Cô tiếp tục nhẹ giọng : "Cháu vốn vẫn còn nghĩ rằng nhớ đến tình cô cháu mà thả cho cô một con đường sống. Thế nhưng cô chịu. Cô chịu hối cải. Vậy nếu như thế…. Cô liền c.h.ế.t thôi. Dù cô cũng chăm sóc bọn cháu cơ mà, bằng cô đến bên cháu mà chăm sóc !"
Khúc thị đột nhiên cũng một sợi dây thừng cuốn lấy, mụ cảm giác dây thép nhỏ, vội kêu: "Cháu tha cho cô, cháu tha cho cô ……"
Khúc Tiểu Tây: "Cô hại cháu, cháu thể bỏ qua cho bộ, thế nhưng mấy năm nay cô bao nhiêu chuyện ? Bây giờ chỉ là gieo gió gặt bão thôi!"
Khúc thị cảm giác hô hấp càng ngày càng khó khăn, mụ Khúc Tiểu Tây chỉ thấy thở càng đứt đoạn, cứ như một phút một giây sống bằng c.h.ế.t, mụ sắp c.h.ế.t , sắp c.h.ế.t đến nơi .……
Khúc Tiểu Tây bộ xem quyển vở vô hình tay: "Cô cũng giống như những phụ nữ khác bán hồng phòng chịu khổ, thế nhưng cô cùng bọn chúng tự lấy mồi lừa khách buôn từ nơi khác đến, hại tính mệnh còn cướp tiền……"
Khúc Tiểu Tây dịu dàng: "Nếu như cô sát hại là , cháu còn thể thả cho cô một con đường sống. Mỗi tội cô dựa cái gì hại ? Cô , cháu tha cho cô lắm, điều cô thật khiến thất vọng quá…. Thật khiến thất vọng quá …"
Khúc thị giãy giụa ngừng, lúc mụ nên lời mà cứ mơ mơ màng màng, phảng phất như về vài năm , lúc trai chị dâu mụ vẫn còn sống, đúng lúc yến tiệc tiểu Tri Kỳ tròn 1 tuổi.
Khi đó khách khứa tụ tập đông.
Khách đến đầy nhà họ Khúc, phồn hoa náo nhiệt, ai ai cũng mang theo nét tươi xán lạn. Một cô bé thẹn thùng chạy đến mặt mụ : "Cô ơi, cái tặng cô ạ."
Là một quả táo lớn thơm ngọt.
Quả táo……
Hối hận ?
Không !
Khúc thị chậm rãi tắt thở.
Khúc Tiểu Tây khi c.h.ế.t mụ nghĩ những gì, đối với cô mà , Khúc thị chỉ là một xa lạ, một kẻ xa lạ!
Lão Vương đầu trọc và Khúc thị đều c.h.ế.t dọa hết thảy những kẻ khác. Cả đám chỉ hận thể dập đầu xin tha, mỗi tội tay trói nên quỳ xuống cũng mất nhiều sức lực.
Khúc Tiểu Tây tiếp tục mở quyển vở nhỏ của : "Để xem bọn mày kẻ nào đáng c.h.ế.t, kẻ nào vẫn thể sống……"
"Bà cô ơi, ngài tha chúng , ngài tha chúng với……"
Khúc Tiểu Tây để ý bọn họ cái gì, khi ba nữa c.h.ế.t, cô những khác: "Cơ hội lúc nào cũng đấy!"
Từng câu từng chữ cô đặc biệt âm trầm: "Tao sẽ chằm chằm bọn mày!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-ta-bong-thanh-dai-lao/chuong-459-thu-vui-ac-doc.html.]
Lúc trời tờ mờ sáng, bọn chúng chỉ thấy đầu nặng chịu , bao lâu cả đám hôn mê. Sau khi xác nhận bọn chúng đều ngất xỉu giả bộ, Khúc Tiểu Tây: "Đem ném hết hố ."
"Chỉ năm kẻ ?"
Khúc Tiểu Tây: " ." Chần chờ một chút, cô nghiêm túc: "Cảm ơn giúp."
Nếu lấy thủ đoạn của bọn cô chắc chắn thể g.i.ế.c mấy nhanh như .
Cũng may, Túc Bạch đem đến đều là đàn ông cường tráng, thủ giỏi.
Mọi đều chút kinh ngạc vẫn : "Không cần khách khí."
Khúc Tiểu Tây lấy một con heo giấy vàng gấp xong cùng một giấy nhỏ đặt bên những kẻ còn đang hôn mê.
Túc Bạch: "Như thể chứ? Có thể để nhược điểm gì ?"
Khúc Tiểu Tây: "Chỉ cần chạm nhẹ thôi thì giấy cũng sẽ tự cháy."
Những khác đều ngoài ý Khúc Tiểu Tây, Khúc Tiểu Tây : "Hoá học vật lý đều học cho ."
Cô lung tung lau mặt mặt về phía Khúc thị c.h.ế.t.
"Em gái."
Tiểu Đông tới bên cạnh Khúc Tiểu Tây, cầm tay cô.
Tiểu Bắc lập tức ở một bên khác, ba em nắm tay . Thật cả ba đều ở chung một chỗ nhưng tay. Hai phụ trách kéo dây thừng nâng lên hạ xuống Khúc Tiểu Tây. Vì thật sự tay quả thật Khúc Tiểu Tây.
Khúc Tiểu Tây tay do dám.
Mà là bởi Khúc Tiểu Tây thấy nhất thiết bẩn tay .
"Chúng tay g**t ch*t bọn họ." Tiểu Bắc Khúc thị nghiêm túc .
Khúc Tiểu Tây: "Nếu thể khiến những kẻ sợ mất mật dám sáng nữa thì những điều chúng đều đáng giá."
Cô giả thần giả quỷ như chẳng lẽ do tìm thú vui ác độc của ?
Dĩ nhiên .
Cô thể trực tiếp cho mấy kẻ một d.a.o, việc gọn gàng tốn ít thời gian. Tuy nhiên cô như thế. Cô thông qua những chuyện để cho những kẻ còn sống sợ hãi, kính sợ về khi ý định chuyện sẽ nhớ những việc xảy ngày hôm nay. Chúng sẽ dám dám bậy nữa. Nếu như là kẻ cực kỳ ác dĩ nhiên sẽ chịu ước thúc của đạo đức. Đám Khúc Tiểu Tây bọn cô xuống tay với mấy kẻ đều là những hung ác tay dính mạng .