Kẻ Bị Ghét Bỏ Ở Học Viện Quý Tộc, Nữ Cải Trang Nam Chỉ Cầu Sống Sót - Chương 31: Trận chiến game tu la giữa Tạ Tranh và Lệ Tu Nhiên

Cập nhật lúc: 2026-03-13 19:31:36
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Em..."

Khương Sanh giải thích:

"Em chỉ bạn với thôi, ý đó ạ."

"Tốt nhất là nên như ."

Lệ Tu Nhiên trở nên nghiêm túc.

" ghét nhất là bọn đồng tính!"

Ở một diễn biến khác.

Không thấy Khương Sanh , Tạ Tranh bèn gửi tin nhắn cho cô.

Tạ Tranh v: [Cậu đang ở ?]

Khương Sanh chơi game mở cửa sổ nhỏ trả lời tin nhắn:

Khương Sanh v: [Em đang ở tầng ạ.]

Sắc mặt Tạ Tranh chút khó coi, cũng ngờ họ thiết đến mức cô thể tùy tiện sang phòng Lệ Tu Nhiên chơi như .

Tạ Tranh bước thang máy, thẳng lên tầng bốn.

Cửa phòng đang khép hờ, Tạ Tranh thể thấy những âm thanh truyền từ bên trong.

"Anh chậm chút , nhanh quá ."

"Chẳng bảo cưỡi lên ? Cứ đòi xuống là thế nào."

"Á! Lệ Tu Nhiên!"

"Nhanh lên, cưỡi lên ."

"Không cưỡi nổi, chậm chút mà, xuống một tí."

Tạ Tranh gần như tung một cú đá cánh cửa đang để mở: "Hai đang cái gì thế hả?"

Ánh mắt của Khương Sanh và Lệ Tu Nhiên đồng loạt rời khỏi màn hình điện thoại, chuyển sang Tạ Tranh.

Lệ Tu Nhiên đặt điện thoại xuống, bước cửa: "Dạo điên ? Tính khí còn nóng nảy hơn cả nữa."

"Cánh cửa của sắp đá hỏng đấy!"

Khương Sanh cũng đặt điện thoại xuống:

"Anh Tranh, tụi em đang chơi game mà, chuyện gì ạ? trông vẻ đang tức giận."

Tạ Tranh nhất thời lúng túng, cũng nữa.

Ngay cả khi Khương Sanh và Lệ Tu Nhiên thực sự chuyện gì xảy , thì giận cái gì chứ?

Anh tư cách gì để giận?

"Chơi game kiểu gì mà lúc thì chậm , lúc thì cưỡi lên, còn rên rỉ nọ?"

"Rên rỉ cái gì?"

Lệ Tu Nhiên đóng cửa , về sofa cầm điện thoại lên chơi tiếp.

"Làm gì tiếng rên rỉ nào?"

" chơi tướng Lan, chơi Dao, bảo dùng chiêu nhảy lên chẳng là chuyện bình thường ?"

"Đang đ.á.n.h giao tranh, sắp c.h.ế.t thì căng thẳng ? Chơi game mà cũng cho chuyện ?"

"Đây chẳng là phòng của ?"

" ở trong phòng chơi game to tiếng chút, đến đây loạn cái gì?"

"Có tụi em chơi game to quá phiền đến Tranh?"

Khương Sanh hỏi: "Em xin nhé Tranh, em sẽ chú ý hơn."

Lệ Tu Nhiên Khương Sanh với vẻ mặt thất vọng:

"Cậu xin cái gì? Người xin mới đúng."

"Phòng với cách một tầng, cách âm như , đời nào phiền nó!"

"Ngược , vô duyên vô cớ đến đá cửa, còn lỏng cả cửa của , còn ngang ngược nổi cáu..."

" thấy dạo tới 'kỳ' , cứ sáng nắng chiều mưa, tính tình thất thường."

Tạ Tranh đến mặt hai :

" quá đường đột, cánh cửa của sẽ cho đến ."

"Đang chơi game ? Cho chơi cùng với."

Tạ Tranh xuống cạnh Khương Sanh, ba cùng bắt đầu một ván game mới.

Đến phần chọn tướng, Tạ Tranh chọn pháp sư Gia Cát Lượng, Lệ Tu Nhiên chọn rừng Bách Lý Huyền Sách.

Khương Sanh chọn Dao, vì chơi Dao chỉ cần nhảy lên đồng đội là , cần thao tác quá nhiều, đơn giản dễ hiểu, lo gánh nặng cho cả đội.

Tạ Tranh và Lệ Tu Nhiên đồng thời gửi yêu cầu chọn trang phục cho Khương Sanh.

Khương Sanh liền thấy nhiều bộ trang phục khác .

Chưa kịp để cô lựa chọn, Tạ Tranh lên tiếng: "Dùng bộ Thời Chi Nguyện Cảnh ."

"Thời Chi Nguyện Cảnh ạ?"

Khương Sanh tùy ý nhấn một bộ thích.

"Là bộ ?"

" ."

"Em cũng thấy bộ dễ thương quá."

Thế nhưng Lệ Tu Nhiên chen ngang:

"Đàn ông con trai dùng đồ dễ thương gì? Dùng bộ Chân Ngã Hertz ."

"Chân Ngã Hertz ạ?"

Khương Sanh thắc mắc.

"Là bộ nào thế ?"

Lệ Tu Nhiên cô nhấn bộ trang phục Chân Ngã Hertz: "Là bộ ."

Khương Sanh vẫn ngớt lời khen ngợi: "Nhìn ngầu thật đấy ạ."

Tạ Tranh hài lòng:

"Dùng Thời Chi Nguyện Cảnh , cảm giác điều khiển mượt mà hơn."

"Chân Ngã Hertz đ.á.n.h mới sướng tay!"

Hai đàn ông bắt đầu đấu khẩu với .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ke-bi-ghet-bo-o-hoc-vien-quy-toc-nu-cai-trang-nam-chi-cau-song-sot/chuong-31-tran-chien-game-tu-la-giua-ta-tranh-va-le-tu-nhien.html.]

Tạ Tranh cô chọn bộ giới hạn Thời Chi Nguyện Cảnh, còn Lệ Tu Nhiên bắt cô chọn bộ Vô Song Chân Ngã Hertz.

"Quyền quyết định ."

Tạ Tranh Khương Sanh với vẻ mặt nghiêm nghị.

"Cậu chọn bộ nào?"

"Em..."

Khương Sanh căng thẳng vô cùng, chẳng mất lòng ai cả, cuối cùng cô chọn bộ Điển Tàng Thập Quang Ánh Tượng.

"Em thấy bộ cũng khá ạ."

[Độ hảo cảm của Tạ Tranh -1, hiện tại là -74.]

Nghe tiếng hệ thống thông báo trừ điểm hảo cảm, Khương Sanh lộ rõ vẻ vô tội.

Lại chuyện gì nữa đây?

chọn bộ nào của hai , Lệ Tu Nhiên thấy trừ điểm, Tạ Tranh trừ chứ?

Mà Tạ Tranh lúc đang ôm một bụng tức, hành động "dĩ hòa vi quý" của Khương Sanh trong mắt nghĩa là và Lệ Tu Nhiên chẳng gì khác biệt.

Lệ Tu Nhiên từng thương, còn Tạ Tranh từng cứu cô khi bắt nạt.

Vậy mà Khương Sanh thà chọn cách công bằng cho cả hai chứ thèm chọn .

Khương Sanh tâm tư của Tạ Tranh, cô chỉ nghĩ rằng tăng hảo cảm của cả bốn F4 để nhanh ch.óng về nhà, nên mới đối xử công bằng như .

Vào trận đấu.

Lệ Tu Nhiên lệnh cho cô: "Còn mau theo ? Nếu lát nữa lạc cho xem."

Tạ Tranh bằng lòng: "Đầu trận theo ."

"Cậu thấy hỗ trợ nào đầu trận theo pháp sư ?"

Lệ Tu Nhiên phản pháo.

"Đi theo để thăng tiến sức mạnh, đừng quan tâm đến nó."

"Khương Sanh."

Giọng Tạ Tranh lộ rõ vẻ vui.

"Cậu theo ai?"

Nghĩ đến chuyện lúc nãy chọn trang phục công bằng trừ điểm hảo cảm, cô đành bước về phía Tạ Tranh:

"Anh Tranh, mặc áo xanh đúng ạ?"

"Phải."

Khương Sanh đường giữa, bám theo Tạ Tranh.

[Độ hảo cảm của Lệ Tu Nhiên -1, hiện tại là -95.]

Khương Sanh: "..."

Rốt cuộc là chứ?

Công bằng thì Tạ Tranh trừ điểm, công bằng thì Lệ Tu Nhiên trừ điểm, hai là thiên địch của ?

Sao trông ai cũng vẻ thấy đối phương ưu tiên hơn ?

Khương Sanh bám theo Gia Cát Lượng, nhảy lên đầu , nhưng tâm trí cô vẫn treo ngược cành cây, cứ mải lo nghĩ về chuyện trừ điểm.

Thành lúc Lệ Tu Nhiên giành cú Triple Kill (g.i.ế.c ba mạng liên tiếp), Khương Sanh nhân cơ hội khen ngợi:

"Lệ Tu Nhiên, giỏi quá, nào cũng hạ bao nhiêu ."

[Độ hảo cảm của Lệ Tu Nhiên +1, hiện tại là -94.]

[Độ hảo cảm của Tạ Tranh -1, hiện tại là -75.]

Một bên tăng một bên giảm, coi như tổng thể chẳng đổi.

Nghĩ , Khương Sanh sang khen Tạ Tranh một câu:

"Oa, bất kể đối phương chạy xa thế nào Tranh cũng thể kết liễu , cũng giỏi quá mất!"

[Độ hảo cảm của Lệ Tu Nhiên -1, hiện tại là -95.]

Còn hảo cảm của Tạ Tranh thì vẫn dậm chân tại chỗ.

Xem Tạ Tranh vẻ khó chiều hơn một chút, suốt cả ván game cứ chăm chăm trừ điểm hảo cảm.

Khương Sanh lúc như đống lửa, chẳng còn tâm trí nào để chơi tiếp nữa.

Cho nên khi ván đấu sắp kết thúc, cô tìm cớ để rút lui:

“Muộn quá , em thấy mệt , chơi nữa ạ?"

"Em vẫn ăn gì cả, lát nữa về ký túc xá nấu chút gì đó ăn thôi."

"Cậu tự nấu ?" Lệ Tu Nhiên hỏi.

Khương Sanh gật đầu lia lịa: "Vâng ạ, nếm thử món em nấu ?"

[Độ hảo cảm của Tạ Tranh -1, hiện tại là -76.]

Khương Sanh: "?" Không lẽ nào.

Tạ Tranh lập tức dậy:

"Cậu là bê luôn cả giường lẫn nồi sang phòng Lệ Tu Nhiên mà ở cho tiện?"

Tạ Tranh rời , thèm ngoảnh đầu .

Khương Sanh vội vàng đuổi theo, khi vẫn quên chào Lệ Tu Nhiên:

"Lệ Tu Nhiên, em sẽ nấu món gì đó cho ăn, hôm nay đến đây thôi nhé."

Khương Sanh thấy Tạ Tranh bước thang máy, cô cũng định lách theo, kết quả là kẹp trúng tay:

"Á!"

Tạ Tranh thấy cô kẹp tay thì lo lắng vô cùng, vội vàng nhấn nút mở cửa thang máy:

"Cậu đợi chuyến ? Vội vàng lao cái gì? Định để tay kẹp gãy mới chịu ?"

"Em thấy giận nên hết giận, mới đuổi theo mà."

"Cậu quan tâm giận gì."

"Em giận dỗi ."

Khương Sanh chân thành : "Em mong luôn vui vẻ, muộn phiền."

[Độ hảo cảm của Tạ Tranh +1, hiện tại là -75.]

 

 

 

Loading...