Kết hôn chớp nhoáng với sĩ quan mạnh nhất! Sau khi theo quân được cưng chiều tận trời - Chương 98

Cập nhật lúc: 2026-04-26 17:35:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thích Phong thì mừng rỡ, vội vàng hỏi:

 

“Thiết những gì?”

 

Thẩm Hạ gọi tên, chỉ thể dựa một cái lướt qua của mà mô tả:

 

“Xẻng, đồ để đập đá, còn kìm, đục, chung vẻ tiện dụng hơn những thứ các đang dùng bây giờ!”

 

“Đi , ở thế!”

 

Thích Phong tại luôn cảm thấy đó là đồ !

 

“Phía còn đường nữa, chúng chỉ thể lái đến chỗ gần nhất, đoạn đường cần khiêng !”

 

Thích Phong đương nhiên hiểu:

 

“Anh đợi , báo cáo một tiếng!”

 

Nói xong chạy tìm Sở Vân Triệt.

 

Lúc Sở Vân Triệt đang cùng các chiến sĩ khiêng một thanh xà ngang lớn, núi ít đá rơi xuống, vốn dĩ nhà cửa đều là tường đất, việc cứu độ khó còn nhỏ một chút, nhưng đá rơi xuống chỉ gây tổn thương thứ cấp mà còn tăng thêm độ khó cho việc cứu hộ.

 

Thích Phong đến, tiếng đến , trải qua gần một ngày đêm cứu hộ, giọng khàn đặc !

 

“Trung đoàn trưởng Sở!

 

Trung đoàn trưởng Sở!

 

mang trang tới cho chúng , bảo chúng đón!”

 

Sở Vân Triệt thấy, đầu tiên nghĩ đến chính là Khương Lê.

 

Chắc chắn là cô!

 

Anh thẳng dậy, về phía Thích Phong.

 

“Dẫn một tiểu đội theo !”

 

“Trần Dũng, chịu trách nhiệm chỉ huy tại hiện trường!

 

Chú ý an !”

 

“Rõ, Trung đoàn trưởng Sở!”

 

Sở Vân Triệt sắp xếp xong liền chạy thẳng đến điểm đỗ xe tải.

 

Trên đường còn tìm hiểu qua nhóm Thẩm Hạ, nhanh ch.óng chuyện hề đơn giản như Thẩm Hạ , nhưng cũng thời gian hỏi nhiều.

 

Cả nhóm đến nơi, trực tiếp sốc!

 

Sở Vân Triệt tiên phong lên xe kiểm tra một chút, may quá, đều là những thứ từng thấy qua, mặc dù khó tìm , hơn nữa còn dán sẵn cách sử dụng một cách tinh tế.

 

Khi thấy thu-ốc men, Sở Vân Triệt chắc chắn trăm phần trăm là Khương Lê nhờ mang tới !

 

“Oa, Trung đoàn trưởng Sở, những trang đưa sử dụng sẽ nâng cao tốc độ cứu hộ lên nhiều!”

 

Thích Phong kích động , Sở Vân Triệt phất phất tay, lập tức gọi lên xe vận chuyển.

 

Nhóm Thẩm Hạ cũng theo giúp một tay.

 

“Thích Phong, chia mỗi trung đoàn một xe chỗ , ai hỏi thì bảo nhờ kiếm !”

 

Tuyệt đối lộ vợ!

 

“Rõ!”

 

Thích Phong sẽ hỏi nhiều như , vả vốn dĩ trực tiếp tìm Trung đoàn trưởng Sở, chắc chắn là do Trung đoàn trưởng Sở kiếm !

 

Sắp xếp xong nơi cho vật tư, Sở Vân Triệt nhóm Thẩm Hạ.

 

“Các đồng chí vất vả , điều kiện hiện tại thể chiêu đãi các , đợi về sẽ xin cấp khen thưởng!”

 

Nói xong Sở Vân Triệt chào họ một cái.

 

Năm thụ sủng nhược kinh ( yêu thương mà lo sợ).

 

“Không, , cứ tiếp tục bận , năm chúng tìm chỗ đỗ xe xong sẽ giúp một tay!

 

Đi thôi!”

 

Thẩm Hạ xong, gọi mấy nhanh ch.óng lên xe.

 

Họ đây đều là nhờ phúc của Trì và Lê Lê.

 

Hơn nữa Lê Lê chuẩn cho họ mấy cái bọc, là bánh bao thịt lớn, huống hồ Trì cũng tuyệt đối sẽ để họ chịu thiệt, còn đòi khen thưởng?

 

Thế thì chắc chắn là thể nhận !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ket-hon-chop-nhoang-voi-si-quan-manh-nhat-sau-khi-theo-quan-duoc-cung-chieu-tan-troi/chuong-98.html.]

 

Sở Vân Triệt thấy lượt leo lên xe, chào một cái nữa, sải bước về phía sâu trong vùng động đất.

 

Mặc dù tốn chút thời gian, nhưng những thiết , đúng là thể nâng cao hiệu suất lên nhiều.

 

Thẩm Hạ lái xe mới sực nhớ , Lê Lê cũng đến vùng thiên tai.

 

Vừa nãy quên với Trung đoàn trưởng Sở nhỉ!

 

Lúc mất hút !

 

Trước khi đến, Trì Yến sắp xếp sẵn bãi đỗ xe.

 

Bây giờ mấy đang chạy đến đó!

 

Nào ngờ, lúc Trì Yến cũng đang lái xe tới đó!

 

Mấy đều là nhanh tay nhanh chân, đầu óc linh hoạt, nhất định mang cùng để cứu trợ thiên tai.

 

Đại khái gần tối, Trì Yến đến bãi đỗ xe.

 

Không lâu , năm chiếc xe tải cũng lái tới!

 

“Anh Trì!”

 

Thẩm Hạ xuống xe thấy xe thì ngạc nhiên :

 

“Lê Lê!”

 

Chưa đợi hai lên tiếng, Thẩm Hạ vui vẻ tiếp:

 

“Chúng gặp Trung đoàn trưởng Sở, giao bộ vật tư nguyên vẹn tận tay cho họ !”

 

“Vất vả cho các !”

 

Khương Lê chân thành , đó về phía Trì Yến.

 

“Anh trai, chúng trực tiếp qua đó !”

 

“Nhiều thế , xe nhỏ chắc chắn hết, chúng lái một chiếc xe lớn , những chiếc xe khác tự nhiên sẽ tới đón !”

 

“Được!

 

Mọi lên xe !”

 

Trì Yến qua năm :

 

“Trên xe ăn chút gì !”

 

“Dạ Trì!”

 

Trì Yến với Khương Lê:

 

“Anh lái xe lên phía một chút, lát nữa em theo , vấn đề gì chứ!”

 

Khương Lê thực sự vô cùng khâm phục sự tinh tế của Trì Yến nha!

 

“Vâng, cảm ơn trai!”

 

Sáu chiếc xe là một mục tiêu lớn, mặc dù trời tối, nhưng Trì Yến vẫn đảm bảo ở vị trí họ đỗ xe thấy tình hình bên phía Khương Lê mới dừng , chỉ là vất vả em gái bộ thêm một đoạn đường !

 

Khương Lê thấy chiếc xe Trì Yến lái nữa, bàn tay nhỏ phẩy một cái, năm chiếc xe còn đều chui gian.

 

Lúc cô mới cầm đèn pin soi đường, chạy bộ đuổi theo.

 

Bây giờ thể lực của cô lắm, quãng đường hai ba dặm đối với cô chẳng thấm tháp gì.

 

Năm phía mặc dù hiểu cách của Trì Yến, nhưng ai cũng gì, Trì gì cũng đúng!

 

Nếu họ cũng thể từ “lưu manh, hạng lông" trong miệng khác đây, mà bây giờ thể cầm mức lương cao hơn cả công nhân trong nhà máy, sớm tích góp một khoản tiền cưới vợ kha khá!

 

Nên dùng từ hiện đại mà , mấy đều là “fan cuồng" của Trì Yến!

 

Khi Khương Lê đuổi kịp xe, Trì Yến đang tập trung suy nghĩ điều gì đó.

 

“Anh trai, xuất phát thôi ạ!

 

Anh mệt để em lái !”

 

Khương Lê quan tâm hỏi han.

 

Trì Yến nhếch môi:

 

“Không , quãng đường chẳng là gì cả.”

 

Khi khai phá thị trường chợ đen, còn khổ hơn bây giờ bao nhiêu , chẳng cũng vượt qua !

 

 

Loading...