Kết Hôn Quân Đội 6 Năm Chỉ Để Bảo Vệ Thanh Mai? Mang Theo Con Gả Cho Thủ Trưởng Của Hắn - Chương 56: Tôi Có Thể Khiến Đường Xuống Suối Vàng Của Anh Trắc Trở Hơn Người Khác
Cập nhật lúc: 2026-04-24 12:15:53
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong phòng, chờ đợi Ngỗi Quảng Thành, là họng s.ú.n.g đen ngòm.
Còn nụ lạnh của Khương Dã.
Khương Dã : “Trên đường cùng cho bạn thì thể nào , nhưng thể tiễn một đoạn, khiến đường xuống suối vàng của trắc trở hơn khác một chút.”
Cô nổ s.ú.n.g.
Phát s.ú.n.g đầu tiên b.ắ.n đầu gối trái của .
Ngỗi Quảng Thành hét t.h.ả.m, hình cao lớn lảo đảo, quỳ một gối xuống đất.
Khương Dã b.ắ.n phát thứ hai.
Ngỗi Quảng Thành trực tiếp quỳ hẳn xuống.
Hắn giãy giụa lao tới.
Khương Dã b.ắ.n phát thứ ba, phát thứ tư.
Bắn gãy hai cánh tay của .
Biểu cảm của Ngỗi Quảng Thành trở nên dữ tợn vì đau đớn, ngã nhào xuống đất, đôi mắt âm u lạnh lẽo hung hăng chằm chằm Khương Dã, với tư thế hận thể ăn tươi nuốt sống cô.
Quý Khai Dương và những khác ngay ngoài cửa.
.
Chỉ hét vọng từ bên ngoài: “Người bên trong đây, bao vây , bỏ v.ũ k.h.í xuống chịu trói là con đường sống duy nhất của . Ngoan cố chống cự, chỉ con đường c.h.ế.t.”
Cô nổ s.ú.n.g.
Bọn họ cũng phá cửa.
Cho đến khi Khương Dã : “Đồng chí công an, bỏ cuộc chống cự .”
Quý Khai Dương mới dẫn .
Nhìn thấy Ngỗi Quảng Thành rạp mặt đất, mí mắt giật giật.
Khương Dã bỏ s.ú.n.g xuống.
Quý Khai Dương sai đưa Ngỗi Quảng Thành , khẩu s.ú.n.g cũng mang vật chứng.
Khương Dã lấy lời khai.
Lúc Hạ Lâu đưa s.ú.n.g cho cô, ghé sát tai cô , s.ú.n.g dấu vân tay của Ngỗi Quảng Thành, sẽ trở thành bằng chứng Ngỗi Quảng Thành mang s.ú.n.g đột nhập nhà.
Khương Dã với công an lấy lời khai, s.ú.n.g là do Ngỗi Quảng Thành mang đến.
Ngỗi Quảng Thành thừa nhận quan trọng.
Hắn từng bắt cóc Tiểu Phương Đường một , công an sẽ xu hướng tin tưởng phía nạn nhân hơn, cho dù bằng chứng chỗ đầy đủ…
Hạ Lâu , Quý Khai Dương sẽ nghĩ cách bổ sung.
Người của cục công an , Hạ Hướng Cảnh từ bên trong bước : “Ba, dì Khương, em gái ngủ say lắm, thấy tiếng động gì cả.”
Khương Dã lo Tiểu Phương Đường thấy tiếng động sẽ chạy .
Nên để hai đứa trẻ ngủ chung một phòng.
Trước khi ngủ dặn dò Hạ Hướng Cảnh, nếu thấy bên ngoài tiếng động, bất luận thế nào cũng ngoài.
Khương Dã xoa xoa mái tóc ngắn ngủn của thiếu niên: “Cảm ơn Tiểu Cảnh.”
Thiếu niên cong mắt .
Hạ Lâu bảo bé về ngủ.
Hạ Lâu cùng Khương Dã, dọn dẹp vết m.á.u dính tường và mặt đất, lúc xong, gần ba giờ sáng .
Tuyết bên ngoài tạnh từ lâu.
Khương Dã từ bệ cửa sổ ngoài.
Không ít nhà đang sáng đèn.
Chắc là tiếng s.ú.n.g và tiếng công an xuất cảnh đ.á.n.h thức.
Cô thu hồi tầm mắt, hỏi Hạ Lâu: “Tại chú ý đến Ngỗi Quảng Thành?”
Vừa nãy do Quý Khai Dương dẫn đến ngay ngoài cửa, thể trực tiếp xông , nhưng bọn họ cố tình đợi khi cô b.ắ.n xong bốn phát s.ú.n.g, đợi khi cô câu “ bỏ cuộc chống cự”, mới nhà.
Rõ ràng là sắp xếp từ .
Cô thậm chí còn cảm thấy, bọn họ cố ý để thời gian cho cô báo thù.
bọn họ thể?
Hạ Lâu cô, đôi mắt sắc như chim ưng ngậm : “ cảm thấy hình như em hận .”
Khương Dã hỏi: “Chỉ vì thôi ?”
Hạ Lâu: “Không chỉ .”
Anh : “Hai mươi năm , bắt cóc một đứa trẻ nhà .”
Khương Dã kinh ngạc: “Hai mươi năm ?”
Tính , Ngỗi Quảng Thành lúc đó cũng chỉ mới mười mấy tuổi.
Hỏi : “Đứa trẻ nhà tìm ?”
Hạ Lâu : “Tìm .”
Khương Dã thở phào nhẹ nhõm: “Trước đây Hầu Quân Hà bắt nhiều bọn buôn , là để tìm đứa trẻ mất tích nhà ?”
Lại là “ Hầu Quân Hà ”.
Hạ Lâu , hỏi cô: “Con gái của Hầu Sư trưởng, còn với em chuyện gì về nữa?”
Anh gọi cô là “Con gái của Hầu Sư trưởng”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ket-hon-quan-doi-6-nam-chi-de-bao-ve-thanh-mai-mang-theo-con-ga-cho-thu-truong-cua-han/chuong-56-toi-co-the-khien-duong-xuong-suoi-vang-cua-anh-trac-tro-hon-nguoi-khac.html.]
Khương Dã tâm trạng , nhịn : “Cô nhiều chuyện của , lợi hại, từng lập nhiều công. Chắc cô thực sự thích , nhắc đến , cứ như thuộc lòng .”
Hạ Lâu khẩy: “Ai là ‘lòng’ nhà cô chứ?”
Lại : “ cũng thích em, hy vọng em nhắc đến với khác, đều là nhà em.”
Lúc câu , giọng điệu u oán.
Trong mắt cũng sự oán trách.
Người đàn ông dũng phi phàm, toát sự tủi cực kỳ phù hợp với khí chất cứng rắn của .
Khương Dã mất tự nhiên chỗ khác.
Sau khi xe cảnh sát rời , những ngọn đèn sáng bên ngoài, lượt tắt.
Lại khôi phục một mảnh tĩnh lặng.
Tuyết dày, là nửa đêm canh ba, đường đến quân khu dễ . Khương Dã kiêu, chủ động mở miệng: “Giường trong phòng Tiểu Cảnh rộng một mét hai, chắc là đủ cho hai ngủ, là chen chúc với thằng bé một đêm nhé.”
Hạ Lâu mừng rỡ ngoài ý .
Sự tủi bao phủ tan biến, : “Sáng mai nấu cơm cho hai .”
Anh đúng là ai đến cũng từ chối.
Khương Dã: “Được.”
Lại : “Chuyện hôm nay, cảm ơn .”
Kiếp , tứ chi của Tiểu Phương Đường đều đ.á.n.h gãy, thể tự tay đòi chút công bằng cho Tiểu Phương Đường, cô an ủi.
Nếu Ngỗi Quảng Thành chỉ bắt về xử b.ắ.n.
Cô khó an tâm.
Ban đêm, Khương Dã mơ thấy Tiểu Phương Đường của kiếp .
Cô bé mặc chiếc váy nhỏ do chính tay cô may.
Cơ thể giống như bán trong suốt, phủ một lớp ánh sáng màu vàng.
Vẫy tay với cô: “Mẹ ơi, cảm ơn , thù của Đường Đường báo , Đường Đường cuối cùng cũng thể đầu t.h.a.i .”
Buổi sáng.
Khương Dã Tiểu Phương Đường gọi tỉnh.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé nhăn nhó, bàn tay mũm mĩm lau nước mắt cho cô: “Mẹ ơi, ? Mẹ gặp ác mộng ? Đường Đường ôm ôm, sợ.”
Khương Dã ôm lấy cô bé.
Lau giọt nước mắt nơi khóe mắt: “Mẹ gặp ác mộng.”
Lại : “Là một giấc mơ .”
Một tháng .
Ngỗi Quảng Thành vì tội vượt ngục, khi vượt ngục thương khác cùng nhiều tội danh khác, kết án t.ử hình.
Ngày thi hành án, xe tải chở và vài t.ử tù khác, từ nhà tù hướng về phía trường b.ắ.n.
Khương Dã xem.
Trên cổ Ngỗi Quảng Thành đeo tấm biển t.ử tù, hai công an xốc nách, mới thể vững.
Ánh mắt đờ đẫn.
Đồng t.ử vô hồn.
Phần da thịt lộ ngoài quần áo, chi chít vết thương. Móng tay tím tái đen kịt, ngón tay gập ngược với góc độ kỳ dị.
Xem , trong một tháng ở trong tù, chịu ít tội.
Trong đám xem náo nhiệt, Khương Dã gặp một quen.
Lâm Văn Tĩnh.
Bụng cô xẹp lép, đứa bé phá , là xảy chuyện gì.
Dáng vẻ tiều tụy.
Giống như chỉ một đêm già mười mấy tuổi.
Cô cũng thấy Khương Dã.
Hung hăng xông tới: “Khương Dã, đều tại cô, là cô hại c.h.ế.t . liều mạng với cô.”
Không cần Khương Dã tay.
Phương Quốc Phong kéo cô .
Trên Phương Quốc Phong vẫn mặc quân phục, chỉ là một huy hiệu nào.
Lúc Khương Dã, ánh mắt khẽ run.
Một lúc lâu , mới mở miệng: “Khương Dã, chuyển ngành .”
Khương Dã kinh ngạc.
Vậy mà chuyển ngành .
Kiếp giống như mả tổ bốc khói xanh, thăng tiến vù vù, lúc cô c.h.ế.t, là Phó Đoàn trưởng , lập công hạng nhất, đang chuẩn thăng lên Đoàn trưởng.
Mẹ con Lâm Văn Tĩnh theo , hưởng phúc cả đời.
Khương Dã lạnh nhạt: “Vậy chúc mừng .”
Thái độ lạnh lùng của cô khiến tim Phương Quốc Phong nhói đau, vẫn : “Anh nhận tiền phục viên, bây giờ cải cách mở cửa , đến miền Nam xông pha một phen. Nếu thể định ở đó, đến đón em và Đường Đường qua đó, ?”
“Không !”
Người trả lời là Hạ Lâu.