Anh nắm tay Khúc Tiểu Tây : "Anh em nhất định sẽ đồng ý."
Khúc Tiểu Tây trừng mắt, cãi : "Anh gì ? Em đ.á.n.h cuộc cơ mà. Thế mà liền xác định em đồng ý?"
Túc Bạch nhéo tay nhỏ của Khúc Tiểu Tây, nghiêm túc: "Anh chính là !"
Anh cầm lấy nhẫn, đeo ngón tay cô từng―― chút một, lệch một li!
Khúc Tiểu Tây: "Ý!"
Túc Bạch cong khóe miệng lộ tươi đầy đắc ý.
Anh : "Nói thì thể đổi ý." Anh nháy mắt ôm lấy Khúc Tiểu Tây, : "Vợ , thật !"
Khúc Tiểu Tây: "A!"
Cô kêu một tiếng nhanh bật .
Cô chọc chọc mặt Túc Bạch, giơ tay nhẫn, : "Sao khít thế?" Cô liếc Túc Bạch: "Anh sớm tính toán kỹ hở?"
Túc Bạch mỉm gật đầu: "Anh đại khái hai tháng bắt đầu chuẩn ."
Chiếc nhẫn đặc biệt đưa từ Sơn Tây đến đây. Anh còn tự tay sửa chữa để với kích cỡ ngón tay Khúc Tiểu Tây. Hai cả ngày túm tụm với , chuyện kích cỡ của cô. Quả nhiên sai chút nào.
Túc Bạch: "Anh hiểu em."
Khúc Tiểu Tây huých : "Ai ô ô, cho lợi hại ! Anh rõ thì xem em mặc nội y cỡ nào?"
Sắc mặt Túc Bạch nháy mắt đỏ hồng, lập tức dậy, ánh mắt lơ đễnh: "Em em em!"
Khúc Tiểu Tây: "Sao nào!"
Túc Bạch vội vàng ngoài: "Anh ăn cơm……"
Khúc Tiểu Tây nháy mắt nở nụ , lớn, thậm chí còn ôm chăn ấm giường. Chờ đến khi cô đủ bước ngoài, những khác bắt đầu ăn bữa sáng. Tầm mắt Tiểu Đông và Tiểu Bắc đều dùng ngón tay Khúc Tiểu Tây, chằm chằm.
Khúc Tiểu Tây giơ giơ tay: "Túc Bạch cầu hôn em."
Túc Bạch cong khóe miệng, buông đũa xuống, nghiêm túc : "Hôm nay buổi sáng cầu hôn, cô đáp ứng ."
Nói tới đây, khóe miệng càng cong lên, sắp chạm tới cả tai.
Tiểu Đông cùng Tiểu Bắc đều a một tiếng, cũng ngoài ý . Dù Túc Bạch đó qua với bọn .
Khúc Tiểu Tây cho mỗi một chân, hùng hổ: "Thế là xong ?"
Tiểu Đông cùng Tiểu Bắc vội vàng: "Chúc mừng chị/ em!"
Hai trăm miệng một lời.
Khúc Tiểu Tây bật : "Đều là , còn em nhắc nhở mới chúc mừng!"
Tiểu Bắc ngọt: "Bọn em kinh ngạc đấy chứ, chị , chị đừng tức giận. Không còn đang nghĩ thế nào để cho thầy Túc một trận ? Chị của em như thế đúng là hời cho thầy Túc."
Khúc Tiểu Tây phụt một tiếng bật : "Lại bậy, hai căn bản đ.á.n.h Túc Bạch. Nếu chị là em, chị sẽ cùng Túc Bạch học nhiều chút, dù cũng già ……"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-thap-nien-ta-bong-thanh-dai-lao/chuong-490-nguoi-cua-em.html.]
Tiểu Đông đồng tình thoáng qua em rể tương lai.
Em gái vĩnh viễn cùng phe với bọn , grào!
Tiểu Bắc: " quá ha."
Túc Bạch tính tình chỉ .
Khúc Tiểu Tây cũng vui vẻ , đủ , hình nghĩ tới cái gì: "Anh chờ em một chút."
Cô bịch bịch bịch chạy về phòng, mãi , đến khi đều ăn xong bữa sáng, Khúc Tiểu Tây mới từ trong phòng , tay cô giấu lưng: "Túc Bạch."
Túc Bạch: "Ừ?"
Anh mỉm Khúc Tiểu Tây, ánh mắt nhu hòa mang theo quấn quýt si mê.
Sắc mặt Khúc Tiểu Tây hồng: "Đem tay đây."
Túc Bạch cũng vươn tay , Khúc Tiểu Tây lập tức đeo một cái nhẫn .
"Ý? Trùng hợp thật, thế mà !!!" Khúc Tiểu Tây tự chấn kinh luôn.
Túc Bạch nhẫn, mắt sáng ngời về phía Khúc Tiểu Tây. Khúc Tiểu Tây: "Vừa cho thấy là của em."
Túc Bạch: "Ừ, là của em." Anh sâu xa : "Không nghĩ tới em cũng sớm chuẩn nhẫn cho ."
Hóa cô cũng thực thích thực thích , cũng kết hôn sớm một chút.
Khúc Tiểu Tây: "…… Anh suy nghĩ nhiều ."
Túc Bạch lắc lắc chiếc nhẫn mới, tủm tỉm lời nào.
Cái dạng Khúc Tiểu Tây bướng bỉnh dẫm chân : "Anh thực phiền."
Túc Bạch: "Vậy đây em chuẩn cho ?"
Anh tươi xán lạn.
Khúc Tiểu Tây: "Đây là di vật của cha em."
Túc Bạch sửng sốt, ngay đó cúi đầu nhẫn.
Khúc Tiểu Tây: "Đây là của tổ tiên bên nhà em truyền xuống, em tặng cho cha em vật đính ước. Bây giờ em tặng cho , như chính là con rể nhà họ cúc bọn em . Về đối với em đấy."
Túc Bạch cẩn thận nhẫn, ngay đó ngẩng đầu, vô cùng nghiêm túc: "Anh sẽ đối với em cả đời."
Khúc Tiểu Tây vui vẻ gật đầu, : "Lúc mới đúng chú." Ngay đó đầu kêu: "Mẹ Vương, giúp cháu chiên trứng ."
Trứng gà nguội hết .
Mẹ Vương: "Được ."
Tiểu thư và Túc cuối cùng cũng tu thành chính quả, dì cũng thấy vui mừng .
Tiểu thư đối với Túc như , dì chỉ sợ tiểu thư nhà thiệt. May mà hai đứa nhỏ đều tình đầu ý hợp, thành thật mong sống đến bạc đầu giai lão.