Xuyên Về Thập Niên, Ta Bỗng Thành Đại Lão - Chương 458: Mày lừa tao

Cập nhật lúc: 2026-01-20 18:01:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

ha ha: "Quỷ? Tao quỷ ? Tao đây vẫn đang sống đấy ?"

Cô phần phật bay cực nhanh tới bên Khúc thị, móng tay thật dài lập tức quơ qua mặt Khúc thị: "Ánh mắt cô như một vẫn kém thế nhỉ?"

Lão Vương đột nhiên gây khó dễ, duỗi tay ý đồ tóm lấy Khúc Tiểu Tây, đúng lúc Khúc Tiểu Tây như gió thổi đột nhiên lùi về phía . Lão Vương cũng một sợi dây thép cuốn lấy đầu giữ c.h.ặ.t.

Biến cố đột ngột xảy khiến cho Lão Nhị vô và những xung quanh đang chờ dọa tiểu quần.

Một cái rắm cũng dám thả, cả đám túm tụm với run bần bật, kẻ còn lớn gan vội vàng quỳ xuống ngừng dập đầu hô to gọi nhỏ: "Bà cô ơi, chúng sai , chúng sai . Chúng đều lệnh việc thôi, chúng hại ngài mà!"

Lão Vương phát tiếng kêu t.h.ả.m thiết cuồng loạn, giọng Khúc Tiểu Tây vặn vẹo: "Trên mày mùi m.á.u quá nồng, mày hại c.h.ế.t nhiều như thì giờ đến lượt mày."

Chẳng qua bao lâu dây thép siết c.h.ế.t Lão Vương, gã để một câu trăn trối mất tính mạng, lạch cạch một cái t.h.i t.h.ể rơi xuống đất. Hơn nữa còn trực tiếp rơi xuống bên cạnh Khúc thị, Khúc thị: "A a a a!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-ta-bong-thanh-dai-lao/chuong-458-may-lua-tao.html.]

Mụ cuồng loạn kêu, Khúc Tiểu Tây tiếp tục nhẹ giọng : "Cô , cô của cháu ơi. Cô còn nhớ rõ cô ở mộ cha cháu ? Cô cô sẽ cố gắng hết sức chăm sóc cẩn thận bọn cháu đấy!"

" sai , thật sự sai ! Thật xin !"

Khúc thị nức nở, nước mũi nước mắt hòa , Khúc Tiểu Tây lớn hơn: "Mày lừa , mày lừa tao."

quanh : "Bọn mày hại tao nên bọn mày đều đáng c.h.ế.t."

hì hì: "Bạch gia xong đời , mày vẫn còn sống nhỉ?"

Khúc thị: "Thật xin , thật xin . Cháu tha cho cô , Tri Thiền , cháu tha cho cô, tha cho cô ?"

Khúc Tiểu Tây giọng bay bổng: "Không nha."

 

 

Loading...