“Được, đây là điện thoại của , chuyện gì thể gọi đó, sẽ thông báo cho !”
Cố Hàn Yên đưa cho Ôn Thiển một con !
“Cháu nhớ , dì Cố cháu đây!”
Ôn Thiển nhạt xong, xoay rời !
“Đợi một chút!”
Cố Hàn Yên đột nhiên gọi Ôn Thiển !
“Có chuyện gì ạ?”
“Cái cho cháu, nhà họ Trì sẽ dễ giải quyết hơn!”
Cố Hàn Yên lấy từ cổ xuống một miếng ngọc bội!
Nhìn một cái là đồ giá trị liên thành nha!
Tuy nhiên sợi dây dài, bình thường căn bản thấy!
“Cảm ơn dì Cố!”
“Đừng khách sáo, Tiểu Yến dễ đối phó , cháu cần nuông chiều nó, đừng để bản chịu ấm ức!”
Cố Hàn Yên nghĩ đến đứa con trai của , dặn dò hai câu!
Mặt Ôn Thiển lập tức đỏ bừng!
Đây là chồng công nhận ?
Cũng đúng, cô nếu mưu đồ gì đó, ai mà tin cô chứ!
chuyện thật sự để Ôn Thiển đoán đúng !
Cố Hàn Yên đưa mặt dây chuyền cho cô thật sự là ý thử thách cuối!
Bây giờ xem , con trai cũng tệ.
Cô bé , bà khá thích!
Ôn Thiển mơ mơ màng màng bước khỏi cổng nhà máy thép!
Đi tới cổng hỏi ông cụ bảo vệ một chút, về phía tiệm cơm quốc doanh!
Vốn dĩ Cố Hàn Yên giữ cô ăn cơm, cô thật sự ngại quá!
Tuy nhiên cô với Cố Hàn Yên, bảo bà hãy kể cho Cố Lê nhiều hơn về cô!
Để hai thể chung sống !
Giải quyết một nhân vật vô cùng quan trọng, Ôn Thiển cả đều thả lỏng hẳn xuống!
Đến cổng tiệm cơm quốc doanh, liền thấy Ôn Thâm dựa cửa xe.
Ây da, cả đúng là trai thật!
Huống chi còn một “ bạn lớn" nữa chứ!
Thời đại cho dù là Tô Thành thì ô tô cũng thường thấy nha!
Xem kìa mấy cô thiếu nữ, mấy cô vợ trẻ đều mê mẩn hết !
Sắp đường vấp ngã đến nơi !
Lúc Ôn Thâm thấy Ôn Thiển!
“Em gái!”
Ôn Thâm sải bước về phía Ôn Thiển!
Trong chốc lát tất cả ánh mắt đều tập trung lên Ôn Thiển!
Ôn Thiển thật sự tìm một cái lỗ để chui xuống!
Cái cả thể nhỏ tiếng một chút !
Tuy nhiên ngoài thì cũng chẳng thấy gì lạ!
Chủ yếu là vì Ôn Thâm và Ôn Thiển trông quá giống !
Nhìn một cái là em ruột ngay!
“Đi thôi, đói chứ!”
“Ăn xong em xem những thứ em dặn mua nhé!
Không ý chúng mua tiếp!”
Ôn Thâm như đang khoe công !
Ôn Thiển:
“...”
Có cảm giác đại lão cưng chiều nha!
“Cảm ơn cả, cả mua thì chắc chắn sai !”
Ôn Thiển tươi trả lời!
Điều khiến Ôn Thâm chút ngại ngùng !
Mặc dù sớm em gái đổi, nhưng, vẫn chút thích nghi nha!
“Em thích là , , xem món gì, ăn gì thì gọi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ket-hon-chop-nhoang-voi-si-quan-manh-nhat-sau-khi-theo-quan-duoc-cung-chieu-tan-troi/chuong-618.html.]
Ôn Thiển:
“...”
Hào phóng thật nha!
cuối cùng Ôn Thiển cũng chẳng gọi gì nhiều, cô ăn sủi cảo!
Nhân thịt lợn hành tây, cực kỳ thơm!
một đĩa quá nhiều, ăn sáu bảy cái cô no !
Chỗ còn đều để Ôn Thâm ăn hết!
Ôn Thiển ăn trực tiếp từ đĩa , nên nước miếng ha!
Hai ăn no uống say, lúc mới lên xe!
“Anh ơi, cái là chọn ạ?”
Ôn Thiển xem đầu tiên là đồ thêu Tô Châu!
Chim hạc và hoa ngọc lan!
Không tồi tồi!
Xem cả cũng mắt thẩm mỹ đấy chứ!
“ , thế?
Không thích ?”
Ôn Thâm lo lắng hỏi!
Lần đầu tiên mua những thứ !
Cũng em gái hài lòng !
“Thích ạ, thích, một cái cho bà nội một cái cho !”
“Còn bà ngoại, con sẽ đích chút đồ ăn cho bà!”
Câu , Ôn Thâm nhíu mày!
Em gái đồ ăn từ khi nào thế!
Ôn Thiển thấy sự bối rối của Ôn Thâm, cũng hoảng hốt!
Cô kiếp tính cũng là một blogger ẩm thực, thiên kim tiểu thư blogger ẩm thực, nên ít fan!
Huống hồ chính cô là một sành ăn, kỹ năng nấu nướng !
Rất nhiều lúc cô đều quản đường xá xa xôi tốn tiền học tập!
“Anh ơi, quên , bà Từ ở dãy nhà phía chúng !”
“Hồi nhỏ em ăn ít cơm ở nhà bà, bà cũng dạy em nhiều!”
“Trước đây lười, bây giờ em hiếu thuận nên về nhà thử xem!”
“Đến lúc đó ngon chịu trách nhiệm ăn hết nhé!”
Ôn Thiển câu cuối cùng là cố ý !
Chuyện Ôn Thâm quả thật , Ôn Thiển giống em họ, ăn no là !
Ôn Thiển ăn uống tinh tế!
Bà Từ ở dãy tổ tiên là ngự thiện, bản thích tìm tòi đồ ăn, thích !
Thế là Ôn Thiển ăn ít đồ ngon từ chỗ bà!
Chỉ là thật sự , em gái bắt đầu ham học hỏi !
Thật nhắc đến bà Từ, trong lòng Ôn Thiển chút khó chịu, lẽ là cảm xúc của nguyên chủ.
Bởi vì bà Từ qua đời vài năm !
Ôn Thiển từ đó về , từng ăn món gì ngon nữa!
“Được, ăn hết!”
“ em gái, bạn học đó của em chuyện thế nào , tìm thấy ?”
“Vừa nãy quên hỏi!”
Chủ yếu là cứ thấy em gái thì còn quản gì những khác nữa chứ!
“Xong xong , lẽ đến nữa, cần chăm sóc em gái của bạn !”
“Vẫn chắc chắn, đến lúc đó tính ạ!”
“Anh ơi, những thứ khác mua cũng , chúng về thôi ạ!”
“Về đến nhà còn kịp ăn cơm tối!”
Ôn Thiển đề nghị!
“Được, chăm sóc em gái cũng !
Vừa ở cùng em cho đỡ buồn!”
Ôn Thâm thật sự ý kiến!
Anh thấy em gái nếu thêm vài bạn cũng !