Kết hôn chớp nhoáng với bá tổng, anh ta không diễn nữa - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-23 22:18:42
Lượt xem: 74

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8phDyWKf80

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

07

 

Sau bữa ăn, kéo Hoắc Tiêu thư phòng: "Vừa nãy diễn quá, diễn bù một cảnh khác, nếu họ sẽ nghi ngờ mất."

 

Anh nhướng mày: "Bù thế nào?"

 

"Lát nữa, khi gõ cửa, chúng cứ hôn cho bà xem."

 

Chưa dứt lời, hành lang tiếng bước chân vang lên.

 

còn kịp hô bắt đầu, Hoắc Tiêu dùng một tay siết c.h.ặ.t eo cúi xuống hôn.

 

Nụ hôn vội vã, như thể thực sự sợ bỏ lỡ điều gì đó.

 

Tiếng bước chân gần xa dần, chẳng ai gõ cửa cả.

 

hổn hển: "... Hôn uổng công ."

 

Anh đáp bằng một tiếng "ừm", vẫn ôm khư khư eo .

 

Vài phút , tiếng bước chân vang lên nữa. Hoắc Tiêu cúi xuống hôn, cũng ngẩng đầu đón nhận.

 

Lần , nụ hôn kéo dài hơn, đầu lưỡi lấn tới, đầu ngón tay bấu c.h.ặ.t cánh tay đến mức lún sâu da thịt.

 

Tiếng bước chân biến mất.

 

tựa vai mà thở dốc: "Mẹ ... Đang tản bộ ở đây đấy ?"

 

Anh khẽ: "Làm nhé?"

 

mệt đến mức chẳng buồn nhúc nhích: "Không hôn nữa, họ tin thì tùy."

 

dứt lời, tay nắm cửa chút động đậy.

 

Đôi mắt Hoắc Tiêu tối sầm .

 

Giây tiếp theo, ép tới, giữ c.h.ặ.t gáy hôn thật sâu, thật mãnh liệt. Nụ hôn còn nồng nhiệt hơn hai , đầu lưỡi quấn quýt khiến cảm thấy tê dại.

 

Vòng eo siết c.h.ặ.t và lôi lòng, như treo .

 

Đôi chân mềm nhũn , tim đập loạn nhịp liên hồi.

 

Anh hôn quá mạnh bạo khiến một tiếng rên khẽ thoát từ cổ họng . Tiếng rên đó vang lên đúng lúc cửa mở.

 

Mẹ mới ló đầu cảnh tượng cho choáng váng.

 

đóng sầm cửa chạy biến.

 

Hoắc Tiêu từ từ buông , nơi đáy mắt vẫn còn gợn sóng tình tứ kịp tan .

 

xuýt xoa: "Khóe môi c.ắ.n rách ."

 

Anh giơ tay, đầu ngón tay chậm rãi miết qua vệt nước còn vương nơi khóe môi , giọng khàn đặc: "Xin , động lòng trong nhất thời nên kiềm chế ."

 

vỗ vỗ vai , khích lệ: "Không , luyện tập thêm vài nữa là kiềm chế ngay thôi."

 

Chúng hôn thêm mấy nữa, môi sưng vù cả lên. Thế mà Hoắc Tiêu vẫn kiềm chế .

 

Sao mà ngốc thế ?

 

08

 

Tám giờ tối.

 

Hoắc Nghiên - em gái của Hoắc Tiêu - cũng từ nơi khác tức tốc trở về.

 

Cả nhà cùng bàn bạc chuyện đính hôn.

 

Bố Hoắc bày tỏ quan điểm: "Nhà cũng đưa nhiều sính lễ , tối đa là 88,88 triệu tệ, kèm thêm ba căn biệt thự ở Bắc Kinh, Thượng Hải và Quảng Châu. Còn trang sức với xe sang thì con cứ chọn thoải mái. Tuy nhiên! Của hồi môn mà con mang theo quá ít nhé, ít nhất cũng là... 888 tệ!"

 

Mẹ Hoắc cực kỳ mong đợi: "Hai đứa thích hôn lễ kiểu Trung kiểu Tây? Mẹ thể bỏ một trăm triệu, tổ chức long trọng thế nào cũng . Mà nếu ngại phiền tổ chức cũng chẳng , tôn trọng ý kiến của hai đứa."

 

Không tổ chức á?

 

Thế thì đòi mớ tiền mừng mà từng bỏ để mừng đám cưới khác thế nào đây!

 

phẩy tay hiệu cho im lặng: "Không sính lễ, cũng chẳng cần đồ cưới, chọn một khách sạn nào kín đáo chút, mời vài thiết là , thứ cứ đơn giản thôi."

 

Hoắc Tiêu lập tức phụ họa theo: "Con đều theo lệnh của vợ hết."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ket-hon-chop-nhoang-voi-ba-tong-anh-ta-khong-dien-nua/chuong-3.html.]

 

Bố hụt hẫng trong một giây tươi đon đả: "Bài trừ lãng phí phô trương, đẩy lùi thói khoe của, đúng là con dâu tư tưởng cao thật!"

 

dậy: "Giải tán."

 

Hoắc Nghiên cảm thán thôi: "Nhà họ Hoắc kiêu ngạo hống hách hơn hai mươi năm, cuối cùng cũng đón một vị nóc nhà quyền lực nhất về !"

 

Hì hì, chẳng qua là thái độ của chồng đối với vợ sẽ quyết định địa vị của cô ở nhà chồng mà thôi.

 

09

 

Hoắc Nghiên dẫn thư phòng trò chuyện: "Chị dâu, chị xem ảnh hồi nhỏ của trai em ?"

 

Trong cuốn album, bên cạnh Hoắc Nghiên nhỏ xíu là một bé mập mạp, đôi mắt to tròn, hai má phúng phính thịt. Những đường nét non nớt đó vẫn thấp thoáng trong hình dáng của Hoắc Tiêu khi trưởng thành.

 

kìm nén sự kinh ngạc, đầu Hoắc Tiêu.

 

Anh đang tựa khung cửa, vẻ mặt thản nhiên nhưng vành tai đỏ bừng lên thấy rõ.

 

Ồ, là vị sếp tổng tài ngang ngược cũng lịch sử đen tối cơ đấy.

 

vờ như bình tĩnh mà nhận xét: "Xem ."

 

Hoắc Nghiên thất vọng thấy rõ: "Đến cả bí mật cũng kể cho chị, xem hai yêu thương thật đấy."

 

Sau khi Hoắc Nghiên khỏi, kìm mà cầm cuốn album lên, lật lật mà xem kỹ.

 

Hoắc Tiêu bước tới, giọng căng thẳng: "Xem ?"

 

ngẩng đầu: "Hoắc Tiêu , hồi nhỏ, cũng đáng yêu phết đấy chứ."

 

Anh thoáng khựng .

 

vuốt ve hình ảnh bé trong ảnh, nỡ rời tay: "Hồi nhỏ, em thích nhất là nựng má mấy đứa trẻ con mập mạp, mềm núng nính. Để sờ má tụi nó, em thể tuôn cả rổ mấy câu kiểu “Chắc chắn khi lớn lên, em mỹ nam", "Mắt em thế , nếu gầy , chắc chắn em là hot boy trường", mỗi ngày."

 

Gương mặt Hoắc Tiêu bỗng cứng đờ: "... Em câu đó với bao nhiêu ?"

 

: "Chẳng đến một nghìn thì cũng tám trăm."

 

Sự im lặng của Hoắc Tiêu vang dội như sấm bên tai.

 

nghiêng đầu : "Nghe con trai đang dậy thì mà béo quá thì sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển của "cái ", sếp Hoắc đây…"

 

Hoắc Tiêu đột ngột giật lấy cuốn album, đóng sầm : "LỚN!"

 

Anh giật cả .

 

Giận đến thế cơ ?

 

Không lẽ... Nhỏ thật ?

 

10

 

Đến nhà họ Hoắc, mới vẫn còn ít trải quá.

 

Lần đầu tiên thấy dẫn cả suối nước nóng tận sân nhà .

 

Hoắc Nghiên đưa cho một bộ đồ bơi mới: "Chị dâu, chiến bào đây."

 

Mặc bộ đồ bơi đó mà cứ thấy nó thừa thãi , mặc cái thì khác gì mặc chứ?

 

Giây phút đặt chân xuống làn nước ấm, l.ồ.ng n.g.ự.c Hoắc Tiêu phập phồng một cách kịch liệt.

 

ngẩng đầu, hiệu về phía cửa sổ bên sân vườn: “Đứng ở ửa sổ phòng Hoắc Nghiên thì thấy chỗ đấy."

 

Hoắc Tiêu mảy may quan tâm: "Sao, vẫn còn diễn cho nó xem ?"

 

"Không lơ là, chi tiết quyết định thành bại."

 

lội nước tiến gần, mở rộng hai chân lên .

 

Tiếc là đáy bể quá trơn, loạng choạng một cái phịch xuống eo .

 

Hoắc Tiêu rên khẽ, giọng khàn đặc: "Em nhẹ nhàng chút , coi chừng trượt trong bây giờ."

 

thấy chút quá: "Chẳng vẫn còn cách một lớp vải đó ?"

 

Khi đang loay hoay với ý định lên, mới nhận hề điêu.

 

 

Loading...