Hình như Lạc Bối Bối xem mắt ngay tại nhà hàng mà bọn đang dùng bữa, nhắn địa chỉ mới mười phút cô xuất hiện. Hôm nay cô ăn mặc xinh , váy đen sang trọng, trang điểm tinh tế. Vừa xuống, cô kéo ghế, cầm đũa bắt đầu ăn, vì cô đói, suốt cả buổi chỉ mấy vấn đề nhàm chán.
“Xem mắt thuận lợi ?” Triệu Mẫn Nhi quan tâm hỏi.
Lạc Bối Bối , nhét một miếng thịt lớn miệng:
“Chắc về kêu qua cưới gấp luôn đấy. Mắt như , dĩ nhiên là xem thành công .”
Cô bạn hỏi tiếp:
“Vậy thấy thế nào, ý ?”
“Tính tình cũng hiền lành, phù hợp lắm. Sợ lấy về, chỉ cần tớ thở cũng sợ tè quần, haha.”
Lạc Bối Bối bật lớn, đang định húp canh thì bệnh bên cạnh ngăn tay :
“Trong canh bỏ tiêu đấy.”
“Bạn trai cũ Phong Vũ thật là quan tâm khác nha.” Cô mỉa mai.
Hắn im lặng húp cháo, hiểu mặt cô gái trở nên thấp cổ bé họng. Đường đường là Lôi Phong Vũ, kính nể, mà vì một phụ nữ quá phá phách tâm độc mà trở nên hèn mọn như kẻ yếu đuối thế …
“Chuyện chúng coi như xong nhá, tha cho đấy. Lần đừng tùy tiện đ.á.n.h giá cơ thể phụ nữ, họ vui chút nào .”
Cô thao tác vài cái điện thoại, đưa cho xem dòng chữ báo video xoá. Hắn lúc mới thở phào, bỏ tản đá xuống.
Thời gian yên bình lâu, Lạc Bối Bối tìm thấy đang “ đường”. Hắn thề, nếu tên trợ lý còn bắt chờ thêm một nữa, sẽ đuổi việc .
“Hôm nay ăn thế nào?” Cô dừng xe bên đường rảnh rỗi tán dốc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ke-hoach-muon-giong/chuong-4.html.]
“Được mấy mối , chuẩn về đây.” Hắn bỡn cợt trả lời.
“Muốn cho quá giang về ?”
Hắn một nữa lên xe mui trần đỏ rượu của cô. Trong xe im lặng một lúc, cô mới mở lời:
“Bao một tháng lấy giá bao nhiêu?”
Phong Vũ trừng mắt cô, vẻ ngạc nhiên lắm nhưng cô vẫn tập trung lái xe, bỏ qua tia dò xét của .
“Cô nhu cầu hả?”
“Thì mới hỏi, báo giá .”
Cô chỉ lấy giống của sinh con, đời nghĩ đến chuyện lấy chồng. Hôm nay gặp cũng là chủ ý, trai cô thừa nhận chắc gen sinh cũng tệ.
Phong Vũ ngoài, thật sự nghiêm túc suy nghĩ. Chơi một tháng, sợ thời gian. Thật , cũng thử cảm giác khác “nuôi” cô thú vị hơn nghĩ. Mỗi gặp Lạc Bối Bối, đều cảm giác giống trai bao. Là vì cô quá giống phú bà lý do khác, cũng rõ, chỉ là tiện từ chối lắm.
“Một tháng hả? Vậy . Giá cao một chút, bao nhiêu là với cô?”
“Ở nhà , một tỷ, nếu thưởng thêm.”
Phong Vũ gật đầu, hỏi:
“Vậy… khi nào bắt đầu?”
“Bây giờ. sẽ chuyển một nửa, còn khi hết thời gian sẽ chuyển. Anh thấy ?”
“Không thành vấn đề, nhưng gọi điện thoại một lát. Cô tấp xe .”
Hắn còn gọi cho trợ lý tìm nhà, cô chở về biệt phủ của chắc cô “té xỉu” mất.
Cánh cửa tủ mở bên trong là vài trang phục thường ngày của . Cô chọn áo sơ mi xanh nhạt, toilet tắm rửa, cũng gì về căn nhà “mới tậu” của vị đại gia giả khổ nào đó.