KẺ BỊ BỎ RƠI CHẾT ĐÓI VÀO MÙA ĐÔNG NĂM ẤY ĐÃ QUAY TRỞ LẠI RỒI - Chương 15: Tướng Quân Phủ
Cập nhật lúc: 2026-03-19 23:07:34
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Biên Thừa An dọc theo đường hướng về Tuệ Thành, tiên đến nha hành thuê một nha , ủy thác họ giúp tìm một bà đỡ. Mới mười bốn tuổi mà những việc vô cùng lão luyện.
Làm xong tất thảy, thời gian vẫn còn sớm, liền tìm đến một lâu, chọn vị trí ở một góc khuất vô cùng kín đáo, gọi một ấm , đó nhâm nhi chờ trời tối.
Chỗ ngay sát một phòng bao, bên trong đang đàm thoại, cửa phòng bao một tên thị vệ canh, tay lăm lăm đoản đao, ánh mắt sắc lẹm chằm chằm những qua , như thể sợ kẻ nào dừng chân lén .
Bên trong phòng bao ngắt quãng truyền đến tiếng trò chuyện: "Hoàng thượng chọn Thái t.ử, chỉ bản Hoàng t.ử, mà còn cả Hoàng tôn nữa".
Biên Thừa An , đây là giọng của đương kim Thừa tướng. Hắn từng lẻn nhà lão , thấy những lời tương tự, chỉ là quan tâm, bận rộn tìm kho bạc, nào ngờ kho bạc phủ Thừa tướng canh giữ cẩn mật, tay .
Tiếp đó, Thừa tướng : "Điện hạ, ngài mau ch.óng sinh hạ một vị Hoàng tôn . Trong phủ Dung Vương bao nhiêu chính phi, trắc phi, cả thị thông phòng nhiều như , chẳng lẽ lấy một sinh t.ử duệ?"
Dung Vương thở dài một tiếng, đầy vẻ bất lực: "Để suy nghĩ , lẽ thực sự còn một ".
Trong phủ Dung Vương phụ nữ tuy nhiều nhưng đấu đá cũng lắm, ba đàn bà thành một cái chợ, mười mấy đàn bà thì vương phủ ngày nào cũng diễn đại kịch. Hắn cũng thấy kỳ lạ, nhiều phụ nữ như mà chẳng ai mang thai, "Chẳng lẽ là do bản vương vấn đề?"
Bản cũng dày công "vun xới" bao nhiêu năm, ngày nào cũng nỗ lực "gieo giống", nếu một mảnh đất nảy mầm thì thể là do đất, nhưng bao nhiêu mảnh đất đều nảy mầm thì chắc chắn là do hạt giống vấn đề .
Trước khi cưới chính phi, đương nhiên thể để thứ trưởng t.ử thứ trưởng nữ đời , nhưng từ khi cưới chính phi, dỡ bỏ cấm chế, lẽ nào như !
Trước đây từng nghĩ là do Dung Vương phi âm thầm giở trò vì trách phụ lòng nàng, nhưng là Hoàng t.ử, là Vương gia mà, nàng thể ngây thơ tin rằng một vị Hoàng t.ử sẽ cả đời chỉ thủ tiết bên một nàng chứ.
Hắn trừng phạt nàng, nhưng bằng chứng, vả cũng nỡ tay, dù cũng yêu nàng, chẳng qua tình yêu của nam nhân vốn rộng lớn và rẻ mạt mà thôi.
Vừa bước xuống từ giường của trắc phi, thể ôm lấy chính phi mà thốt lên: "Ta yêu nàng".
Vừa vui vẻ với thị xong, thể ghé sát khác mà bảo: "Nàng thật thơm, thích nàng lắm".
Biên Thừa An giọng quen thuộc cũng giật kinh hãi: "Lý Càn? Lý nhị công t.ử?"
Hắn suýt chút nữa bật thốt thành tiếng, theo thói quen nghề nghiệp, bọn họ ở bất cứ cũng đều im lặng tiếng, chỉ kiểm soát việc gây tiếng động mà còn kiểm soát cả thở của chính .
Hắn dỏng tai lên, tiếp tục cuộc đối thoại của họ, vì là Lý Càn nên đặc biệt lưu tâm.
Quả nhiên, Lý Càn nhắc đến một cô nương gặp ở trấn Mộc Đa, nếu là tỷ tỷ Biên Thừa Tĩnh của thì còn là ai nữa?
"Vương gia, thì cứ chờ thêm chút nữa, đợi đứa bé ba tuổi hãy đón về, như mới đảm bảo vạn vô nhất thất", ý tứ mà Thừa tướng chính là, nếu đón về bây giờ, e rằng sống thọ quá một tuổi.
"Hừ", Biên Thừa An lạnh một tiếng trong lòng, mà còn con, năm đó bỏ một lời từ biệt, để mặc một cô gái bụng mang chửa thèm ngó ngàng, giờ con, dựa cái gì chứ.
Hắn thầm cảm thấy may mắn vì năm đó để tỷ tỷ rời khỏi sân viện của nhà họ Phương, nếu , tỷ tỷ và đứa bé đều thoát khỏi bàn tay của bọn họ.
Hai trong phòng bao bàn tán thêm một vài việc khác trong triều mới rời . Biên Thừa An đợi cho đến khi trời tối hẳn, lâu đóng cửa, tìm một cái cây đợi đến nửa đêm mới theo yêu cầu của Thẩm Chiêu, lẻn phủ của những kẻ gọi là cao quan .
Nhà đầu tiên chính là phủ Dung Vương, đó đến phủ Thừa tướng, tiếp theo là phủ Binh bộ Thượng thư, phủ Hộ bộ Thượng thư...
Đem bộ "mắt thần" trong tay lắp những vị trí khuất nhất trong thư phòng của những nhà , Biên Thừa An mới hài lòng rời .
Lúc ngang qua Tướng quân phủ, vốn định lướt qua, nhưng nghĩ đến Thiếu phu nhân là của phủ , liền xoay , nhẹ nhàng như một con mèo lẻn thẳng thư phòng của Tướng quân phủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ke-bi-bo-roi-chet-doi-vao-mua-dong-nam-ay-da-quay-tro-lai-roi/chuong-15-tuong-quan-phu.html.]
Những nơi quan trọng trong các gia đình quyền quý bao giờ dựa những ổ khóa hữu hình để giữ cửa, mà dựa sự kính sợ và phục tùng của kẻ hầu hạ đối với chủ nhân. Khóa vô hình khóa c.h.ặ.t lòng mới là thứ kiên cố và hiệu quả nhất.
Con là loài động vật duy nhất cần dây thừng mà vẫn thể dắt !
Nơi như thư phòng thường chuyên trách canh giữ, nếu sự cho phép, đám hạ nhân chẳng bao giờ dám tự ý bước .
Điều mang thuận lợi lớn cho Biên Thừa An, đem thiết giám sát mà Thẩm Chiêu đưa cho lắp lên phần mũ quan một bức họa treo trong thư phòng. Nhìn từ xa, nó giống như một món đồ trang sức mũ trong tranh, chỉ cần di chuyển bức họa đó thì vĩnh viễn phát hiện.
Gà Mái Leo Núi
Làm xong việc gần đến giờ Mão, chẳng đầy khắc nữa tiếng gà gáy đầu tiên sẽ vang lên. Hắn nấp một cái cây xa nha hành để dưỡng thần một lát, đợi trời sáng mới đón nha mua hôm qua cùng bà đỡ thuê, thuê một cỗ xe ngựa thẳng về hướng Trà Viên Trang ở trấn Mộc Đa.
Lúc về mang theo hai phụ nữ, tốc độ xe ngựa chậm, đương nhiên thể nhanh như khi một , mãi đến chiều tối ngày hôm mới về tới nơi.
Bà đỡ thực chất chỉ là một đàn bà trung niên kinh nghiệm đỡ đẻ nhưng thực sự lành nghề, những bà đỡ giỏi thực thụ chẳng ai chịu từ thành thị về chốn thôn quê .
Nha hầu hạ việc ở cữ là một cô nương câm mới mười lăm tuổi, vốn là của một gia đình quyền quý nào đó, chỉ vì nam chủ nhân trong phủ khen một câu "giọng của con bé thật", đó liền nữ chủ nhân cho uống một bát t.h.u.ố.c độc cho câm biệt tích, đem bán .
Vì câm nên ở nha hành mãi mà bán , để cho Biên Thừa An nhặt món hời. Không năng càng , vốn ghét hạng lắm lời.
Giao hai phụ nữ cho tỷ tỷ Biên Thừa Tĩnh sắp xếp xong xuôi, tranh thủ lúc trời tối hẳn, vội vàng bàn giao công việc cho Thiếu phu nhân.
Thẩm Chiêu dậy từ sớm, trong lòng chuyện nên giấc ngủ sâu. Nàng cũng lo lắng Biên Thừa An sẽ cầm bạc cao chạy xa bay, hơn nữa còn mang theo cả đống thiết giám sát của nàng, như đúng là trộm gà thành còn mất nắm gạo, lỗ nặng.
Mở điện thoại lên, nhấn mục giám sát, lập tức hiện nhiều khung hình, chỉ là đa phần đều còn trống , nội dung.
"Khá khen cho tiểu t.ử đó, xem cũng là kẻ giữ chữ tín".
Nàng thầm mừng vì đ.á.n.h cược đúng, Biên Thừa An quả nhiên đáng tin. Đến lúc chiều tà, nàng yên tĩnh gốc cây, mở điện thoại lượt kiểm tra các hình ảnh giám sát, chờ đợi Biên Thừa An tới.
Bọn họ là sát thủ, trang đều thuộc hàng cao cấp nhất, mỗi thiết giám sát đều tự mạng lưới riêng, khi thiết lập tương quan và kết nối với điện thoại, cách tín hiệu xa hơn gấp trăm ngàn so với loại thông thường.
Thẩm Chiêu xem ghi chú, lúc vặn thấy nội dung từ Tướng quân phủ.
"Thú vị đấy, đây chính là nhà chồng của Nguyên Diệc Hòa ?" Tương lai kiểu gì cũng đối đầu với họ, thêm lòng tò mò vô hạn đối với những gì Nguyên Diệc Hòa trải qua, nên nàng xem vô cùng chăm chú.
Vừa qua giờ Mão, Trấn Bắc Đại Tướng Quân phủ bắt đầu bận rộn. Đại phu nhân Nhạc thị gọi con trai út Lạc Hạc Minh đến mặt: "Hạc Minh, con thực sự thành với cô nương lai lịch bất minh ?"
"Nương, nàng là cô nương lai lịch bất minh, nàng là trong lòng của con, tên là Mông Thư Dĩnh, cũng là ân nhân cứu mạng của con, đời con cưới ai khác ngoài nàng ", Lạc Hạc Minh đối diện mẫu , nhắc đến Mông Thư Dĩnh, ánh mắt tràn ngập vẻ dịu dàng.
"Con trai , nếu con chọn thì nương thêm nữa. Hôm qua nương nhận tin tức từ Quốc công phủ, rằng tìm thấy tung tích của phụ và trưởng con ở phía Bắc, con lập tức một chuyến. Đợi khi tìm họ về hãy thành cũng muộn", Nhạc thị mắt con trai, bà xem thử trong lòng đứa con , phụ và trưởng mất tích nhiều năm quan trọng hơn, là việc thành với yêu quan trọng hơn.
Con trai chọn thế nào bà cũng sẽ chiều theo, nhưng con đường tự chọn, dù quỳ cũng mà cho hết, cho dù đó là con đường c.h.ế.t thì cũng thản nhiên mà đối diện.
"Thật ? Nương, con nhất định để thất vọng, nhất định sẽ tìm phụ và trưởng. Chờ họ về con mới thành cũng muộn", tìm phụ và trưởng, Lạc Hạc Minh cảm thấy đời còn gì hối tiếc, lúc đó mới thành thì nhân sinh càng thêm viên mãn. Hiện tại sắp xếp thỏa cho cô gái yêu, chờ thêm vài ngày cũng chẳng .
"Chuyện nên đ.á.n.h động, con tìm một lý do thích hợp để ngoài, tuyệt đối để của Nhị phòng đ.á.n.h thấy chút phong thanh nào", Nhạc thị ngoài cửa, nhỏ giọng dặn dò con trai.
"Nương, con hiểu , xin cho con chuẩn hai ngày, còn phiền mẫu quan tâm đến Thư Dĩnh một chút, an tâm đợi con đưa phụ và trưởng trở về", Lạc Hạc Minh đầy tự tin từ biệt mẫu , rảo bước vội vã về phía biệt viện ở phía Nam thành nơi Mông Thư Dĩnh đang ở.