“Đi thôi!”
Lần Sở Vân Khanh một chút cũng kinh ngạc!
Đồ tàng hình còn chế tạo , công nghệ cao khác gì khó !
Dù cũng nghĩ như !
“Thổi !”
Khương Lê lấy khói mê tác dụng nhanh.
Chính là các loại đạo cụ vô cùng đầy đủ.
Cuối cùng cũng trong nhà.
“Nhắm mắt , bẩn!”
Sở Vân Triệt ngay lập tức che mắt Khương Lê .
Cô nhầm thì giường là hai đàn ông !
Ặc!
Không ngờ Đằng Nhất khẩu vị nặng như !
“Người để xử lý, các em tiếp tục kế hoạch của !”
“Được!”
Sở Vân Triệt đồng ý, trói Đằng Nhất !
Khương Lê trực tiếp dùng thứ mà quản gia đưa cho cô!
Còn quên lấy b-út ghi âm !
……
“Anh tiêu hủy!”
Nghe xong, Sở Vân Khanh mở miệng .
Khương Lê và Sở Vân Triệt đều phản đối, những chuyện cả đích giải quyết sẽ hơn!
“Anh cả dùng cái , triệt để hơn!”
Khương Lê lấy một bình lớn chất sát khuẩn dạng khí đưa cho Sở Vân Khanh.
“Cảm ơn!”
Sở Vân Khanh đón lấy đó lời cảm ơn.
Sau đó Sở Vân Khanh liền rời .
Khương Lê Đằng Nhất đất .
“Còn , em tạm thời thu !”
“Giải quyết xong ở đây, giao cho ?”
“Chúng nhất định mang , bắt giặc bắt vua !”
“Chỉ cần Đằng Nhất biến mất, em cảm thấy những còn cũng sẽ tự loạn đội hình!”
Sở Vân Triệt gật gật đầu.
“Vất vả cho em , Lê Lê!”
“Bây giờ mà gọi em là vợ !”
Khương Lê nhíu mày .
Sở Vân Triệt:
“...”
Vội vàng ôm lòng, giọng điệu quyến luyến thâm tình .
“Vợ ơi~”
“Vâng, bây giờ lúc chuyện , đợi cả tin tức chúng mau ch.óng về!”
“Hôm nay thể ở bên em !”
“Vâng, đợi chuyện kết thúc, nhất định sẽ xin nghỉ phép ở bên em !”
“Được!”
Khương Lê lúc lấy thu-ốc mê mạnh giao cho Sở Vân Triệt tiêm cho Đằng Nhất.
Đợi lát nữa khỏi đây, Khương Lê chắc chắn sẽ tìm cách mang .
Mà thu-ốc đảm bảo ngủ li bì ba ngày ba đêm, vấn đề gì.
Còn việc tại cô động thủ, đó tất nhiên là vì sợ bẩn tay mà!
Sau đó còn tìm miếng vải tàng hình bọc !
Người để Sở Vân Triệt và Sở Vân Khanh khiêng ngoài.
【007:
Ký chủ, cả của cô còn ba phút nữa sẽ đến đây!】
【Khương Lê:
Trước đây cũng thấy mày sốt sắng nhắc nhở như nha!】
【007:
“...”】
“Giải quyết xong , yên tâm !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ket-hon-chop-nhoang-voi-si-quan-manh-nhat-sau-khi-theo-quan-duoc-cung-chieu-tan-troi/chuong-256.html.]
“Tiểu Triệt, về em nhanh ch.óng sắp xếp cho , 6 giờ sáng mai ?”
Sở Vân Triệt Sở Vân Khanh hỏi cái gì!
“Không vấn đề gì!”
“Đảm bảo thành nhiệm vụ!”
Sở Vân Triệt nghiêm túc .
“Anh cả, và A Triệt vận chuyển cổng lớn, em và A Triệt mang về !”
Khương Lê .
“Được!”
“Mau thôi!”
Sở Vân Khanh xong trực tiếp vác lên!
Khương Lê:
“...”
Cô quên mất Sở Vân Triệt cũng thể dễ dàng vác lên nhỉ!
Đầu óc thế !
Đến cổng lớn, Sở Vân Khanh và Sở Vân Triệt thêm vài câu, ba cứ thế tách !
“Em dâu, cảm ơn em!”
“Người một nhà mà!”
Nhìn Sở Vân Khanh đó, Khương Lê trực tiếp điều khiển xe robot vận chuyển Đằng Nhất đến chân núi.
Cô lúc mới cùng Sở Vân Triệt gian.
Giây tiếp theo đến chân núi chờ sẵn.
“Chồng ơi, cứ để ở đây?
Mai đến lấy?
Dù ở đây ngoài chúng cũng ai vị trí, thấy .”
Khương Lê hỏi.
Hoàn coi là con , thực sự xứng !
“Bây giờ mang luôn!”
“Em quên là lái xe qua đây !”
“Được , em chuẩn thu-ốc cho cũng kéo luôn nhé!”
“Bộ đội tuyệt đối thể nhiễm!”
Khương Lê nghiêm túc .
“Được!”
Hai tiên về tiểu viện, Trì Yến vẫn luôn chú ý tình hình bên phía Khương Lê, thấy động động liền vội vàng qua đây!
“Anh trai, vẫn ngủ ?”
“Đoán là em thể ở đây!”
“Vẫn thuận lợi chứ?”
Những lời khác Trì Yến nhiều!
“Rất thuận lợi, thôi!”
Khương Lê lén lút , dáng vẻ đó trực tiếp Trì Yến và Sở Vân Triệt phì !
Ba khỏi cổng lớn trong xe.
Lái đến vị trí của Đằng Nhất, khi dỡ bỏ vải tàng hình, Sở Vân Triệt trực tiếp ném cốp xe.
Đương nhiên chỉ xứng ở trong cốp xe!
“Chính là , ch-ết vạn cũng đủ!”
Khương Lê căm thù đến tận xương tủy .
“Đừng giận, em đang m.a.n.g t.h.a.i đấy!”
Trì Yến ngay lập tức hiểu , vô cùng đồng tình với em gái, nhưng cũng quan tâm đến sức khỏe của cô hơn.
“Vâng, em !”
“Anh trai, chúng ngoài , tiếp theo A Triệt bọn họ bận rộn !”
“Chúng cũng đề phòng vi khuẩn lây lan rộng !
Em để đầy thu-ốc đặc trị cho !”
“Được!”
Trì Yến và Khương Lê ngoài xong, Khương Lê kiểm tra môi trường xung quanh!
Xác nhận an liền để đầy thu-ốc ở ghế và ghế phụ.
“Đi thôi, chậm thôi, nhất định chú ý an !”
“Những đó xa lắm, vạn cẩn thận, lơ là!”
Khương Lê trịnh trọng .
“Anh nhớ , cả, Lê Lê nhờ chăm sóc nhé, ngày mai các ông nội thể sẽ đến, đến lúc đó cũng vất vả cho !”