“Tình cảm em thế đúng là hiếm thấy!”
Và điều khiến họ kinh ngạc là, Khương Triết Vũ ngày thường vốn , mà mặt cô em gái thỉnh thoảng mỉm !
“Chao ôi, xem một trai như nhỉ!"
“ thế, đàn ông như thế cũng mà!"
“Đồng chí Khương chắc là đối tượng nhỉ!"
“ là , nhưng ở đây cũng chẳng ai lọt mắt !"
“Mình nghĩ ít nhất cũng xinh như em gái , và giỏi giang như em gái mới !"
“Nghe em gái còn giàu nữa!"
“Thật giả ?"
“Tất nhiên là thật , em gái lợi hại lắm, bạn ở Kinh Thành đều cả, lúc chúng thư cho cô nhắc tới với !"
“Cậu xác nhận đó là Khương Lê ?"
“Ừm ừm, xác nhận, hồi đó chỉ hâm mộ thôi, ngờ còn thể gặp thật!"...
Khương Lê ăn đủ thứ chuyện bát quái và bàn tán nhỏ to!
“Anh cả, thích ạ?"
Khương Lê bao giờ phủ nhận, bản tính hóng hớt của con , cô vẫn luôn sở hữu đấy thôi!
Lời dứt, Khương Triết Vũ liền ho sặc sụa!
Khương Lê vội vàng vặn mở bình nước đưa tới mặt!
“Anh cả, kích động cái gì chứ, mau uống ngụm nước !"
Khương Lê lo lắng !
Khương Triết Vũ nhận lấy uống ực ực hai ngụm, lúc mới đỡ hơn!
“Anh kích động, là em dọa đấy!"
“Trẻ con hỏi mấy chuyện gì, từng cân nhắc tới!"
“Không thích!"
Khương Triết Vũ nghiêm túc !
Thực sự chẳng giống đang dối chút nào, đúng là lời từ tận đáy lòng!
Nghe Khương Triết Vũ , Khương Lê lập tức rầu rĩ hẳn lên!
Cơm cũng chẳng thấy ngon nữa!
Cũng thể là do cô ăn no !
Cô đúng là vớ mấy ông trai gì , ai nấy đều thanh tâm quả d.ụ.c thế !
Cứ đà , cô chỉ sợ hai nhà Trì Khương tuyệt tự mất thôi!
Tầm tuổi như các trai cô, nhà chẳng mấy đứa con !
Mấy thì , ai nấy đều bận rộn sự nghiệp, tuyệt nhiên nhắc tới chuyện tình cảm!
Chẳng lẽ là do tình duyên của cô quá thuận lợi, nên dùng hết đào hoa của cả nhà ?
Thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Khương Lê nhăn nhó cả !
Khương Triết Vũ lên tiếng!
“Được , ăn no nào?"
“Ăn no thì đưa em về nghỉ ngơi!"
“Hôm nay sẽ ở phòng thí nghiệm cùng em!"
Khương Lê xong càng thêm sầu não!
Một đàn ông xuất sắc, chu đáo, trai như thế !
Haizz!
Vậy mà vợ!
“Ăn xong ạ!"
Khương Lê bĩu môi đáp!
Khương Triết Vũ khẽ một tiếng.
“Vậy để dọn dẹp xong chúng !"
“Dạ!"
Trên đường phòng thí nghiệm, Khương Lê nghĩ thông suốt !
Chuyện tình cảm là thứ thể gặp nhưng thể cầu, thôi bỏ , bỏ !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ket-hon-chop-nhoang-voi-si-quan-manh-nhat-sau-khi-theo-quan-duoc-cung-chieu-tan-troi/chuong-376.html.]
Từng trai một, chẳng ai khiến cô yên tâm cả, dứt khoát quản nữa!
Quay phòng thí nghiệm, Khương Lê phòng nghỉ nhỏ của .
Vì Khương Triết Vũ ở đó nên cô gian, mà định ngủ một lát chiếc giường nhỏ.
Trước khi ngủ, cô còn bỏ một mẩu giấy gian nhỏ của Sở Vân Triệt!
Ghi chép đơn giản về công việc sáng nay và bữa trưa ăn gì!
Đồng thời còn dặn dò chăm sóc bản cho !
Và cô còn kiểm tra tình hình vật tư trong gian, hề chút tiêu hao nào!
Chứng tỏ tình hình của Sở Vân Triệt chắc là vẫn khá !
Làm xong những việc , cô cũng yên tâm hơn.
Mà ở phía bên , hòn đảo !
Tình hình đổ bộ lên đảo của chung đều đạt mức trung bình!
Không ai tụt phía !
Trạng thái của khá !
Chỉ điều lúc đổ bộ lên bờ xảy một vấn đề!
Phần lớn vẫn là vấn đề về giày!
Cũng chính vì sự so sánh mới phát hiện !
Bởi vì Sở Vân Triệt gặp vấn đề , Khương Lê dán miếng dán chống trượt cho giày của !
Thực Khương Lê tặng đôi giày quân dụng lợi hại hơn!
Chỉ là tiện lấy !
Đôi khi cần đợi vấn đề xuất hiện mới giải quyết thì sẽ hơn!
Đặc biệt là trong thời đại vật tư khan hiếm !
Rất nhiều thứ thể giải thích , mạo lấy mặt ngoài thực sự .
Đối với nhà , ví dụ như Trì Yến và Sở Vân Triệt, cô thể giữ chút gì!
đối với những thứ mang cho khác, ít nhiều cũng tìm nguồn gốc trong thực tế, dù khó khăn một chút.
Vì , dự đoán và đưa giải pháp, thể sẽ hiểu, thậm chí bài xích, thì lợi bất cập hại !
Đây lẽ chính là câu “đau tự khắc sẽ hiểu" chăng!
Nói nhiều cũng bằng tự vấp ngã để mà nhớ lâu!
“Nghỉ ngơi tại chỗ năm phút!"
“Chia nhóm tìm hiểu địa hình!"
“Nhóm nào về nhanh nhất sẽ phần thưởng thêm!"
Sở Vân Triệt đến phần thưởng, mắt lập tức sáng rực lên!
Vô cùng mong đợi!
Bởi vì họ hiểu rõ Sở Vân Triệt phần nào!
Thứ tặng chắc chắn tồi!
Ai nấy đều dồn hết sức lực !
Dù thì việc tặng thêm phần thưởng đây từng !
Thực Sở Vân Triệt đây cũng từng !
Là một chiến sĩ, việc huấn luyện hằng ngày đều là nhiệm vụ mà bắt buộc thành, lấy phần thưởng thêm cơ chứ!
Chỉ nhiệm vụ mới một ít tiền thưởng thôi!
khi Khương Lê đề xuất, thử xem !
Dù thì những huấn luyện là những binh sĩ bình thường!
Bao gồm cả bộ kế hoạch huấn luyện đều hề tầm thường.
Vậy thì một thứ khác biệt cũng là điều dễ hiểu thôi!
“Rõ!
Đảm bảo thành nhiệm vụ!"
Tất cả lập tức đồng thanh hô vang!
Khương Lê ngủ nửa tiếng thì tỉnh dậy!
Lắng kỹ thấy bên ngoài tiếng động nhẹ, Khương Lê lúc mới mở cửa!
Cô sợ ồn đến Khương Triết Vũ!