Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 60

Cập nhật lúc: 2026-05-01 20:36:38
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tô Mạt một giường sưởi, bắt đầu thấy buồn man mác (emo).”

 

Buồn một lát, cô bắt đầu tự cổ vũ bản .

 

Tô Mạt, hãy phấn chấn lên, bắt đầu cuộc sống mới của thôi.

 

Hãy nghĩ tới cha sắp tới chuồng bò, nghĩ tới chí hướng hùng hồn của khi mới tới đây, giờ còn mau hành động .

 

Trái cây rau củ bán ?

 

Bản thảo ?

 

Nhân sâm tìm ?

 

Đã bắt đầu kiếm tiền ?

 

Chưa đúng ?

 

Chẳng lẽ cứ định ở lì trong nhà, tiêu tiền lương đổi bằng mồ hôi xương m-áu của Lục Trường Chinh ?...

 

Tô Mạt tự cổ vũ xong phấn chấn trở .

 

Do tính cách nên bất kể lúc nào Tô Mạt cũng thể khiến phấn chấn nhanh nhất, đối mặt với cuộc sống bằng một diện mạo tích cực lạc quan.

 

Nghĩ tới việc lúc nãy Lục Trường Chinh để phương thức liên lạc, Tô Mạt liền tìm.

 

Quả nhiên chiếc bàn nhỏ giường cô phát hiện một tờ giấy, bên địa chỉ liên lạc và điện thoại đơn vị của Lục Trường Chinh.

 

Chữ của Lục Trường Chinh giống như con , cứng cáp mạnh mẽ, rồng bay phượng múa.

 

Tô Mạt gấp tờ giấy , thu gian.

 

Lấy từ gian một quả táo ăn ngon lành xong Tô Mạt liền tới phòng phía tây cất tấm vải thô gian, treo chiếc giỏ tre lên xe đạp, dắt xe ngoài.

 

Khóa kỹ cửa nhà và cửa cổng xong Tô Mạt đạp xe tới nhà họ Lục với Lý Nguyệt Nga một tiếng.

 

“Mẹ, con lên phố gọi điện thoại cho bác cả, sẵn tiện mua ít bông với vải về áo bông, con mang áo bông qua đây.

 

Mẹ cần con mua giúp cái gì ạ?"

 

Lý Nguyệt Nga xua tay:

 

“Không cần , con sớm về sớm nhé."

 

Chuyện ông già với bà , gọi điện thoại sớm cũng .

 

Vợ thằng ba chắc cũng là tự gả chứ thông báo với gia đình.

 

Tô Mạt thấy Lý Nguyệt Nga hỏi gì cả, trong lòng vẫn chút cảm động.

 

Họ chắc hẳn đều chuyện nhà cô xảy vấn đề nhưng chẳng chẳng hỏi gì cả, chỉ coi như , đây chẳng là một kiểu tôn trọng dành cho cô .

 

Tô Mạt đạp xe xuất phát, vốn dĩ là tới cửa hàng hợp tác xã của công xã mua nhưng thấy cảnh đông như kiến đó Tô Mạt dứt khoát bỏ cuộc, tiếp tục lên huyện.

 

Lúc qua một đoạn đường Tô Mạt quanh quất đều ai liền dừng , từ gian chuyển một giỏ tre đầy táo, bên cũng dùng tấm vải thô che .

 

Một giỏ táo đại khái 50 cân, tuy nặng một chút nhưng khi thích nghi Tô Mạt cũng đạp xe vững.

 

Tới cửa hàng hợp tác xã của huyện xong Tô Mạt dựng xe đạp dựa tường, khóa xe mới .

 

Người ở cửa hàng hợp tác xã của huyện cũng đông hơn hai cô tới nhưng tới mức kinh khủng như ở công xã.

 

Vẫn là chị Lưu nhiệt tình lúc , thấy Tô Mạt liền lớn tiếng gọi:

 

“Em gái Tô tới đấy ?

 

Hôm nay mua cái gì thế?"

 

“Chị Lưu, hôm nay em tới mua bông với vải để áo bông ạ."

 

Tô Mạt .

 

“Em lấy 5 cân bông, 13 thước vải bông, 7 thước vải kaki ạ."

 

“Được, vấn đề gì.

 

Đợi chị lấy đồ cho đồng chí xong sẽ lấy cho em ngay."

 

Chị Lưu , đó với tốc độ cực nhanh giúp phụ nữ đó lấy đồ xong xuôi, thu tiền phiếu.

 

“Em gái Tô, vải kaki em lấy màu gì?

 

Vừa hai hôm mới về một sấp màu xanh quân đội, còn thừa một ít, lấy ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ket-hon-chop-nhoang-voi-si-quan-vat-hy-sinh-nguoc-dong-o-thap-nien-70/chuong-60.html.]

Thời đại vải màu xanh quân đội là dễ bán nhất, em gái Tô vận may cũng cực , nào tới cũng gặp đúng hàng thời thượng.

 

“Được ạ, lấy màu xanh quân đội ."

 

Tô Mạt yêu cầu gì lớn.

 

“Vải bông lấy màu gì?

 

Làm áo bông thì lớp lót bên trong màu trắng thì thật đấy nhưng chịu bẩn, màu hoa nhí chịu bẩn hơn một chút cũng ."

 

“Được ạ, theo lời khuyên của chị, lấy màu hoa nhí ạ."

 

Tô Mạt dứt khoát.

 

Chị Lưu tới mức mắt sắp híp thành một đường, vội vàng tới quầy vải lấy hai loại vải đó đo.

 

“Loại vải bông hoa nhí đắt hơn vải bông trắng một chút, hai hào chín xu rưỡi một thước, 13 thước là ba đồng tám hào ba xu rưỡi.

 

Vải kaki bốn hào sáu xu rưỡi một thước, 7 thước là ba đồng hai hào năm xu rưỡi.

 

Cộng tổng cộng là bảy đồng chín xu với 2 trượng phiếu vải."

 

“Vâng, lấy thêm 5 cân bông nữa ạ."

 

“Bông một đồng một hào năm một cân, tổng cộng năm đồng bảy hào năm xu với 5 cân phiếu bông."

 

Tô Mạt đưa phiếu vải phiếu bông cộng thêm 15 đồng cho chị Lưu, chị Lưu thối 2,16 đồng.

 

Lúc kết hôn công xã bù cho 16 thước phiếu vải, đó Lục Trường Chinh cho cô 10 thước, kết hôn mua vải vỏ gối dùng mất 3 thước, bây giờ dùng mất 20 thước, trong nháy mắt chỉ còn ba thước phiếu vải.

 

Thời đại mặc quần áo đúng là khó thật!

 

Bông thời ép c.h.ặ.t như đời nên 5 cân bông vẫn chút thể tích.

 

Chị Lưu lấy một chiếc túi lưới lớn đựng cho Tô Mạt.

 

“Em gái Tô, còn cần cái gì nữa ?"

 

Tô Mạt nghĩ tới lúc nãy giúp Lục Trường Chinh thu dọn chẳng lấy một chiếc áo dày nào liền hỏi:

 

“Có len chị?"

 

“Có chứ, lấy len nguyên chất len pha?

 

Len nguyên chất mười sáu đồng ba hào một cân, len pha mười ba đồng chín hào bốn xu một cân.

 

Em gái lấy loại nào?

 

Len nguyên chất đan áo len giữ ấm hơn, mềm mại thoải mái hơn."

 

“Lấy len nguyên chất ạ."

 

Tô Mạt .

 

Lục Trường Chinh cái gì cũng dành cho cô thứ nhất cô cũng thể dùng đồ kém chất lượng cho .

 

“Là em tự đan cho đan cho yêu?"

 

“Đan cho yêu em ạ."

 

“Thế thì cái vóc đó của len sợi trung bình ước chừng lấy hai cân rưỡi mới đủ."

 

“Vậy lấy hai cân rưỡi ạ."

 

Chị Lưu híp mắt:

 

“Lấy màu gì nào?

 

Có màu đen, màu xám với màu xanh tím than."

 

“Lấy màu xám ạ."

 

“Được , hai cân rưỡi len, bốn mươi đồng bảy hào năm xu, 8 tờ phiếu công nghiệp."

 

Tô Mạt đưa tiền phiếu, chị Lưu dùng một tờ báo bọc len , để cùng trong túi lưới, đó từ trong góc lấy mấy chiếc kim đan len.

 

“Mấy chiếc kim đan là hàng nhưng ảnh hưởng tới việc sử dụng, chị thấy em duyên nên chị tặng em luôn."

 

Nói cũng gói để túi lưới.

 

Lần nào Tô Mạt mua đồ cũng dứt khoát hào phóng nên chị Lưu thực sự thích.

 

Nếu thêm vài khách hàng như Tô Mạt thì danh hiệu chiến sĩ thi đua năm nay của chị là chắc chắn , đừng tới tiền thưởng, chỉ riêng cái danh dự đó thôi cũng thấy vinh dự lắm .

 

 

Loading...