Túc Bạch ngón tay luồn trong tóc cô, cảm khái: "Chuyến tóc em khô như cỏ ."
Khúc Tiểu Tây: "Không , em dưỡng hai ngày sẽ ngay ." Cô lắc lắc đầu: "Thẩm Hoài bên chuyện gì thế?"
Vừa mấy nhóc ở nhà nên tự nhiên cô dám hỏi miệng. Bây giờ khác, trong nhà chỉ còn hai bọn cô nên hỏi một câu cũng .
Túc Bạch: "Đánh giặc cần tiền."
Khúc Tiểu Tây: "???"
Cô chút hiểu Túc Bạch, Túc Bạch bình tĩnh một gợn sóng: "Thẩm Hoài am hiểu cái gì?"
Khúc Tiểu Tây bừng tỉnh.
Túc Bạch: "Một phần quân phí chỗ cha đến từ Thẩm Hoài."
Vừa thế, Khúc Tiểu Tây càng hiểu rõ.
"Cho nên lúc họ mới tìm Thẩm Hoài?"
Túc Bạch: "Chắc là Thẩm Hoài về tiếp xúc với , khi xảy chút vấn đề. Có thể theo dõi ngay từ đầu. Nếu ngay từ đầu theo dõi thì chúng cũng giám thị. Khả năng nửa đường mới bắt đầu, vì thể do mà tiếp xúc vấn đề. Có điều, thấy cũng . Nếu như tin tưởng Thẩm Hoài thì sẽ chỉ theo dõi thôi mà hẳn sớm xuống tay ."
Khúc Tiểu Tây: "Có thể do chúng mới lộ chú ?"
Khúc Tiểu Tây chuyện ở nhà họ Bạch đêm đó, dù cô tính tính thấy bại lộ chút nào nhưng vẫn chút yên tâm lắm.
"Không khả năng, phụ trách với phụ trách căn bản một." Túc Bạch tự đáy lòng nhắc: "Em cần quá lo lắng."
Khúc Tiểu Tây: "Vậy ."
Túc Bạch xoay , xổm mặt Khúc Tiểu Tây: "Em đừng nghĩ nhiều gì. Những chuyện kể cả em nghĩ cũng gì."
Khúc Tiểu Tây: "Sao em gì? Em còn b.út đấy."
Khúc Tiểu Tây cảm thấy thể bao nhiêu thứ.
Túc Bạch sửng sốt, ngay đó bật xoa đầu cô: "Em sợ chọc phiền toái ?"
Khúc Tiểu Tây: "Chẳng lẽ em thể phận kín chút ?"
Túc Bạch: "Cái thì em thể."
Mặt Khúc Tiểu Tây kiêu ngạo: "Đó là đương nhiên." Cô chống cằm, nghiêm túc : "Nếu thể một chút chuyện gì đó, em cũng sẵn lòng."
Túc Bạch cũng nghiêm túc về phía Khúc Tiểu Tây, sẽ ngăn trở Khúc Tiểu Tây bất cứ chuyện gì, chỉ cầm tay cô, : "Mặc kệ em cái gì đều chớ quên ."
Khúc Tiểu Tây hì hì: "Được ." Cô duỗi tay bóp c.h.ặ.t mặt Túc Bạch, : "Anh đó, đó."
Túc Bạch: "…… Em như xem như đang bắt nạt nhỉ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-ta-bong-thanh-dai-lao/chuong-472-danh-giac-can-tien.html.]
Túc Bạch: "Coi như thế ."
Khúc Tiểu Tây lời lẽ chính đáng: "Không tính. Đùa một chút với bạn trai thể coi như bắt nạt ? Không tính! Chắc chắn tính! Hì hì."
Khúc Tiểu Tây tủm tỉm, cả đều mang theo chút vui sướng tự đắc nho nhỏ.
Túc Bạch gương mặt tươi xinh của cô nhịn chạm trán với trán cô: "Vậy nếu đùa giỡn với bạn trai coi như bắt nạt thì đùa với bạn gái cũng xem như bắt nạt em nhỉ?"
Anh bộ duỗi tay, Khúc Tiểu Tây ngao ngao kêu lên, : "Nếu dám bắt nạt em, em sẽ khách khí . Em là thiếu nữ Vịnh Xuân đấy!"
Túc Bạch: "Chỉ cho quan châu đốt lửa, cho dân chúng thắp đèn."
Khúc Tiểu Tây giương lên đầu, ngạo kiều : "Vậy thì thế nào!"
Túc Bạch thấy cô như chỉ cảm thấy trái tim cũng mềm . Trên đời thiếu nữ xinh hàng ngàn hàng vạn nhưng xinh nhất chỉ một Tiểu Tây thôi. Anh nhẹ nhàng ôm lấy cô: "Anh nghĩ kể cả em em hái trời cũng sẽ đồng ý giúp em."
Khúc Tiểu Tây nhướng mày, a một tiếng thật dài.
Túc Bạch lập tức sửa miệng: "Thôi ngôi vẫn nên hái xuống. Thế nhưng chỉ cần việc trong khả năng cho phép, đều sẽ cố hết sức ."
Khúc Tiểu Tây khanh khách bật , cô : "Đây xem như hiện trường tự vả mặt của ?"
Túc Bạch: "Đây là nghĩ, thể hứa hẹn những việc mà , Anh em thất vọng."
Khúc Tiểu Tây phỉ nhổ: "Em căn bản ngôi gì cả nhé?" Khúc Tiểu Tây đẩy đẩy Túc Bạch: "Người em bẩn lắm. Anh mới tắm xong đừng ôm em. Em thấy hôi rình lên đây ."
Cô lười nhác vươn vai : "Anh về , em tắm một cái, tắm em cứ thấy khó chịu thế nào ."
Túc Bạch: "Nghe thấy, trong lòng em là tiểu công chúa thơm ngào ngạt."
Khúc Tiểu Tây tự dưng rùng một cái: "Sao thể." Động tác đẩy của cô mạnh hơn nữa: "Đi thôi thôi."
Túc Bạch: "Được ." Anh hỏi: "Em ăn chút gì ? Anh chuẩn ."
Khúc Tiểu Tây quyết đoán: "Anh mua , cần tự ."
Túc Bạch mỉm : "Đau lòng ?"
Khúc Tiểu Tây: "Thủ nghệ của chẳng gì."
Túc Bạch: "Vậy cũng vẫn là đau lòng ."
Khúc Tiểu Tây bật , cô đẩy Túc Bạch khỏi cửa: "Đi thôi."
Bản cô ngược phòng tắm, vì , thể hiểu nhưng Khúc Tiểu Tây vẫn thấy tâm tình vô cùng . Cô cong khóe miệng ngâm nga khúc nhạc.
Trước đây cô vẫn luôn thể tưởng tượng thế nào thể mật của khác, cho sự tín nhiệm, thích . Thế nhưng khi chuyện như , Khúc Tiểu Tây thấy gì .
Thậm chí một chút tự nhiên cũng , chỉ cảm giác bản đang chìm trong sự vui sướng.
Tóm trong lòng luôn ấm áp vui vẻ.