Kết Hôn Quân Đội 6 Năm Chỉ Để Bảo Vệ Thanh Mai? Mang Theo Con Gả Cho Thủ Trưởng Của Hắn - Chương 88: Đổi Xưng Hô
Cập nhật lúc: 2026-04-24 12:18:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe thấy bốn chữ “con nuôi ở rể”, chú Trần lộ vài phần khác lạ.
Ngay đó liền : “ chỉ là công, chuyện nhà Lục tổng, tiện nhiều lời.”
Lại : “ mà, thể đưa Khương tiểu thư gặp Lục tổng, Khương tiểu thư lời gì, thể đích hỏi Lục tổng.”
Khương Dã: “Không cần .”
Chú Trần: “Vậy ý của Khương tiểu thư là?”
Khương Dã: “ đang sống , sẽ con gái nuôi của khác.”
Chú Trần đưa tờ giấy chuẩn từ cho cô: “Lục tổng ở Khách sạn lớn Tuyền Thị, đây là phòng của bà , nếu Khương tiểu thư suy nghĩ thông suốt, thì đến phòng tìm bà . nhắc cho Khương tiểu thư một nữa, ngày mốt Lục tổng sẽ về Cảng Thành, đây là cơ hội duy nhất của Khương tiểu thư.”
Khương Dã cầm lấy tờ giấy.
Vứt sọt rác.
Mỉm : “Cơ hội từ bỏ.”
Sắc mặt chú Trần đổi.
Xoay rời .
Ông , Khương Dã lấy cuộn phim chụp ảnh cuối tuần .
Trong trường câu lạc bộ đồ họa.
Có thể rửa ảnh.
Cô xong việc, liền mang cuộn phim qua đó.
Nhân viên tiếp tân của câu lạc bộ đồ họa cô, cho cô trong trường một lô tài liệu cần gấp, một tuần mới thể rửa ảnh.
Bảo cô nếu gấp, thể ngoài rửa .
Khương Dã gấp.
Nói một tuần sẽ .
Từ câu lạc bộ đồ họa ngoài, chân bước , cô đột nhiên lùi , lùi về.
Ngoài cửa, Ứng Thiên Hoa vồ hụt.
Ngượng ngùng hỏi: “Cô Khương, cô phát hiện em ?”
Khương Dã chỉ chỉ cái bóng mặt đất.
Ứng Thiên Hoa gãi đầu: “Cái mà cũng cô chú ý tới.”
Khương Dã nhắc nhở: “Cuốn sách em lấy từ thư viện ? Cô tìm em mấy mà em ở đó, mấy ngày ?”
Ứng Thiên Hoa chột giơ tay lên, tư thế bảo đảm: “Dạo em đến câu lạc bộ đồ họa giúp đỡ, kịp về phòng học. Bây giờ em về lấy ngay, khi tan học buổi trưa nhất định sẽ trả .”
Trong lòng Khương Dã nghi hoặc.
Hỏi : “Còn ba tháng nữa là thi đại học , em là học sinh lớp 12, còn tâm trí đến câu lạc bộ đồ họa giúp đỡ?”
Nhân viên tiếp tân của câu lạc bộ đồ họa ở ngay phía .
Nghe liền đáp: “Cô Khương , em là học sinh năng khiếu, tuyển thẳng .”
Thì là thế.
Khương Dã nhắc nhở nữa: “Đừng quên trả sách đấy.”
Nói xong liền rời .
Ứng Thiên Hoa chào hỏi của câu lạc bộ đồ họa một tiếng, chạy chậm đuổi theo Khương Dã: “Cô Khương, cô Hạ Hướng Cảnh là con của công an nhân dân, đối tượng của cô ở cục công an ?”
Khương Dã vẻ mặt nhạt nhẽo đáp: “Trẻ con đừng hỏi dò lung tung.”
Ứng Thiên Hoa: “Em trẻ con nữa .”
Khương Dã: “Bây giờ là giờ học, em nếu giúp đỡ ở câu lạc bộ đồ họa, thì về học . Nếu cô báo phòng giáo vụ đấy.”
“Ồ…”
Ứng Thiên Hoa bừng tỉnh đại ngộ.
Ngón tay đều duỗi , ý thức lễ phép, thu về, ngượng ngùng : “Hôm đó mấy đứa bọn em ở cổng trường cấp hai, của phòng giáo vụ bắt quả tang, thì là cô mật báo .”
Khương Dã gì.
Mặc nhận .
Ứng Thiên Hoa : “Bỏ , lúc đó bọn em đ.á.n.h con trai cô, cô mách lẻo bọn em cũng là lẽ đương nhiên.”
Nghiêng đầu cô: “Cô một chút cũng giống của đứa trẻ mười ba tuổi.”
Đứa trẻ thật là nhiều.
Khương Dã : “Mau trả sách .”
Lúc Ứng Thiên Hoa đến trả sách, sắp đến giờ tan học buổi trưa .
Cậu bưng một hộp điểm tâm lớn trong tay.
Trước tiên đặt sách lên giá sách, đặt hộp điểm tâm mặt Khương Dã: “Thật sự ngại quá trả sách muộn , mời cô ăn điểm tâm, coi như là tạ tội.”
Hộp điểm tâm lớn như dễ mua .
Khương Dã: “Em mang về , cô thể nhận đồ của học sinh.”
Ứng Thiên Hoa chỉ chỉ nhãn hiệu hộp điểm tâm: “Cái là hàng cung cấp đặc biệt cho cơ quan, bên ngoài căn bản mua . Bố em ở xưởng điểm tâm, mới lấy đấy, cô Khương nếm thử , bên trong nhiều loại điểm tâm lắm.”
Không đợi Khương Dã mở miệng.
Cậu tài liệu ôn tập của Khương Dã hỏi: “Cô Khương, cô thể cho em , cô định thi trường nào ?”
Khương Dã: “Trẻ con bớt hỏi chuyện , mang điểm tâm .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ket-hon-quan-doi-6-nam-chi-de-bao-ve-thanh-mai-mang-theo-con-ga-cho-thu-truong-cua-han/chuong-88-doi-xung-ho.html.]
Ứng Thiên Hoa: “Không thì thôi.”
Xoay liền chạy.
Khương Dã cầm điểm tâm đuổi khỏi cửa, chạy xa .
Chuông tan học lúc vang lên.
Khương Dã đành chỗ việc.
Định buổi chiều dạy, trả điểm tâm cho .
Cất điểm tâm ngăn kéo, lấy hộp cơm , chuẩn đón Tiểu Phương Đường và Hạ Hướng Cảnh ăn cơm. Vừa ngước mắt lên, bắt gặp một đôi mắt sáng rực như chim ưng.
Khương Dã vui mừng: “Anh đến lúc nào ?”
Ánh mắt Hạ Lâu hất ngoài: “Lúc bạn nhỏ nãy tặng em điểm tâm.”
Giọng điệu của chua loét.
Khương Dã nhịn cong khóe môi: “Cậu mới mười tám, nghĩ gì ?”
Hạ Lâu u oán : “Mười tám, pháp luật đều công nhận là trưởng thành , thể nghĩ gì?”
Khương Dã dáng vẻ ghen tuông của .
Nụ càng lớn hơn.
Lại lấy từ trong ngăn kéo hai tờ phiếu cơm.
Đi đến mặt , ngón cái và ngón trỏ so đo n.g.ự.c , bóp c.h.ặ.t đưa đến mắt , giọng điệu trêu chọc: “Thì tâm nhãn của Hạ đoàn trưởng, chỉ nhỏ xíu thế thôi .”
Cô nhướng đôi mắt đen láy.
Ánh mắt sáng rực.
Nếu ở cơ quan, qua đông đúc, thật ôm cô lòng mà hôn.
Bất mãn lườm cô: “Nhận điểm tâm ?”
Khương Dã : “Em tham lam như ? Chẳng tan học , đợi buổi chiều dạy, em bớt chút thời gian trả .”
Hạ Lâu: “Thế còn .”
Lại : “Không nhận quà của nam đồng chí, nam sinh viên cũng .”
Khương Dã .
Học theo giọng điệu Hạ Hướng Cảnh bình thường chuyện với , : “Rõ, đồng chí lão Hạ.”
Lại lẩm bẩm: “Thật bá đạo.”
Đồng chí lão Hạ bá đạo tiên lấy hộp cơm trong tay cô , đưa một tay khác về phía cô.
Cô đưa tay qua.
Bị nắm c.h.ặ.t, lúc dắt ngoài, hai má cô nóng lên.
Ở cửa, gặp Vương Vinh Chi tan về nhà.
Bà cảm thán : “Vẫn là vợ chồng trẻ các cô tình cảm , với ông nhà nắm tay, đều là chuyện của bao nhiêu năm .”
Hạ Lâu : “Chúng cháu xa nhiều gần ít, ngưỡng mộ hai bác chăm sóc lẫn đấy ạ.”
Vương Vinh Chi ha hả : “Chàng trai chỉ trai, chuyện cũng dễ .”
Lại với Khương Dã: “Hôm nào rảnh rỗi, dẫn đến nhà chơi. về nhà nấu cơm cho con đây, gặp nhé.”
Khương Dã: “Tạm biệt sư phụ.”
Vương Vinh Chi , đạp xe đạp rời .
Hai đến trường mẫu giáo đón Tiểu Phương Đường.
Tiểu Phương Đường thấy Hạ Lâu, vui mừng hớn hở nhào tới: “Chú Hạ.”
Hạ Lâu bế cô bé lên.
Hỏi cô bé: “Đường Đường còn để chú Hạ ba ?”
Khương Dã:??
Tiểu Phương Đường gật đầu thật mạnh.
Kéo dài giọng : “Muốn~”
Hạ Lâu: “Sau gọi ‘chú Hạ’ nữa, gọi ‘ba’ ?”
Khương Dã:!!!
Tiểu Phương Đường về phía Khương Dã.
Không đợi Khương Dã mở miệng, Hạ Lâu : “Mẹ đồng ý .”
Khương Dã: ……
Cô đồng ý lúc nào?!
Không cho cô thời gian gật đầu lắc đầu, Tiểu Phương Đường một tiếng “ba” giòn tan ngọt ngào, gọi khỏi miệng.
Trong mắt đàn ông thêm vài phần đắc ý.
Khương Dã lườm đàn ông một cái.
Thấy khác tặng điểm tâm cho cô, liền bảo con gái đổi xưng hô gọi là “ba”, thật đúng là một chút xíu tủi cũng chịu nhận.
Có “ba” , Tiểu Phương Đường đặc biệt vui vẻ, ôm cổ cọ tới cọ lui, từ trường mẫu giáo gọi một mạch đến trường cấp hai.
Ngay cả Hạ Hướng Cảnh cũng thấy .
Mắt sáng lên, hỏi bọn họ: “Vậy con cũng thể gọi dì Khương là ‘’ ?”