còn mặc chiếc váy ngủ gợi cảm mới nhất. Anh thèm lấy một cái.
"Phù Phù."
Chu Kinh Nam cố gắng giảng đạo lý cho .
bịt tai , nhập vai T.ử Vi: "Em em em ."
Anh còn định gì nữa, liền ném gối của ngoài cửa.
"Chu Kinh Nam, em chia phòng với ."
Lần , quyết tâm . Tuyệt đối nhượng bộ. cho thế nào là lễ độ.
tối hôm đó, khi Chu Kinh Nam đến gõ cửa. đầu hàng trong một giây.
Anh đeo găng tay đen, thậm chí còn dùng cả đai n.g.ự.c. Vai rộng, eo thon, cơ n.g.ự.c ẩn hiện. Đây là đầu tiên thấy một Chu Kinh Nam nóng bỏng như .
Thực đây giường cũng phóng khoáng . Chỉ là, rõ ràng vẫn còn kiềm chế.
Chu Kinh Nam cứ thế đường hoàng tiến . Khiến mê mẩn đến choáng váng. Đến khi nào bế lên đùi cũng .
Cho đến khi nắm tay , đặt lên eo thon của .
"Phù Phù, còn giận ?"
thích vô cùng sờ ngừng.
Bây giờ Chu Kinh Nam tập gym mỗi ngày. Hiệu quả tập luyện rõ ràng.
luyến tiếc sờ một lúc lâu mới hừ nhẹ một tiếng: "Đừng dụ dỗ em bằng sắc , vô dụng thôi."
"Vậy thế thì ?"
Anh ngẩng cằm lên, cởi cúc áo sơ mi.
trợn mắt há hốc miệng chiếc vòng cổ da cổ , lập tức khô miệng, bụng còn thắt .
"Chu Kinh Nam, ý gì?"
Do hormone t.h.a.i kỳ, bây giờ dễ gấp mười . Chớp mắt một cái, rưng rưng nước mắt.
Chu Kinh Nam cúi xuống hôn nước mắt của : "Bây giờ em thoải mái nhé?"
giận dỗi định đẩy . Chu Kinh Nam bế đặt lên giường. Mái tóc xoăn dài của xõa gối như tảo biển. Váy ngắn như cánh hoa màu hồng.
Chu Kinh Nam từ từ cúi áp xuống, thì thầm bên tai : "Phù Phù, thích ăn trái cây gì nhất?"
lập tức c.ắ.n môi. Lông mi run rẩy, má ửng đỏ, "Đào mật..."
"Còn gì nữa."
"Vải."
"Còn nữa."
nhắm mắt , ngón tay siết c.h.ặ.t t.a.y áo sơ mi của , gò má dần dần đỏ bừng: "Anh... đào."
"Không đúng."
"Hả?"
Nụ hôn của Chu Kinh Nam theo đường núi đồi, xuống phía .
"Là đào nhỏ."
"Chu Kinh Nam..."
đột nhiên đưa tay che kín mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ke-hoach-om-con-bo-tron-cua-chim-hoang-yen/phan-10.html.]
áy ngủ mềm mại như cánh hoa phất qua gương mặt tuấn của . Lòng bàn tay ấm áp nhẹ nhàng ôm lấy bụng nhô lên của .
Nụ hôn của Chu Kinh Nam rơi xuống: "Con yêu, ngoan nào."
Thung lũng lâu ngày vỗ về một nữa tràn đầy nước mùa xuân. Đến cuối cùng, rả rích rơi chỉ một trận mưa nhỏ.
Ban đầu còn gọi tên liên tục. Sau đó chịu nổi nữa, bắt gọi trai, gọi chồng.
Khi mưa rả rích, Chu Kinh Nam đột nhiên dịu dàng lên tiếng. Anh : "Giang Dĩ Phù... yêu em."
27
Hàng năm đều đến chùa Phổ Tế thắp hương. Cúng dường nhiều tiền hương đèn. Năm nào cũng cầu nguyện một điều đổi. Mong Chu Kinh Nam mạnh khỏe, sống lâu trăm tuổi.
nghĩ, Bồ Tát thấy lời cầu nguyện của . chỉ một nửa.
Năm Chu Kinh Nam năm mươi tuổi, vĩnh viễn rời xa và các con.
Khi hấp hối, nắm c.h.ặ.t t.a.y chịu buông. đến ngất mấy . Bọn trẻ cũng đến nước mắt đầm đìa.
Lúc Chu Kinh Nam hồi quang phản chiếu, hôn cuối.
Anh gọi tên : "Phù Phù."
Anh : "Kiếp , Phù Phù của chúng chỉ hưởng ngọt, chịu đắng nữa."
nức nở, lắc đầu lia lịa.
"Chu Kinh Nam, em cần kiếp , em chỉ kiếp bạc đầu với , em cho phép chế-t, thấy , nếu chế-t, em sẽ tái giá ngay lập tức, em ..."
chỉ mỉm nhẹ, dịu dàng chiều chuộng .
"Nếu em tái giá, chỉ lấy Lâm Chính Hiên. Anh thật sự thích em. em dẫn đến tế bái . Bởi vì vẫn sẽ ghen..."
"Chu Kinh Nam..."
đến đứt ruột: "Em lấy ai hết, em chỉ một thôi, kiếp , kiếp , em đều chỉ một ."
"Vậy thì hẹn nhé, Phù Phù, chúng gặp ở kiếp ."
Anh đưa tay lên cuối, nhẹ nhàng vuốt ve nốt ruồi đỏ giữa trán .
"Anh lừa em đúng , ở bên, mệnh của em sẽ . Phù Phù, hãy sống thật ."
Nói xong câu đó, tay từ từ buông xuống. vẫn chịu nhắm mắt. Nước mắt rơi như mưa, đờ đẫn lâu, lâu.
Cho đến khi bọn trẻ gọi : "Mẹ ơi, để cha nhắm mắt, yên tâm ."
Lúc mới đưa tay lên, nhẹ nhàng che mắt .
Bên ngoài cửa sổ, tuyết rơi tung bay một ngày một đêm. Như thể sẽ bao giờ ngừng.
ghét mùa đông ở Bắc Kinh, ghét tuyết rơi. ghét mỗi ngày Chu Kinh Nam. vẫn ngoan ngoãn lời , cố gắng sống thêm nhiều năm.
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
cháu nội cháu ngoại, chắt gái. Chỉ là trái tim vẫn mãi trống vắng một nửa.
Mười năm khi Chu Kinh Nam mất, Lâm Chính Hiên cũng . Rồi đến Từ San, Phó Tu Bạch.
lượt tiễn họ . Sau nữa, đến lượt giường hấp hối.
Bên giường đầy , bọn họ cũng đến tiễn . qua đám đông, thấy Chu Kinh Nam. Anh vẫn như thuở còn trẻ, tuấn, gầy gò, nụ như gợn sóng cả mặt hồ xuân. Anh chống chiếc ô đen, mặc chiếc áo khoác đen thích nhất. Bước đến từ giữa trời tuyết bay.
Anh đưa tay về phía , : "Phù Phù, đến đón em đây."
vui sướng đưa tay cho , khi nắm lấy, liền mãn nguyện nhắm mắt.
"Chu Kinh Nam, hẹn gặp kiếp . Kiếp , em vẫn lấy ."
"Được."
Hết