KẾ HẬU - 10

Cập nhật lúc: 2026-03-21 15:48:55
Lượt xem: 95

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu về đúng giờ, thì cái ngôi hoàng hậu của cũng coi như đến hồi kết.

 

Mà cho dù về, e rằng họ cũng sẽ gán cho cái tội tư thông.

 

Xem đây chính là bài học mà hoàng đế dạy cho .

 

19

 

Ta vì say thuyền, nôn c.h.ử.i lẩm bẩm.

 

Trời dần tối hẳn. Ta khó khăn lắm mới mở cửa khoang thuyền, nhưng con thuyền của trôi dạt đến , mắt chỉ là những lá sen xanh biếc.

 

“Có ai !”

 

Ta kéo căng cổ họng mà gọi.

 

Màn đêm dần đặc , thấy nửa bóng .

 

Trong lòng là cảm giác gì. Đến cuối cùng, dường như cũng chỉ là một trận hư .

 

Cổ họng khi nôn xong mà còn gào lên hồi lâu, nóng rát như lửa.

 

Thôi .

 

Ta gọi thêm một tiếng cuối cùng, dứt khoát xuống, bắt đầu cẩn thận tính toán hậu sự cho .

 

Đức phi sẽ giúp nuôi dưỡng đứa trẻ.

 

Vân Tước và Ngôn Thu chắc cũng sẽ chiếu cố.

 

Oanh quý tần và Liên quý tần giờ là chủ vị, nửa đời áo cơm lo.

 

Chỉ hận kẻ đáng c.h.ế.t nhất c.h.ế.t.

 

Ta thở một đục.

 

“Có ai …”

 

Khi vạn vật lặng như tờ, tai đặc biệt thính.

 

Trong lòng mừng như điên, vội thò đầu ngoài:

 

“Ở đây!”

 

“Cứu !”

 

Vừa hô xong câu , bỗng thấy sợ hãi. Nếu đến cũng là của Khương quý tần thì ?

 

Ta quanh tìm kiếm, đáng thương thuyền đến một thứ thuận tay dùng cũng .

 

“Ôi chao, đây là vị nương nương nào? Sao ở đây?”

 

Là một lão cung nhân.

 

mặc trang phục thuyền nương, còn cầm theo một chiếc đèn cá.

 

Đợi rõ y phục và trang sức , bà sững một chút, lập tức cảm kích quỳ xuống:

 

“Hóa là hoàng hậu nương nương!”

 

Ta uể oải :

 

“Có nước ?”

 

Bà vội vàng lấy một túi nước sạch, đưa lải nhải:

 

“Đa tạ nương nương mỗi năm ban lễ tiết, nô tỳ nhờ ân điển của nương nương mới…”

 

Ta ngẩn :

 

“Lễ tiết gì?”

 

:

 

“Quý nhân quên việc. Năm Minh Đức thứ hai, đến đây lễ Phật, thấy chúng nô tỳ chèo thuyền vất vả nên đặc biệt cấp một khoản tiền chèo thuyền, năm nào cũng phát.”

 

Động tác của khựng một thoáng.

 

Ta gả cung là năm Minh Đức thứ tư.

 

Hoàng hậu trong lời bà .

 

Là Từ Mộng Quân.

 

Ta khát khô mà nuốt từng ngụm nước bạc hà mát lạnh, trong lòng chua xót và hổ thẹn.

 

Trước từng xem thường Từ Mộng Quân.

 

, nhưng trong lòng từng nhạo sự lương thiện đúng lúc của nàng, cái kiểu phát lòng với tất cả .

 

Ta cảm thấy nàng ngốc, nàng dung túng cho ác ý khác dành cho , hận nàng chịu nên .

 

Ta tự cho là thông minh, cho rằng chỉ cần lo cho thể sống sót trong chốn cung đình hiểm ác .

 

vòng vòng đến giờ, nhờ lòng quá mức của Từ Mộng Quân mà sống sót.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ke-hau/10.html.]

 

Ta là đang sống cho nàng ?

 

Hay là nàng trút giận?

 

Có lẽ nàng vốn chẳng bận tâm.

 

Nàng là một , nàng nghĩ thế là đủ .

 

Nàng… thật sự là bệnh c.h.ế.t ?

 

20

 

Hồ nước thông với bốn phương tám hướng. 

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

Ta tháo châu hoa và bộ trang sức đầu xuống, tất cả đều để cho vị lão cung nhân

 

Bà đưa đến nơi an , che chở cho trở trong đoàn.

 

Đức phi đang quanh, sắc mặt khó coi vô cùng. Mãi đến khi trông thấy , bà mới yên lòng.

 

“Rốt cuộc ngươi…”

 

Ta siết nhẹ tay nàng một cái, đến bên cạnh hoàng đế.

 

Hắn cúi đầu một cái, mặt thậm chí còn mang theo nụ .

 

“Hoàng hậu chật vật thế ?”

 

Ta khựng một chút, nở một nụ vô cùng thuận phục:

 

“Trên đường đến đây vài chuyện khác chậm trễ một lúc, xin bệ hạ thứ tội.”

 

Ánh mắt dò xét của lướt qua gương mặt một hồi. 

 

Thấy từ đầu đến cuối đều cúi mắt, tư thái khiêm nhường, cuối cùng mới lên tiếng:

 

“Thôi , nàng thể trở về là .”

 

Ta cúi hành lễ thật sâu.

 

“Đa tạ bệ hạ.”

 

Ta xoay , vị trí phía .

 

Ta lướt mắt qua sắc mặt của những phi tần khác.

 

Ta đến trễ lâu, lâu đến mức ai còn cho rằng đây chỉ là một chuyện ngoài ý .

 

mặt đầy vẻ lo lắng, thờ ơ như liên quan, hiếu kỳ thích chuyện.

 

Chỉ sắc mặt Khương quý tần trắng bệch vì kinh hoảng.

 

Ta mỉm với nàng .

 

Vài vị cung phi nhạy bén nhận điều gì đó.

 

gì cả.

 

Sau khi trở về, cũng trừng phạt Khương quý tần chút nào.

 

những lời đồn đại trong cung vẫn lan .

 

Trong buổi thỉnh an buổi sáng, Phúc Chiêu nghi lạnh :

 

“Đáng sợ nhất là loại tiểu nhân hai mặt ba d.a.o.”

 

Tần quý tần nhàn nhã nhấp :

 

“Muội chớ , nhỡ con ch.ó ngoài thấy, sang c.ắ.n một cái.”

 

Hai họ hai bên Khương quý tần, kẻ tung hứng.

 

Đức phi chắc hẳn cũng sẽ để nàng sống yên.

 

Còn thì đang nghĩ chuyện khác.

 

Muốn sống những ngày tháng thoải mái dễ chịu, chỉ riêng cố gắng là đủ.

 

Hạng như Khương quý tần tầng tầng lớp lớp, khó phòng .

 

Nhổ cỏ thì vẫn nhổ tận gốc, chặn nước thì vẫn chặn từ nguồn.

 

21

 

Hoàng đế hài lòng với dáng vẻ cúi mày thuận mắt gần đây của .

 

“Bây giờ nàng cũng vài phần giống tiên hoàng hậu .”

 

Ta khẽ cong môi mỉm , im lặng .

 

Hắn :

 

“Chúng sinh thêm một đích t.ử nữa .”

 

Loading...