Ôn Hồng Chính tâm trạng :
“Bố đây, chiều sẽ về sớm!”
Ôn Thiển mỉm đáp .
Ôn Hồng Chính thường ăn trưa ở nhà ăn cơ quan, Tô Linh cũng .
“Mẹ cũng đây!”
“Vâng, cũng về sớm đấy nhé!”
Ôn Thiển tiếp tục dặn dò.
“Được !
Mẹ nhất định về sớm!”
Sau khi vợ chồng họ khỏi, Ôn Thiển dùng cặp l.ồ.ng đựng bốn cái bánh cho Ôn Thâm, còn đưa luôn cả phần của Ôn Dịch cho .
“Anh cả, đây là của , mang theo ăn dọc đường!”
“Lần về em món khác cho ăn!”
“Ấy ch-ết , em sang nhà ông bà nội !”
“Vậy em sẽ món nào để lâu, và hai mang về nhà mà ăn!”
Ôn Thiển bận rộn .
Ôn Thâm cảm động đến phát :
“Được!”
Ý của em gái thể từ chối , cùng lắm thì mang thêm nhiều nguyên liệu về cho cô.
“Vậy em gái, đây!”
Ôn Thâm đó .
“Vâng, đường chú ý an nhé!”
Ôn Thâm và Ôn Hồng Chính, Tô Linh ở cùng một quân khu, ở thành phố lân cận.
“Anh !
Em ở nhà nghỉ ngơi cho !”
Ôn Thâm xong liền vết thương đầu Ôn Thiển.
“Biết , mà!”
Ôn Thiển tinh nghịch đáp.
Ôn Thâm cầm lấy túi của , bỏ cặp l.ồ.ng khỏi cửa.
Ôn Thiển tiễn xong mới nhà.
Về đến nhà, cô cất chỗ bánh trứng gà còn , thực bánh khi nguội ăn sẽ ngon hơn.
Cô và Ôn Thâm mỗi chia ăn một cái, tuyệt, mềm mịn thơm ngọt!
Trong điều kiện mà thế là dễ dàng .
Sau đó cô dọn dẹp nhà bếp, kiểm tra xem trong nhà còn những loại rau gì.
Lúc ông bà nội đến nơi vặn là giờ cơm trưa, cô dự định sẽ đích xuống bếp bữa trưa, nên trực tiếp bảo thím Hạnh nghỉ ngơi.
Lên xe ăn sủi cảo, xuống xe ăn mì.
Ôn Thiển chuẩn món mì mỡ lợn hành lá, thêm mỗi một quả trứng ốp la là xong xuôi.
Nghĩ xong món định , Ôn Thiển liền về phòng.
Cô chuẩn một chút chứ!
Đầu tiên là dọn dẹp phòng , đó kiểm tra trong nhà.
Những đồ nội thất nào hợp thời đại, cô sẽ trực tiếp thu gian.
Đối với những thứ cô nhúng tay , Tô Linh và Ôn Hồng Chính đều sẽ hỏi đến.
khi kiểm tra, Ôn Thiển phát hiện chẳng còn mấy món nữa, xem bố cô sự chuẩn từ .
Cô tự nhiên cũng yên tâm.
Thực nguyên chủ thực sự kính trọng Ôn Hồng Chính.
Sau một hồi loay hoay thì cũng gần mười một giờ, Ôn Thiển trực tiếp ở phòng khách đợi , tay còn cầm cuốn “Sách đỏ".
Chẳng còn cách nào khác, cô quen với nó một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ket-hon-chop-nhoang-voi-si-quan-manh-nhat-sau-khi-theo-quan-duoc-cung-chieu-tan-troi/chuong-622.html.]
Khoảng nửa tiếng , cô thấy tiếng động truyền đến từ ngoài sân.
“Ông nội, bà nội!”
Ôn Thiển lập tức dậy ngoài.
Mở cửa , quả nhiên là họ!
“Ông bà cuối cùng cũng đến nơi !”
Sự nhiệt tình của Ôn Thiển khiến hai ông bà kinh ngạc, nhưng dù cũng sống cả đời , họ cũng biểu hiện quá nhiều.
“Thiển Thiển đang đợi bà đấy ?”
Bà cụ Ôn là lên tiếng .
“Vâng ạ, bà nội, bà đường vất vả !”
Ôn Thiển đỡ lấy tay bà nội nũng nịu.
“Ha ha ha, bà vất vả!”
Sau đó liền thấy tiếng ho khụ khụ, là ông cụ Ôn!
Bước chân Ôn Thiển khựng , cánh tay còn trống trực tiếp khoác lấy khuỷu tay ông cụ Ôn.
Ông cụ Ôn tuy tuổi tác còn nhỏ nhưng thời trẻ cũng cao mét tám, nên lúc trông vẫn cao lớn.
Ôn Thiển thoáng chốc cảm thấy chút áp lực, nhưng vẫn tươi :
“Đi thôi ông nội!
Nhất định là hai ăn trưa , để cháu nấu cho hai bát mì!”
Ôn Thiển xong, hai ông bà đồng thời về phía cô.
Lần là kinh ngạc thực sự.
Ông cụ Ôn kìm mà sờ lên trán Ôn Thiển:
“Đứa cháu gái là đụng đầu đến ngốc luôn chứ!
Chẳng con dâu nó khỏe ?
Nhìn thế giống như khỏe !”
Tuy nhiên, sự đổi quả thực là theo hướng lên!
So với đứa cháu gái , ông thích đứa hơn.
sự đổi là quá lớn ?
Ôn Thiển thì bình thản hai :
“Ông nội bà nội, là cháu đúng, cháu coi như nhặt một mạng, nghĩ thông suốt !
Cháu sống thật , hiếu thảo với bề , nỗ lực việc, kiên trì học tập, phục vụ nhân dân!”
Ôn Thiển mà hề hoảng hốt.
Ông cụ Ôn và bà cụ Ôn xong ngẩn một lúc, đó liền lớn.
“Ha ha ha, hổ là con cháu nhà họ Ôn , giác ngộ đúng là cao!
Được, , ông nội ủng hộ cháu!”
Ông cụ Ôn lâu vui như .
“Vậy thì cháu cảm ơn ông nội , cháu theo ông bà về, cũng là học hỏi ở ông đấy ạ!”
Ôn Thiển thẳng thắn .
“Ôi chao, cái ông già chắc là sướng phát điên mất thôi!
Được , về nhà bà cháu ở bao lâu thì ở, bà món ngon cho cháu ăn!”
Bà cụ Ôn cũng thể hiện vai trò của chứ.
“Bà nội, để cháu nấu cơm cho bà ăn!
Hai cứ nghỉ một lát, cháu bận rộn đây, lát nữa là cơm ăn ngay!”
Ôn Thiển sắp xếp cho hai xuống ghế sofa, đó bếp.
“Thiển Thiển , để bà giúp cháu một tay nhé!”
Bà cụ Ôn định dậy.
“Bà nội, cần , bà mau xuống !”