Kế Hoạch Mượn Giống - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-03-28 14:29:22
Lượt xem: 36
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
2/Triệu Mẫn Nhi rủ bạn trai ăn uống, nhưng nào cùng Dương Chí Kiên cũng kéo Phong Vũ theo. Có vài cô bóng gió, giải thích rằng giỏi nắm bắt tâm lý phụ nữ, nên để theo trợ giúp. Phong Vũ thì cảm thấy chẳng khác gì cái bóng đèn, chuyện hẹn hò của hai lúc nào cũng sự xuất hiện của . , em mở miệng nhờ vả, thể nào từ chối.
Triệu Mẫn Nhi thật sự xem như bóng đèn… còn là bóng đèn công suất cực lớn. Có ở đó, cô nắm tay cũng ngại, nũng cũng mắc cỡ. Cuối cùng, cô đành gọi cho Lạc Bối Bối cầu cứu.
“Cậu cứ gọi riêng chuyện, vô duyên . Loại điều thì cần e ngại gì hết.”
Lạc Bối Bối vốn ghét , nên lúc chuyện qua điện thoại chút đay nghiến.
Triệu Mẫn Nhi xong chỉ thở dài, ngại ngùng:
“ ảnh là bạn của Chí Kiên nhà , nhỡ ảnh mách thì ? Mình vẫn trong mắt Chí Kiên là cô bé ngoan ngoãn dịu dàng.”
“Vậy bóng gió , kiểu như ‘bóng đèn hôm nay sáng quá’, hoặc hỏi Chí Kiên của xem thấy bất tiện … Gián tiếp để phiền, nhưng soi mói.”
Câu chỉ gay gắt hơn câu . Thôi , để Lạc Bối Bối xúi giục, lát nữa khi cô còn bảo cô “đánh” Phong Vũ luôn đấy!
Tối nọ, trăng thanh gió mát, Lạc Bối Bối lái chiếc xe yêu thích mui trần màu đỏ rượu của vòng quanh thành phố A dạo mát. Người phụ bên ghế lái kiêu kỳ, môi đỏ, má hồng, toát lên vẻ sang trọng khó cưỡng.
Dừng đèn đỏ, cô vô tình liếc mắt thì thấy “bóng đèn công suất lớn” đang ở góc ngã tư, nửa đêm nửa hôm ở đó, thật sự khiến qua chỉ nghĩ nghề . Lạc Bối Bối nhoẻn miệng quái dị, cô đ.á.n.h lái tấp xe lề, ánh mắt liếc qua Phong Vũ, cợt nhã hỏi:
“Ô quen, đang ế khách ? Bao nhiêu tiền một đêm?”
Phong Vũ thấy là Lạc Bối Bối, cô hỏi loại câu nên hỏi như thế. Nhìn tình cảnh hiện tại của lúc , tự thấy giống “tiểu thịt tươi” trong truyền thuyết.
“Mười triệu, bao phòng.” Hắn hào hứng đáp, đem theo tia trêu chọc hề che giấu.
“Ba mươi triệu, chủ.” Cô ngã giá, suy nghĩ giây lát gật đầu đồng ý.
Lạc Bối Bối bảo lên xe, chở thẳng đến khách sạn. Phong Vũ khỏi cô với ánh mắt khác, xem em gái cũng chơi đấy! Lúc đầu chỉ nghĩ là cô đùa bỡn, thật ngờ dám bao trai thật.
Trong phòng khách sạn sang trọng, giường lớn, Lạc Bối Bối trong phòng.
“Một bộ còng tay, chút rượu, một ít t.h.u.ố.c, thêm cái bịt mắt nữa nhé.” Cô yêu cầu với nhân viên qua điện thoại, dập máy với Phong Vũ. Nụ xinh như hoa nhưng mùi nguy hiểm, nhưng chẳng khiến nao núng chút nào.
Ba mươi mấy năm sống đời, Phong Vũ tự hỏi sợ cô gái từng mùi đời ? Hắn sẽ chờ, xem cô chơi trò gì.
“Đi tắm , nhớ rửa cả bạn nhỏ phía đó nhé.” Cô vuốt má , nháy mắt, ý thâm sâu.
Phong Vũ giường, tay chân trói bởi còng sắt, mắt bịt. Máu nóng dồn lên đầu, cảm giác khao khát khiến thở của trở nên bất thường. Hắn uống ly rượu xuân d.ư.ợ.c mà Lạc Bối Bối đưa cho, chẳng hiểu vì cùng cô chơi trò kích thích nữa.
Nhìn đàn ông k.h.o.ả t.h.â.n kìm nén đến toát mồ hôi, thứ nóng hổi giữa háng dựng sừng sững. Lạc Bối Bối thầm đ.á.n.h giá, kích cỡ đúng là tầm thường. Gương mặt , cơ thể hảo, chả trách yêu cầu của cao đến .
Bàn tay cô sờ lên cơ bụng rắn chắc, các dây thần kinh của vì hành động mà co . Hơi thở nặng nề, đứt quãng.
Phong Hàn đang tận hưởng sự sờ soạng mang đến cực khoái, thì bịt mắt tháo . Trước mặt là Lạc Bối Bối mà là một đàn ông trang điểm sặc sỡ, mặc váy xẻ tà đỏ rực…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ke-hoach-muon-giong/chuong-2.html.]
Lạc Bối Bối ha hả, bên cạnh tay cầm máy :
“Thế nào, thích ?”
“Cô…” Hắn tức c.h.ế.t, cô dám chơi .
Người đàn ông mặc váy lên bụng , hôn lên n.g.ự.c, c.ắ.n nhè nhẹ hai điểm hồng đang dựng vì tác dụng của t.h.u.ố.c.
“Cút xuống, cút cho !” Hắn la hét, giãy dụa.
Tay chân khoá, phản ứng của chỉ khiến Lạc Bối Bối hưng phấn hơn. Thấy vùng vẫy, gân xanh nổi mặt đầy mồ hôi, cô vẫn bình thản chỉ máy về phía .
“Anh yêu, để em giúp nha.” Người đàn ông ẻo lả với .
Phong Vũ phản kháng, nhưng cảm giác đau khao khát khiến gần như ngất . Khi trào m.á.u từ miệng lên cơn co giật, Lạc Bối Bối mới lo lắng lay gọi nhưng tác dụng.
Cuối cùng bác sĩ tới xác nhận tức quá nên ói m.á.u, sức khỏe vẫn .
“Chị Lạc, chị về để em chăm ảnh cho.” Người mặc váy đỏ đề nghị, nhưng Bối Bối chơi quá đà, nghĩ cũng tội nghiệp.
“Cưng cầm tiền chỗ khác chơi , để chị nghỉ ngơi.”
Dù cam tâm, đàn ông vẫn rời . Lần đầu gặp khách hàng “to” như , gì thật đáng tiếc.
Sau khi căn phòng chỉ còn hai Lạc Bối Bối cẩn thận lau cơ thể, mặc áo choàng cho . Nghe thấy nhịp tim vẫn bình thường, sốt, chỉ là lâu tỉnh. Cô chờ đến khi ngủ .
Trời gần sáng, Phong Vũ mới tỉnh mở mắt, thở phào khi thấy bên cạnh khác. Hắn buồn nôn, nghĩ đến cảnh đàn ông sờ soạng liền tắm để thanh tẩy.
Lạc Bối Bối ngủ sâu, khi cô mở mắt, ánh sáng chiếu qua cửa sổ. Phong Vũ thức, đang xem điện thoại.
“Tỉnh hả? Sao gọi ?”
Cô mặc bộ đồ ngủ hai dây màu đen, trong phòng, hâm sữa mang theo ly sữa nóng đến tới mặt :
“Uống chút , thấy khoẻ ở ?”
“Cô đang chột đó ?” Hắn hỏi, vẫn quên sự việc hôm qua .
Cô , má lúm đồng tiền duyên dáng lộ , nhàn nhạt hỏi:
“Chột là ? bỏ tiền bao , là chủ . Số tiền lớn như cách chơi là quyền của . Cho dù chơi c.h.ế.t , cũng cảm thấy chút nào.”
“Cô nghĩ tiền đó của cô nhiều lắm hả?”
“Chê ít thì ngay từ đầu đừng giao dịch, chơi thì chịu mới chơi. Bổn cô nương chơi, haha.”
Cô lớn, một chút hối áy náy nào.