Lái mười mấy phút, liền đến khu Nhất Thuận. Khu Nhất Thuận mạt thế vẫn ai tiến , thế nên, còn cách xa, thể thấy vô tang thi đang lang thang đường phố.
Một đoàn xe tiến khu vực thành phố lập tức thu hút nhiều tang thi. Đám tang thi gầm gừ, hưng phấn đuổi theo, đoàn xe bỏ phía .
Cũng Dương đại sư là cố ý, là đường phía thực sự khó , tốc độ di chuyển của đoàn xe khá chậm. Điều dẫn đến tốc độ xe của nhóm Mộ Trừng cuối cùng vô cùng, vô cùng chậm. Đám tang thi thu hút tới bao vây mấy chiếc xe cùng, ngừng đập cửa sổ, cửa xe, con thậm chí còn lao lên nóc xe, dùng đôi móng vuốt dài ngoằng ngừng cào cấu, ý đồ cào rách xe, chui bên trong.
Cuối cùng, tang thi quấy nhiễu đến mức sắp chịu nổi nữa, lo lắng hét lên trong bộ đàm:"Dương đại sư, phiền xe phía của các tăng tốc độ lên một chút, phía chúng tang thi bao vây ."
Giọng của Dương đại sư nhanh truyền từ bộ đàm:" cũng nhanh một chút, nhưng đường phía dễ , chúng chỉ thể dọn dẹp tiến lên. cũng cần lo lắng, phía rẽ một khúc cua đường sẽ dễ hơn một chút, tốc độ cũng sẽ nhanh lên."
Vốn tưởng rằng Dương đại sư xong câu là thôi, ngờ qua vài giây, lão :"Đội trưởng Mộ, là cô nghĩ cách , cứ tiếp tục tang thi bao vây thế , quả thực nguy hiểm."
An Dật vẻ mặt phẫn nộ nắm c.h.ặ.t hai tay:"Nói thì nhẹ nhàng lắm, nhiều tang thi như , đến cửa sổ còn mở , giải quyết thế nào? Lão đây là chúng chỗ c.h.ế.t ?"
Mộ Trừng nhếch môi , cầm bộ đàm lên:"Dương đại sư, ông cũng đề cao chúng quá , bên ngoài xe của chúng là tang thi, đến cửa sổ xe còn mở , thì giải quyết tang thi thế nào."
Dương đại sư đang định chuyện, Mộ Trừng lập tức mở miệng chặn họng lão :"Dương đại sư thể bắt chúng vì bảo vệ các , mà đều nộp mạng chứ!"
Bên im lặng một lúc, mới truyền đến giọng của Dương đại sư:"Đã , phía chúng sẽ cố gắng nhanh hơn một chút."
Mặc dù như , nhưng xe phía vẫn chậm, mà mấy chiếc xe phía vẫn bò đầy tang thi, ngừng tang thi đập phá bên ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khai-cuc-mat-the-voi-trum-cuoi-thi-vuong/chuong-218-su-tinh-toan-cua-duong-dai-su.html.]
Mộ Trừng cũng vội, thậm chí còn ung dung tựa ghế ăn kẹo.
Diệp Tân nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, vẻ mặt phẫn nộ :"Chị Mộ, em cảm thấy lão Dương đại sư chắc chắn là cố ý, lão chính là hại c.h.ế.t chúng ."
Mộ Trừng nhếch môi :"Có cố ý , , nhưng lão dám để c.h.ế.t, trừ phi lão định để những phía đều c.h.ế.t ở đây."
Xảy chuyện buổi sáng, trong lòng tất cả Mộ Trừng dán nhãn của Đường Nặc. Có cái nhãn , Dương đại sư cho dù kiêng dè Tô gia, cũng sẽ kiêng dè Đường gia.
Cho nên Dương đại sư nếu mạng của Mộ Trừng, tuyệt đối sẽ dùng cách để đối phó với cô.
Bởi vì lão rõ, lão thể bịt miệng tất cả , càng thể g.i.ế.c tất cả . Mà một khi lão giảm tốc độ xe dẫn đến việc Mộ Trừng tang thi hại c.h.ế.t truyền về căn cứ, lão sẽ trở thành kẻ thù của Đường gia và Tô gia.
Đến lúc đó e rằng ngay cả chủ t.ử của lão , Chỉ huy quan Vương cũng chắc bảo vệ lão . Dù vì một ngoài mà đắc tội Đường gia, đối với Chỉ huy quan Vương chẳng lợi ích gì.
Tin rằng cô thể nghĩ đến, Dương đại sư cũng thể nghĩ đến. Cho nên cho dù lão cô c.h.ế.t, cũng sẽ lén lút lấy mạng cô, chứ hại c.h.ế.t cô mặt bao nhiêu .
Tống Đức Xương cũng nở nụ tinh ranh:"Dương đại sư chắc chỉ dọa chúng một chút, hoặc lợi dụng tang thi ép chúng sụp đổ."
"Cứ theo chân bọn họ hao tổn thời gian thôi." Mộ Trừng nhếch môi , dù trong xe cũng bật điều hòa, tang thi bao vây thì cứ tang thi bao vây , thể rèn luyện gan cho .