Nửa buổi chiều, ánh nắng tươi sáng, trong phòng thật yên tĩnh.
Một Khúc Tiểu Tây ở án thư.
Thật thứ cô chân chính căn bản câu chuyện tình yêu gì cả. Bản Khúc Tiểu Tây là thông minh, thông minh đến mức giỏi ngụy trang. Cô hiểu cái gì mới thể che đậy bản nhất. Cô thể dùng bộ tâm trí thiếu nữ câu chuyện tình yêu và việc yêu đương.
Như kể cả khác liên tưởng lẽ cũng sẽ nghĩ đó là tiểu thuyết do cô .
Thứ Khúc Tiểu Tây chính là kết quả như .
Cô nghiêm túc xây dựng đại cương, bao lâu lưu loát vài tờ. Khúc Tiểu Tây phát giác, tuy lâu qua tiểu thuyết thuộc thể loại nhưng đến khi thật sự đặt b.út xuống thấy vẫn còn công lực khi phóng viên năm đó.
Khúc Tiểu Tây về bắt đầu bận rộn. Túc Bạch cũng nhàn rỗi.
Dù Túc Bạch vẫn lời mua hoa về, hoa hồng xán lạn như lửa đỏ giống hệt với tâm tình của bây giờ.
Anh : "Tặng cho em."
Khúc Tiểu Tây: "Rất ."
Túc Bạch nhấp môi, hình như chút khẩn trương.
Khúc Tiểu Tây: "Ừ?"
Túc Bạch nghĩ nghĩ, nghiêm túc : "Ngày mai, mời em diễn, em bằng lòng ?"
Khúc Tiểu Tây dỗi: "Người yêu đương đều là xem phim điện ảnh, cổ hủ mời em diễn?"
Túc Bạch: "Ngày thường em bình luận phim nên thường xuyên tới rạp chiếu phim. Anh ngược cảm thấy em thể thích một thể loại giống ."
Khúc Tiểu Tây: "Tỷ như?"
Túc Bạch: "Tỷ như, xem diễn."
Khúc Tiểu Tây thực chân thành : "Kỳ thật em xem hiểu lắm."
Túc Bạch: "…… Kỳ thật, cũng thế."
Khúc Tiểu Tây: "!!!"
Mắt cô mở to tròn xoe, : "Thiệt giả?"
Túc Bạch: "Từ nhỏ nước ngoài……"
Như , thật đúng là.
Lời như quả thật cũng đúng. Anh nhỏ như , căn bản từng diễn, Nếu thưởng thức thế nào tất nhiên cũng khả năng.
Khúc Tiểu Tây một lời khó hết: "Chính hiểu thế mà còn mời em ?"
Túc Bạch: "Anh cho rằng em sẽ thích."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-ta-bong-thanh-dai-lao/chuong-474-muon-di-hen-ho.html.]
Khúc Tiểu Tây phụt một tiếng bật , mà lúc Túc Bạch cũng theo, : "Hóa chúng đều cả. Như một việc thật sự trao đổi với mới đúng."
Tự cho là đúng thể giống với thực tế.
Túc Bạch: "Vậy em thích cái gì?"
Khúc Tiểu Tây sắc trời ngoài cửa sổ : "Chúng ngày mai vùng ngoại ô thả diều ?" Cô : "Thuận tiện nấu cơm dã ngoại."
Túc Bạch: "Được." Anh : "Vậy diều luôn."
Khúc Tiểu Tây: "Cùng !" Cô : "Em thích tự , như cảm thấy thành tựu."
Túc Bạch: "Được, em thích hình vẽ gì?"
Khúc Tiểu Tây đôi mắt sáng lấp lánh, : "Chúng hình vẽ đặc biệt một chút, chính là cái loại mà . Anh thấy ?"
Túc Bạch: "Đương nhiên thể."
Khúc Tiểu Tây: "Tiểu Đông vẽ tranh , chúng tìm đến vẽ."
Động tác hai trong nhất thời vội vàng hơn. Có lẽ bởi liên quan đến việc diều của bọn cô mà khiến tầng tầng đều tò mò qua. Tiểu Thạch Đầu và Tiểu Nha cũng mon men bước tới. Ngay cả Trương Tiểu Đệ đặc biệt giúp bọn cô tìm mấy đoạn gỗ thích hợp để giá đỡ.
Trong lúc nhất thời thể cả khu nhà tổng động viên việc.
Lam tiểu thư cùng Hứa ở cửa sổ cảm khái: "Dì xem, con bé về căn nhà náo nhiệt hẳn lên. Rõ ràng là vua của đám trẻ con còn gì."
Mẹ Hứa: "Chẳng thế thì , một cô bé tính tình vui vẻ như ai mà thích. Mấy ngày con bé , dì cũng thấy tâm tình sa sút, ăn cơm cũng ăn, cứ luôn thấy khu nhà lạnh lẽo. Cô xem bây giờ khác ." Bà lau lau tay: "Không , dì cũng xuống xem."
Nói xong cũng vội vàng xuống tầng.
Lam tiểu thư chút do dự đuổi theo.
Mọi hô to gọi nhỏ, chỉ tới chạng vạng mấy cái diều, mỗi cái đều giống .
"Chị, bọn em cùng hai cùng chơi ngoại thành." Tiểu Bắc lắp bắp tiến đến bên Khúc Tiểu Tây nũng.
Lúc c* thật sự phá hỏng chuyện của thầy Túc mà chỉ đơn giản tất cả cùng chơi khi diều.
Tiểu Bắc: "Chị, ?"
Khúc Tiểu Tây về phía Túc Bạch, ngay đó mỉm : "Được đó." Dừng một chút, cô dặn: "Có điều chúng ai chơi theo ý nấy đấy nhé, mấy đứa gây thêm phiền cho bọn chị . Chị với Túc Bạch còn hẹn hò."
Tiểu Bắc: "Bảo đảm lời!"
Mấy Lam tiểu thư: "!!!"
Bọn họ khiếp sợ Khúc Tiểu Tây, : "Em em em, ……"
Mấy Lam tiểu thư thấy mới chỉ cảm thấy thích hợp lắm, tóm mơ hồ cảm nhận giữa bọn cô đột nhiên một khí khó lòng giải thích, cho đúng. Lam tiểu thư vốn còn nghĩ chờ tìm lúc nào rảnh sẽ hỏi Khúc Tiểu Tây cẩn thận một phen.
Giờ thấy thiếu nữ thẳng luôn , chị chấn kinh .