KẾ HẬU - 4

Cập nhật lúc: 2026-03-21 15:46:01
Lượt xem: 142

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thú vị thật, nàng tên Hoàng Oanh Nhi, tỷ của nàng tên Vân Tước, đúng là tụ thành một đàn chim ríu rít.

 

Vân Tước cũng đúng như tên gọi của , thích ngóng chuyện lớn nhỏ trong cung. 

 

Hôm nay vội vàng chạy tới:

 

“Nương nương, Thái hậu nương nương bệnh , mau truyền thiện .”

 

Ta hiểu.

 

Vân Tước mặt căng thẳng:

 

“Trước mỗi khi Thái hậu nương nương bệnh, tiên hoàng hậu đều đến hầu bệnh, mấy ngày mấy đêm ăn uống. Chuyện như nương nương chịu nổi?”

 

Ta cứng họng.

 

Thật lúc sống khổ sở nhất ngoài cung, chỉ nhiều ngày liền nhịn đói, còn việc nặng nữa.

 

Có lẽ vì hình ảnh bây giờ ham ăn lười quá ăn sâu lòng , nên Vân Tước bắt đầu lo lắng cho chuyện .

 

Ta nghĩ một chút: “Chẳng lẽ ai khuyên ?”

 

Vân Tước c.ắ.n môi .

 

Ta liền hiểu.

 

Ta trấn an nàng: “Không , nhưng giờ truyền thiện gì?”

 

Quả nhiên đúng như nàng , hai khắc , ma ma bên cạnh Thái hậu tới truyền khẩu dụ:

 

“Thái hậu nương nương thể khỏe, mời hoàng hậu nương nương đến hầu bệnh.”

 

Ta lập tức dậy.

 

Sắc mặt ma ma khẽ biến đổi.

 

“Tiên hoàng hậu nương nương xưa nay lấy hiếu đầu, luôn giữ trọn đạo hiếu đễ. Hoàng hậu nương nương chắc sẽ từ chối chứ? Người bất hiếu thể bảo tọa trung cung?”

 

Thì tiên hoàng hậu chỉ thể mệt c.h.ế.t, mà còn khả năng đói c.h.ế.t.

 

Khi con quá đói, ngay cả sức lực để đấu tranh cho bản cũng còn.

 

Ta mỉm : “Không vội. Nương nương truyền thái y ?”

 

Ma ma nhíu mày: “Nương nương đau đầu phát tác, đây là bệnh cũ .”

 

Ta thở dài: “Đau đầu thì mời thái y, bổn cung chữa bệnh.”

 

trừng mắt giận dữ:

 

“Ý của nương nương là ?”

 

Ta lắc đầu: “Đi thì vẫn , nhưng dĩ nhiên thể chỉ bổn cung .”

 

“Đi mau bẩm báo với bệ hạ, Thái hậu nương nương trúng phong , mời lập tức qua đó!”

 

Hoàng Oanh Nhi lập tức co chân chạy .

 

Lúc mới ung dung dậy:

 

“Được , chúng thôi.”

 

7

 

Khi đến Thọ Khang cung, hoàng đế tới , đang trò chuyện với Thái hậu.

 

“Ai gia cũng chuyện gì lớn, cần gì kinh động đến hoàng đế.”

 

“Mẫu hậu thể quan trọng nhất. Nếu điều gì , chính là nhi thần bất hiếu.”

 

Thái hậu thấy bước , mí mắt cũng thèm nâng lên.

 

“Ngươi quốc sự bận rộn, ai gia trách ngươi. Chỉ hận vài kẻ chậm trễ mà thôi.”

 

Ta chậm rãi hành lễ:

 

“Nương nương vạn an. Thần hỏi qua thái y, rằng nương nương chỉ cần tĩnh dưỡng là sẽ khá lên, bệ hạ cần lo lắng.”

 

Hoàng đế lộ nụ nhẹ nhõm.

 

“Nếu , trẫm yên tâm . Hoàng hậu, nàng trẫm chăm sóc mẫu hậu cho .”

 

Ta lắc đầu.

 

“Thần thể so với tấm lòng hiếu thảo của bệ hạ, chỉ thể ở bên phụ giúp mà thôi.”

 

Hoàng đế nhíu mày.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ke-hau/4.html.]

“Phu thê chúng là một thể, nào chuyện so với so.”

 

Ta bừng tỉnh ngộ.

 

“Ra là . Vậy thần sẽ bệ hạ ở đây hầu hạ nương nương.”

 

Hoàng đế thêm vài lời , lấy cớ xử lý quốc sự mà rời .

 

Sắc mặt Thái hậu lập tức trầm xuống ngay khi hoàng đế bước khỏi cửa.

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

“Bây giờ ai gia già , sai khiến một cũng sai khiến nổi nữa.”

 

Ta vẫn nguyên tại chỗ, động đậy.

 

Cho đến khi cung nhân dâng lên một bát t.h.u.ố.c.

 

“Nương nương.”

 

Ta nghĩ một chút, vẫn bưng bát t.h.u.ố.c lên, đến giường Thái hậu.

 

Bà nửa nhắm mắt :

 

“Trước tiên hoàng hậu đều quỳ dâng t.h.u.ố.c.”

 

Ta đưa tay kéo lấy một chiếc đệm mềm bên giường, thuận thế xuống.

 

Ma ma bên cạnh há miệng định gì đó, nhưng khí thế ngang tàng của cho nghẹn .

 

Thái hậu nhắm mắt, rốt cuộc gì, chỉ thấy thấp xuống, liền hài lòng.

 

“Cũng , ngươi cứ…”

 

“A!!!”

 

Ta đau xót kêu lên:

 

“Bỏng ? Nương nương, bỏng ?”

 

Ai uống t.h.u.ố.c nóng như chứ, rõ ràng là cho một màn oai phủ đầu.

 

cưỡi ngựa giỏi, cú vẫn cưỡi xuống .

 

Thái hậu tức đến bật dậy thẳng .

 

“Ngươi! Ngươi cái đồ bất trung bất hiếu.”

 

“Bổn cung bất hiếu tức là hoàng đế bất hiếu. Người , với hoàng đế rằng khi bệ hạ rời , Thái hậu nương nương nổi giận mắng bệ hạ bất hiếu. Mau mời bệ hạ tới đây cùng bổn cung thỉnh tội.”

 

Hoàng đế còn xa, trở .

 

Trên mặt Thái hậu thoáng hiện vẻ lúng túng.

 

“Hoàng đế, ai gia…”

 

Trên mặt hoàng đế thoáng hiện vẻ kiên nhẫn.

 

“Thân thể Thái hậu rốt cuộc thế nào?”

 

Thái y ấp úng:

 

“Tĩnh dưỡng là .”

 

Nghĩa là… vốn chẳng bệnh gì.

 

Hoàng đế im lặng một lúc.

 

“Nương nương thể , đừng để nhiều qua như . Mẫu hậu cũng nên tự giữ gìn, đừng động khí. Tiền triều chính vụ bận rộn, nhi t.ử đôi khi cũng lúc chăm lo chu .”

 

Mặt Thái hậu đỏ bừng.

 

“Hoàng hậu chuyện gì cũng bẩm báo với hoàng đế.”

 

Ta để ý đến bà, sang thái y:

 

“Nếu nương nương thể , thì ăn uống nhất định thanh đạm. Đi với ngự thiện phòng, bảo là thái y dặn, mấy tháng hết cứ cháo loãng rau thanh, để nương nương dưỡng , đừng cứ mang cá lớn thịt béo lên nữa.”

 

“Cả món bánh cua gạch mà nương nương thích nhất cũng tạm dừng . Thứ đó tính hàn.”

 

Ta nghĩ một chút thêm:

 

“Đem sang cho công chúa của Đức phi . Trẻ con hỏa khí lớn, ăn chút đồ lạnh để hạ hỏa.”

 

Phiền thật.

 

Ngày lành chịu sống, cứ tìm gây chuyện.

 

Vậy thì tất cả đều đừng ăn nữa!

 

 

Loading...