buông lỏng. Mà những bên ngoài cũng như . Ngày đầu tiên còn cảm thấy nơi gì đó, qua một thời gian bọn họ tốn bao nhiêu thời gian mà tìm thứ gì ở nhà họ Bạch, cơ hội càng ngày càng xa khiến bọn họ từ từ cho rằng ở đây gì nữa. Có đôi khi thời gian mới là thứ đáng sợ nhất."
Khúc Tiểu Tây gật đầu, thật sâu cảm thấy Túc Bạch lý.
Cô nhẹ giọng : "Chúng đây xem như chọn ngày ."
Túc Bạch gật đầu: "Quả thực thế!"
Lời thật sai chút nào.
Khúc Tiểu Tây xoay kiểm tra một chút, cô : "Hoàn ……"
Túc Bạch : "Tiểu Tây."
Khúc Tiểu Tây đầu : "Dạ?"
Túc Bạch : "Em đến đây."
Khúc Tiểu Tây nghi ngờ về phía Túc Bạch, tới bên cạnh , nắm lấy tay Khúc Tiểu Tây, lui về phía một bước.
Khúc Tiểu Tây: "Sao thế? Anh phát hiện manh mối?"
Túc Bạch lắc đầu : "Không , phát hiện manh mối, chỉ là nghĩ chúng cần tìm xuống ."
Khúc Tiểu Tây tò mò mở to hai mắt, đôi mắt cô ngập nước, lúc khác khiến khó thể rời mắt . Túc Bạch ho khan nhẹ một tiếng, chút ngượng ngùng, : "Anh nghĩ nếu em xác định ở chỗ mật thất thì chúng thôi tìm nữa. Bây giờ kể cả tìm cũng khó thể bắt tay đào . Có đào thì cũng mang . Hà tất lãng phí thời gian gì."
Khúc Tiểu Tây: " đào thì gì bây giờ??"
Túc Bạch bật : "Làm bây giờ? Cái gì cũng cần !" Anh : "Nếu em xác định chính là chỗ thì chúng trực tiếp sắp xếp ở tới đây đào là . Như ……"
Anh ghé miệng tới gần lỗ tai Khúc Tiểu Tây thì thầm .
Khúc Tiểu Tây gật đầu: "Cũng đúng!" Dừng một chút, cô : "Mỗi tội của bọn chúng cũng ít, chúng thể đảm bảo sẽ đ.á.n.h rắn động cỏ? Em cũng sợ bọn chúng mà em sợ việc ầm ĩ sẽ kéo theo những kẻ ham tiền khác đến đây."
Túc Bạch : "Không , khác ngủ dễ."
Khúc Tiểu Tây: "A?"
Túc Bạch: "Em để bọn chúng sống thì phương pháp giúp bọn chúng cứ thế ngủ say. Nếu em để bọn chúng sống thì phương thức cho chúng c.h.ế.t."
Khúc Tiểu Tây liếc mắt Túc Bạch một cái thật sâu, ừ một tiếng.
Hai thương lượng thỏa đáng, Khúc Tiểu Tây nơi một lượt, đột nhiên ngẩng đầu hỏi Túc Bạch: "Sao hỏi vì em mật thất nhất định ở chỗ ?"
Cô truy hỏi: "Bất luận ai cũng nghi ngờ cơ mà?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-ta-bong-thanh-dai-lao/chuong-447-ngu-chung.html.]
Túc Bạch: "Em ở Bạch gia ở hơn một năm thông minh như , một chút cũng khó?"
Khúc Tiểu Tây cảm khái: "Anh thật cách khen ."
Túc Bạch: "Anh tin tưởng với năng lực của em."
Khúc Tiểu Tây bật , : "Quả thật em gì . Em với chứ em chỉ thiếu nhân lực thôi còn những cái khác thì đều đủ cả đấy."
Túc Bạch cũng bật , duỗi tay xoa nhẹ đầu Khúc Tiểu Tây một chút, nhưng một tay khác gắt gao nắm tay cô buông .
Khúc Tiểu Tây cảm giác lòng bàn tay mồ hôi, đột nhiên ngẩng đầu hỏi: "Sao buông tay?"
Túc Bạch ngây một lúc Khúc Tiểu Tây.
Khúc Tiểu Tây nghiêm túc hỏi: "Sao buông tay?"
Lại nữa dò hỏi.
Túc Bạch nhấp môi gì.
Khúc Tiểu Tây thấy như , như như bật , nhẹ giọng: "Thật kỳ quái nha, lòng bàn tay nhiều nhiều mồ hôi đó."
Túc Bạch mắt to sáng ngời của Khúc Tiểu Tây, đột nhiên : "Nếu vẫn luôn buông tay, em định gì bây giờ?"
Khúc Tiểu Tây thình lình ngẩng đầu, hai đối diện .
Khúc Tiểu Tây đột nhiên hoảng loạn, cô vội tránh thoát khỏi tay Túc Bạch: "Em về, em mệt ."
Cô cứ vội vã nhanh ngoài, những thứ khác đều quan tâm nữa.
Túc Bạch đuổi sát phía Khúc Tiểu Tây, cũng lời nào.
Khúc Tiểu Tây cứ thế vội vàng vòng qua cửa . Lúc đêm khuya tĩnh lặng, cả một tòa nhà cứ như đều ngủ say . Khúc Tiểu Tây : "Em……"
Túc Bạch nhanh vài bước tiến lên: "Cách cũ, em dẫm lên bả vai ."
Khúc Tiểu Tây nhấp môi, gật đầu.
Hai cứ Tâm trạng khác mà về tiệm cơm Hòa Bình, một đường chẳng ai gì.
Chỉ là nếu về còn đỡ, tới khi về đến phòng Khúc Tiểu Tây chút ngượng ngùng.
Hai bọn cô còn ngủ chung một gian đấy. Dù cả hai thương lượng là một ngủ giường còn một ngủ ở sofa nhưng dù cũng trong cùng một phòng. Ở giữa đường còn treo thêm mảnh nhưng đến cái cửa cũng mà.
Khúc Tiểu Tây hít một thật sâu, bắt đầu khó khăn.