Xuyên Về Thập Niên, Ta Bỗng Thành Đại Lão - Chương 480: Mật thất

Cập nhật lúc: 2026-01-20 18:02:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Túc Bạch nhẹ nhàng vỗ bả vai Khúc Tiểu Tây, yên lặng trấn an cô. Bây giờ dù gì cũng đều . Hơn nữa, thể Khúc Tiểu Tây thật sự khác an ủi mà chỉ mong chuyện một chút.

Có lẽ cô chỉ phát tiết cảm xúc mà thôi.

Quả nhiên Khúc Tiểu Tây dễ đắm chìm trong cảm giác khó chịu. Những cảm xúc đó nhanh ch.óng đẩy lui.

quanh một lượt, : "Nơi đủ kín ?"

Túc Bạch thành thật: "Nơi chỉ thể xem như một trạm trung chuyển. Nếu đáng tin thì thấy . Em để những thứ ở nơi an hơn, nghĩ nên đổi chỗ."

Khúc Tiểu Tây: "Có chỗ nào tương đối thích hợp hơn ?"

Túc Bạch: "Sân nhà chúng ."

Khúc Tiểu Tây: "???"

: "Sân nào nhà chúng ?"

Túc Bạch: "Phòng lúc xây cải tạo , mật thất."

Khúc Tiểu Tây bừng tỉnh, bảo Túc Bạch ở tầng một. Cô gật gật đầu, : "Hóa như thế. Vậy mật thất của lớn ?"

Túc Bạch: "Không thành vấn đề."

Khúc Tiểu Tây tính toán thời gian, bây giờ là năm 1936, dựa theo mốc sự kiện thời gian thì sang năm sẽ chuyện xảy . Khúc Tiểu Tây nhíu mày , tiếp tục trầm mặc.

Túc Bạch yên lặng Khúc Tiểu Tây. Anh vẫn luôn cảm thấy Khúc Tiểu Tây giống với bình thường, thế nhưng chỗ nào giống thì thể rõ. Lại cảm giác giống khiến cho Túc Bạch mỗi cô tự hỏi đều nhịn rời mắt .

Mãi Khúc Tiểu Tây rốt cuộc ngẩng đầu: "Anh cái gì?"

Túc Bạch: "Nhìn em đó." Anh duỗi tay kéo tay Khúc Tiểu Tây : "Em lo lắng gì?"

Khúc Tiểu Tây rút tay , gãi gãi đầu, : "Em cũng lo lắng cái gì, em chỉ đang cân nhắc một chút, Túc Bạch, em để những đồ ở đây vài ngày, thấy để ở đây trong thời gian ngắn ?"

Túc Bạch gật đầu: "Thời gian ngắn còn nhưng để lâu thì ."

Khúc Tiểu Tây: "Vâng, em tạm thời cân nhắc một chút."

Hai kiểm tra hết đồ đạc ở đây lâu, ngược lái xe đến vùng đê ngoại ô. Hai tản bộ với một lúc lâu. Khúc Tiểu Tây cuối cùng cũng thể buông lỏng tâm tình, Thật một chuyện tự cô loáng thoáng suy nghĩ như m.ô.n.g lung rõ thành lời.

Hai cứ tản bộ với , giờ phong cảnh quá tâm trạng bình tĩnh dần mà Khúc Tiểu Tây thấy đầu óc thanh tỉnh hơn ít.

: "Em đem vàng đổi thành d.ư.ợ.c phẩm."

Túc Bạch lập tức về phía Khúc Tiểu Tây, mắt sáng như đuốc.

"Rương đồ cổ em chắc chắn sẽ đổi. Đó là đồ mà cha em để . Còn vàng thì em nhanh ch.óng chuyển hết thành d.ư.ợ.c phẩm." Khúc Tiểu Tây nghiêm túc: "Túc Bạch, xem qua tình huống ở Phụng Thiên, trong thâm tâm tính toán chút nào ?"

Túc Bạch chỗ nào rõ? Chính bởi vì so với Khúc Tiểu Tây hiểu rõ hơn mà càng khẳng định cô như ý nghĩa thế nào.

Anh : "Em xác định như ?"

Khúc Tiểu Tây: "Xác định, chính chúng thiếu ăn uống, em thể vì những khác chút chuyện."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-ta-bong-thanh-dai-lao/chuong-480-mat-that.html.]

Túc Bạch Khúc Tiểu Tây thật sâu, đột nhiên cả hướng về phía ôm lấy cô. Đầu chôn cổ cô, nghiêm túc : "Em thật , ."

Anh hiểu ý của Khúc Tiểu Tây nên càng rõ cô thế nào.

Khúc Tiểu Tây dịu dàng : "Em chỉ hy vọng một ít chuyện trong khả năng cho phép."

Túc Bạch: "Tiểu Đông cùng Tiểu Bắc……"

Khúc Tiểu Tây: "Em sẽ với họ."

Túc Bạch: "Nếu em quyết định, sẽ ngăn cản em!" Anh càng thêm kiên định : "Thật vui vì em như ."

Khúc Tiểu Tây dẫm cho một phát, : "Giúp em xem chuyện d.ư.ợ.c phẩm một chút, thứ em thấy dễ mua."

Túc Bạch ý sâu xa: "Có ."

Khúc Tiểu Tây: "???"

Cô tò mò mở to hai mắt: "Anh ai?"

Túc Bạch: "Vu gia, Vu gia một xưởng d.ư.ợ.c."

Khúc Tiểu Tây: "Nhà Vu Mãnh bọn họ á?"

Túc Bạch gật đầu: " ."

Thật mơ hồ chỗ d.ư.ợ.c phẩm ở cha bên đều đến từ nhà họ Vu, thế nhưng những lời cần .

Không tin Khúc Tiểu Tây mà chuyện cần nhiều lời.

Biết ít một chút mới càng lợi với Tiểu Tây.

"Em cùng Vu lão gia t.ử chút quen , để em liên hệ với ông ." Khúc Tiểu Tây mở miệng.

Thế nhưng Túc Bạch lắc đầu : "Không, để ."

Khúc Tiểu Tây: "Ý?"

Túc Bạch: "Anh ."

Anh bảo đảm Tiểu Tây an .

Khúc Tiểu Tây ánh mắt kiên định của chậm rãi hiểu rõ, cô nhẹ nhàng ho khan một tiếng : "Vâng." Dừng một chút, cô dùng sức ôm : "Cảm ơn ."

Túc Bạch vỗ vỗ lưng cô: "Em mà cảm ơn, sẽ thấy bản thật vô dụng!"

Khúc Tiểu Tây hờn dỗi: "Anh mới vô dụng , cực kỳ giỏi."

Túc Bạch mỉm hỏi: "Anh giỏi thế nào?"

Khúc Tiểu Tây: "Siêu giỏi, siêu siêu giỏi."

Hai .

Hai đạt nhận thức chung.

 

 

Loading...