Trước đây ở đại học, mỗi Trương Tân Nguyệt nhắm , duy nhất bênh vực chỉ Vương Hạo.
Trương Tân Nguyệt vốn định hất cẳng Vương Hạo để lớp trưởng khác, nhưng Vương Hạo sống quá ngay thẳng nên ai cũng quý mến .
Hơn nữa, Lâm Lãng cũng ủng hộ Vương Hạo lớp trưởng.
Thế nên Vương Hạo lên tiếng mời, mới đến tham gia buổi họp lớp .
Cả cái buổi họp lớp , gặp cũng chỉ một Vương Hạo.
Bị Vương Hạo mắng, Trương Tân Nguyệt cảm thấy mất mặt vô cùng, cô Vương Hạo: "Cậu bảo vệ Tô Diệu Diệu như thế, là hai đến với ! thấy hai hợp lắm đấy."
"Cậu ..." Bị lôi chuyện nam nữ , Vương Hạo rõ ràng đối đáp thế nào, tức đến mức nên lời.
bước lên một bước đúng lúc: " với lớp trưởng hợp là một chuyện, nhưng với Lâm Lãng chắc chắn là hợp .
"Cần thiết nhắc cho nhớ, năm đó là đá Lâm Lãng, chứ đá .
"Trương Tân Nguyệt, cứ tưởng giỏi giang thế nào cơ! Ai ngờ một năm mà đàn ông dùng qua vẫn tán đổ."
22.
Lời thốt , mặt Trương Tân Nguyệt tức đến mức chuyển sang màu gan heo.
Cô run rẩy chỉ tay mặt : "Tô Diệu Diệu, mày đừng mà ăn hàm hồ."
" ăn hàm hồ , khác chứ còn ? Dù thì hồi lúc với Lâm Lãng hẹn hò, là thích lén lút theo rình coi chúng nhất mà."
"Tô Diệu Diệu!" Bị vạch trần mặt , Trương Tân Nguyệt phát điên, "Hôm nay tao xé nát cái miệng của mày!"
Nói , bàn tay với bộ móng dài ngoằng của cô lao thẳng về phía mặt .
theo bản năng né tránh, nhưng phản ứng chậm.
Vào thời khắc quan trọng, một bàn tay xương xương khớp rõ ràng đột ngột vươn , kéo lòng.
Gần như ngay khi ngửi thấy mùi bạc hà dễ chịu đặc trưng , đến là Lâm Lãng.
Quả nhiên, ngước mắt lên, chạm ngay đôi mắt sâu thẳm của Lâm Lãng.
"Em chứ?"
Không do ảo giác , nhưng cứ cảm thấy ánh mắt và giọng điệu của đều ẩn chứa sự quan tâm thể che giấu.
"Không ." lắc đầu.
Anh sang Trương Tân Nguyệt: "Có vẻ như cô quên lời cảnh cáo hồi đại học nhỉ, nãy cô bố hai nhà chúng ăn cơm với vài ? Yên tâm , bất kể là thật giả, sẽ chuyện đó nữa ."
Từng lời chắc nịch rơi xuống.
Mặt Trương Tân Nguyệt lập tức trắng bệch.
"Anh Lãng, em... như thế , em giải thích..."
Lâm Lãng cau mày cắt ngang lời cô : "Xin hãy gọi là Lâm Lãng, nếu vì cô từng nhắm Diệu Diệu thì cũng chẳng cô là ai, cho nên, chúng thiết đến mức gọi biệt danh ."
Những lời thẳng thừng khiến Trương Tân Nguyệt bẽ mặt vô cùng.
Bầu khí tại hiện trường trở nên gượng gạo.
Người bụng Vương Hạo đẩy giảng hòa.
"À ừm, Lâm Lãng đến ! Ngồi xuống ăn cơm chung ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khac-khoai-khong-quen-cxas/chuong-7.html.]
Lâm Lãng trả lời, : "Em còn ăn ?"
"Không ." lắc đầu chút do dự.
"Vậy chúng về nhà." Nói xong, Lâm Lãng nắm tay ngoài.
23.
thể cảm nhận rõ ràng, khoảnh khắc đó, ánh mắt Trương Tân Nguyệt và những khác nóng bỏng đến mức nào.
Mặc dù hai chữ "về nhà" của Lâm Lãng chút khác biệt so với những gì họ tưởng tượng.
công nhận là cảm giác sướng thật đấy!
Trên xe, Lâm Lãng, kìm mà hỏi: "Hồi đại học, từng cảnh cáo Trương Tân Nguyệt ?"
"Ừ." Anh khẽ đáp.
"Sao cho em ?" Trước đây cứ tưởng Trương Tân Nguyệt thấy chán nên thôi bắt nạt nữa, ngờ là do Lâm Lãng.
Trước đây , cũng hỏi.
cứ nghĩ rõ Trương Tân Nguyệt bắt nạt mà chọn cách dửng dưng .
Trái tim nóng bỏng cứ thế nguội lạnh dần.
Lần , Lâm Lãng mím môi, gì.
Ngay khi tưởng sẽ để ý đến nữa thì khẽ thở dài: "Một là thấy cần thiết, hai là... hai là em áp lực tâm lý."
Nghe , ngẩn .
, của lúc đó vô cùng nhạy cảm.
Một mặt Lâm Lãng về phía , mặt khác gây phiền phức cho .
Trước mặt một ưu tú như , dường như luôn là kẻ kéo chân .
Giờ những việc Lâm Lãng , trong lòng dâng lên một nỗi buồn khó tả.
Nếu một năm thì mấy?
Liệu lúc đó nắm c.h.ặ.t t.a.y Lâm Lãng ?
Tiếc là nếu như.
24.
Trong xe rơi sự im lặng khó .
Vì Lâm Lãng giải vây giúp nên tâm trạng .
Vung tay lên, quyết định đích xuống bếp.
Nấu cơm xong, gắp cho Lâm Lãng một đũa thức ăn: "Nếm thử , ngon ?" Ánh mắt tràn đầy mong đợi.
Thật trong lòng dự đoán câu trả lời.
Hồi đại học, thấy Lâm Lãng học hành vất vả, dùng nồi cơm điện trong ký túc xá hầm canh cho uống, hỏi ngon , bảo cũng tạm.
Câu cửa miệng của chính là "cũng tạm".
Bất kể là canh hầm, giấy gấp, là khăn len tự tay đan, đều : "Cũng tạm."
====================