“Ôn Thiển trông xinh xắn, bà thích.”
“Thím Hạnh, thím tìm cho cháu ít hạt giống nhé!
Thím quen ai hạt giống rau , loại nào cũng ạ!”
Ôn Thiển suy nghĩ một lát .
Cô đến hải đảo chắc chắn là chẳng gì cả, cô cũng trồng trọt mà!
“Được, cái vấn đề gì!”
Thím Hạnh sảng khoái đáp ứng.
“Vâng!”
“Thím Hạnh, thím lấy đồ của mà đổi với nhé, đừng để chịu thiệt!”
Ôn Thiển dặn dò.
“Dạ, thím !”
“Cái cho thím ăn !”
Ôn Thiển xong trực tiếp đưa đến bên miệng thím Hạnh.
Thím Hạnh định từ chối thì mở miệng c.ắ.n trúng .
“Cái , cái ...”
“Cháu đấy, thím mau nếm thử , cháu mệt , cháu lên lầu đây!
Thím bận xong thì nghỉ sớm nhé!
Sáng mai cháu ăn quẩy ạ!”
Ôn Thiển quên gọi món.
“Được , thím chuẩn cho cháu!”
Lại cái bánh trứng gà trong tay, mắt thím híp thành một đường.
Ôn Thiển bây giờ thực sự khiến yêu quý quá!
Trước đây cũng quý nhưng dễ gần như thế .
Ôn Thiển về phòng bắt đầu thu dọn đồ đạc của .
Thật là nhiều quá!
Cô cất những bộ quần áo màu sắc sặc sỡ , trong vali đều là những màu xanh, đen, xám, lục, những màu sẽ sai sót.
Vả quân phục của cô cũng nhiều, chủ yếu là vì trong nhà nhiều quân nhân, thỉnh thoảng họ đổi sang size nữ mang về cho cô.
Dọn dẹp xong, bọc thành một cái bọc lớn, Ôn Thiển mới xuống lầu.
Lúc ở phòng khách chỉ bà nội và cô, ước chừng ông nội và bố cô thư phòng .
“Bà nội, !”
“Con dọn xong đồ ạ!”
“Mẹ ơi, con đừng nhớ con quá nhé, nếu nhớ thì gọi điện thoại cho con!”
Ôn Thiển tinh nghịch .
“Cái con bé !
Nhớ con thì con đường mà về !”
Tô Linh bất lực nhưng đầy nuông chiều .
“Vâng !
Con nhớ là con về ngay!”
“Mẹ yên tâm , ở bên con nhất định sẽ chăm sóc bà nội thật , tuyệt đối gây chuyện!”
Ôn Thiển cam đoan.
Mặc dù đây cô cũng chẳng gây chuyện gì bao giờ, chẳng qua là để gia đình yên tâm thôi mà!
lời , Tô Linh cảm thấy tính cách Ôn Thiển bây giờ khi dễ gây chuyện thật, nhưng !
“Được, con đừng gây chuyện, nhưng nếu ai gây sự với con thì con cần nhẫn nhịn!
Cứ với ông nội con !”
Tô Linh ông cụ thích Ôn Thiển, cưng chiều như bảo bối , tìm ông cụ là hữu dụng nhất.
“Vâng, con nhớ ạ, bà nội cũng sẽ chống lưng cho con nữa!”
Ôn Thiển nước lấn tới.
“Ôi dào, Tiểu Linh , con đừng đưa tiền phiếu cho Thiển Thiển, đây !
Đến chỗ còn để con bé tiêu tiền ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ket-hon-chop-nhoang-voi-si-quan-manh-nhat-sau-khi-theo-quan-duoc-cung-chieu-tan-troi/chuong-625.html.]
Bà cụ Ôn thấy Tô Linh đưa ví tiền cho Ôn Thiển liền vội vàng ngăn .
“Mẹ, đó là của , đứa trẻ cũng thể cứ tiêu tiền của mãi !”
Tô Linh , cô bà cụ thương con gái thì vui .
“Sao thể, đưa cho các con tiêu !
Bản cũng chẳng tiêu đến!”
Bà cụ Ôn lập tức đáp .
Tô Linh còn định gì đó thì Ôn Hồng Chính kéo cô .
“Mẹ, phiền bố !
Thiển Thiển đến đó lời, giúp ông bà thêm những việc trong khả năng của !”
Ý của ông là những việc quá sức thì đừng .
“Vâng, con bố !
Đến nơi con sẽ gọi điện văn phòng cho bố ngay!”
“Chúng con đây!”
Ôn Thiển vui vẻ .
Thượng Hải lớn ơi!
Ta đến đây!
“Cái con bé !”
Tô Linh thực sự dở dở , mà rời nhà đến thế cơ chứ!
“Bố đường cẩn thận ạ!”
“Bố tạm biệt!”
Sau khi Ôn Hồng Chính và Tô Linh chào tạm biệt, xe liền khởi hành.
Ôn Thiển mỉm vẫy tay chào tạm biệt hai .
“Cảm giác như gả con gái !”
Ôn Hồng Chính lẩm bẩm.
“Gì chứ, con gái em thèm trúng hạng tầm thường !
Chưa cái khác, chỉ riêng gương mặt đó thôi, hiện tại em chẳng thấy ai xứng với nó cả.
Thật não cô em dâu thứ hai của chứa cái gì nữa!”
Nghĩ đến là bực !
Nếu họ ở Kim Lăng, cô nhất định đến tận nơi xé xác cô mới !
“Vợ đúng lắm!”
Ôn Hồng Chính nghiêm túc đáp .
“Còn đùa nữa, mau !”
Tô Linh mắng yêu một câu sải bước rời .
Trên xe, Ôn Thiển ở ghế phụ, hai ông bà ở ghế .
“Ông nội bà nội, đến Thượng Hải cháu gặp mấy bạn học ạ.”
Ôn Thiển báo cáo .
Cô hận thể chiều nay đến nơi là xem nhà Trì Yến ngay.
Bây giờ nhà Trì Yến vẫn dễ ngóng, chỉ cần hỏi nhà họ Trì là cơ bản thể tìm .
“Được, để Tiểu Vương đưa cháu , nếu bà yên tâm .”
Bà cụ Ôn lên tiếng .
“Vâng, phiền chú Vương ạ.”
Chú Vương là cảnh vệ của ông nội.
“Không phiền .”
Chú Vương .
Lần gặp Ôn Thiển, chú cũng thấy con bé đổi nhiều!
Biết thủ trưởng cưng chiều hết mực, kéo theo chú cũng thêm vài phần yêu mến Ôn Thiển!
Ôn Thiển thì chẳng sợ ông bà hỏi cô gặp bạn học nào!
Cô học cấp hai ở Thượng Hải, chắc chắn là bạn học !
“Cảm ơn chú Vương, chỉ là bạn học đó của cháu mấy năm liên lạc , cũng chuyển nhà nữa, đến lúc đó lẽ hỏi thăm ạ!”