Kết Hôn Quân Đội 6 Năm Chỉ Để Bảo Vệ Thanh Mai? Mang Theo Con Gả Cho Thủ Trưởng Của Hắn - Chương 108: Đổi Tên
Cập nhật lúc: 2026-04-24 12:18:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Dã cứ nghĩ, thứ mà Hạ Lâu cho cô xem là thứ liên quan đến ông nội Hạ, hoặc là liên quan đến nhà họ Hạ.
Không ngờ, lấy một cuốn album ảnh nhỏ.
Bên trong là ảnh lúc nhỏ của cô.
Những bức ảnh bảo quản , mỗi tấm đều bọc cẩn thận bằng giấy bóng kính trong suốt.
Tấm đầu tiên cô còn đang trong tã lót, và tấm cô thấy trong ký túc xá của Hạ Lâu, lẽ chụp cùng thời kỳ.
Những bức ảnh là từ lúc cô sinh đến bốn tuổi, tổng cộng hơn mười tấm, trong đó vài tấm là ảnh chụp chung với lớn.
Hạ Lâu : “Họ là bố em.”
Thực cần Hạ Lâu , Khương Dã cũng nhận .
Chỉ một điều cô thắc mắc.
Kiếp , cô và đàn ông trong ảnh một cuộc gặp gỡ ngắn ngủi.
Lúc đó cô đang học ở Đại học Công an.
Đó là một trong ít những thời gian cô sống khá ở kiếp .
Khi cô đang ăn cơm ở nhà ăn, một đàn ông lạ mặt đến hỏi cô vài câu. Cô phận của ông , chỉ nghĩ là nào đó trong trường, ông hỏi cô, cô liền thuận miệng trả lời.
Thời gian quá lâu, Khương Dã còn nhớ rõ nội dung cuộc đối thoại chi tiết nữa, chỉ lờ mờ nhớ ông hỏi cô là ở .
Chẳng lẽ, bố từng tìm ?
Nếu , Lục Bạch Vi đến nhiều như , Lục Thục Tuệ cũng xuất hiện, thậm chí còn đưa cô đến Cảng Thành, ông thể chút nào.
Tại ông đến gặp cô?
Hạ Lâu thấy cô ảnh ngẩn , bàn tay to vẫy vẫy mặt cô: “Nghĩ gì ?”
Khương Dã tỉnh táo : “Không gì.”
Cô gập album ảnh : “Sao những thứ ở chỗ ?”
Hạ Lâu: “Lúc đó gia đình em vội, chỉ mang theo những thứ cần thiết. Sau nhà em lục soát, lén một chuyến khi họ rời . Từ những thứ họ lục còn sót , tìm thấy những tấm ảnh , và mang chúng về.”
Khương Dã chút cay đắng: “Chỉ mới coi những thứ là báu vật.”
Hạ Lâu suy nghĩ trong lòng cô, : “Lời của Lục Bạch Vi thể tin , ít nhất lúc nhỏ thấy, chú Giang và dì Giang tình cảm . Dù trong lúc trốn chạy trải qua chuyện gì, nghĩ, ông lẽ cũng sẽ hãm hại dì Giang.”
Anh : “Trong đó nhất định ẩn tình.”
Khương Dã nhẹ nhàng gật đầu: “Hy vọng là .”
Khương Dã cất album ảnh , hỏi : “Những tấm ảnh chụp , rửa ? Sao cũng cho em xem.”
Hạ Lâu: “Ở ký túc xá.”
Khương Dã lẩm bẩm: “Lần nào cũng , lúc em đến, cũng cho em xem.”
Hạ Lâu: “Lần , em đến, sẽ đưa cho em xem.”
Bên ngoài tiếng động cơ ô tô.
Khương Dã tò mò hỏi: “Em những đến đều gọi ông nội là ‘Tư lệnh Hạ’, ông nội đây ở quân khu nào ?”
Hạ Lâu: “Ngay tại Kinh khu.”
Anh : “Ông nội lúc trẻ, là Tổng tham mưu trưởng quân đội Hoa Đông. Thời kỳ kháng chiến hai quân hợp tác, ông và Tổng đốc quân đội Hoa Đông lúc đó bàn bạc, do ông tư lệnh, dẫn một đội quân Hoa Đông tham gia kháng chiến. Sau tình hình đổi liên tục, quân đội Hoa Đông còn nữa, ông cũng vẫn thể về. Sau giải phóng, ông ở Kinh khu.”
Hạ Lâu còn : “Ông nội chỉ huy hơn trăm trận chiến.”
Hóa ông nội Hạ lợi hại như .
Khương Dã : “Thảo nào lúc đầu, họ đều với em lai lịch nhỏ, bảo em tránh xa một chút, là em thể trêu .”
Hạ Lâu: “Là trêu em.”
Đang , bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa “cốc cốc cốc”.
Hạ Lâu mở cửa.
Là một gương mặt mới.
Vừa Khương Dã thấy ở lầu.
Hạ Lâu giới thiệu: “Anh cả, Hạ Chính.”
Hạ Chính với Khương Dã, coi như chào hỏi, với Hạ Lâu: “Bên chào hỏi giúp , sáng mai hai tranh thủ thời gian, trực tiếp đưa con bé qua là .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ket-hon-quan-doi-6-nam-chi-de-bao-ve-thanh-mai-mang-theo-con-ga-cho-thu-truong-cua-han/chuong-108-doi-ten.html.]
Hạ Lâu: “Cảm ơn cả.”
Hạ Chính: “Người nhà cả, khách sáo gì.”
Lại với hai : “Lát nữa xuống sớm một chút, cô cả mời nhiếp ảnh gia, chụp ảnh gia đình.”
Hạ Lâu: “Biết .”
Hạ Chính chào Khương Dã một tiếng, ngoài.
Sau khi , Hạ Lâu với Khương Dã: “Anh bàn với em một chút, để Đường Đường và Tiểu Cảnh cùng ở Thành phố Kinh học.”
Khương Dã: “Ở Thành phố Kinh?”
Đây là điều Khương Dã từng nghĩ đến.
Hạ Lâu phân tích cho cô: “Em học, thể đưa Đường Đường theo bên cạnh, nhưng chương trình học của Đại học Công an căng, em bình thường lên lớp, chăm sóc con bé sẽ vất vả. Bốn năm , em nghiệp về việc, Đường Đường chuyển trường, thích nghi với môi trường mới, quen bạn mới, bằng định trong một môi trường.”
“Bây giờ để chúng ở nhà, ba chăm sóc, chúng sẽ thiệt thòi, em cũng thể yên tâm học.”
“ mà…” Khương Dã lo lắng sẽ phiền gia đình.
Hạ Lâu : “Đường Đường là cháu gái của họ, để con bé ở bên cạnh, họ vui mừng còn kịp.”
Lại : “Em cũng thấy tình cảm của hai đứa , Tiểu Cảnh em định đưa Đường Đường học, cứ ủ rũ mãi. Em thể đưa cả hai , tính chất công việc của , cũng thể chăm sóc hai đứa trẻ.”
Khương Dã cũng , đây thực sự là một giải pháp .
Hai đứa trẻ cần xa .
Cô thể yên tâm học, Hạ Lâu cũng thể yên tâm việc.
Chỉ là cô khỏi lo lắng: “Chúng về một chuyến, đột nhiên bỏ hai đứa trẻ ở nhà, thật sự ?”
Hạ Lâu: “Là ba chủ động đề nghị.”
Khương Dã trong lòng cảm kích, nghĩ đến con, cô : “Hay là hỏi ý kiến của Đường Đường và Tiểu Cảnh nữa, Đường Đường từng xa , lỡ như con bé , lóc ba cũng khó xử theo.”
Hạ Lâu : “Không , Tiểu Cảnh ở đó, Đường Đường sẽ đồng ý.”
Khương Dã nghĩ cũng .
Lại hỏi: “Ngày mai là học bạ cho Đường Đường và Tiểu Cảnh ?”
Hạ Lâu: “Không học bạ, trường học bên vấn đề, chỉ cần em đồng ý là thể . Vừa cả là hộ khẩu, khai giảng tới Đường Đường sẽ lên lớp một, nghĩ, là nhân cơ hội đổi môi trường mới, đổi tên cho con bé luôn.”
Sau khi Đường Đường là con gái của Hạ Lâu, Khương Dã ý định đổi họ cho Đường Đường. Chỉ là chuyện kết hôn của cô và Hạ Lâu định , cô cũng tiện bàn với chuyện con theo họ ai.
Sợ nghĩ cô ép cưới.
Khương Dã hỏi Hạ Lâu: “Anh con bé theo họ Hạ của ?”
Hạ Lâu: “Đều , theo em.”
Khương Dã: “Vậy thì theo họ , trẻ con đa đều theo họ ba, theo họ khó tránh khỏi lưng xì xào là con của gia đình đơn , là nhà chuyện gì .”
Suy nghĩ một lát, cô : “Đặt cho con bé một cái tên mới, Đường Đường cứ gọi là tên ở nhà .”
Phương Đường là tên do Lý Xảo Lục đặt.
Khi Khương Dã sinh Tiểu Phương Đường, Lý Xảo Lục thấy là con gái, vui, càng cảm thấy con gái cần tốn công đặt tên, liền thuận miệng gọi là Phương Đường.
Hạ Lâu: “Theo vai vế trong nhà, con bé thuộc chữ ‘Vân’, Hạ Vân Sơ, em thấy thế nào?”
Khương Dã hỏi : “Có nghĩ sẵn ?”
Hạ Lâu: “Nghĩ , cũng cần nó gật đầu, mới ?”
Khương Dã đột nhiên .
Hỏi : “Ngày mai cần chuyển hộ khẩu của Đường Đường, sang hộ khẩu của ?”
Hạ Lâu: “Hộ khẩu của ở quân đội, gộp chung . Ngày mai chuyển hộ khẩu của các em đến Thành phố Kinh, đổi tên cho Đường Đường.”
Anh : “Yên tâm, cướp phận chủ hộ của em .”
Anh cô lo lắng điều gì, sẽ cô thêm phiền muộn.
Khương Dã : “Vậy chúng là Thành phố Kinh .”
Hạ Lâu : “Em vốn dĩ cũng là.”
Lúc , lầu vang lên giọng của Hạ Tông: “Anh hai, chị dâu hai, xuống chụp ảnh .”