Khai Cục Mạt Thế Với Trùm Cuối Thi Vương - Chương 257: Buổi Sáng Xấu Hổ

Cập nhật lúc: 2026-05-01 01:09:17
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Ưm!" Mộ Trừng vươn vai, từ từ mở mắt .

 

"Hả!" Cô chớp chớp mắt, xung quanh, đây là phòng của cô.

 

Mộ Trừng bật dậy, quanh, nơi vẻ giống như...

 

Phòng của Đường Nặc.

 

ở trong phòng của Đường Nặc.

 

Mộ Trừng nhíu mày, tối qua cô từ bệnh viện , lên xe ...

 

Ngủ .

 

Vậy nên Đường Nặc đưa cô về nhà? C.h.ế.t tiệt, mang cô về nhà gì, như chẳng càng khiến .

 

Mộ Trừng vội vàng dậy, nhà vệ sinh đ.á.n.h răng rửa mặt qua loa, rời khỏi phòng, vội vã xuống lầu.

 

Mộ Nguyệt Cầm lên lầu một cái, thấy cháu gái nhà vẫn xuống, liền ha hả :"Haha! Con bé vẫn tỉnh ! Hôm qua chắc chắn là mệt lả ."

 

Lý Hiểu Mẫn cũng gật đầu:" ! Một cô gái nhỏ ở cùng mấy bác sĩ bận rộn trong phòng phẫu thuật suốt mấy tiếng đồng hồ, chắc chắn là mệt lả ."

 

Xấu hổ quá! Bọn họ đều cô ngủ ở Đường gia.

 

Xong xong , mất mặt lớn .

 

"Trừng Nhi, dậy , đó gì, mau xuống ăn cơm . Tiểu Nặc chiều hôm qua đến bệnh viện, em vẫn ăn gì."

 

Giọng của Đường Dã từ phía truyền đến. Mộ Trừng vội vàng , lúng túng Đường Dã:"Anh Đường, hôm nay nghỉ ở nhà ạ!"

 

"Còn gọi Đường?" Đường Dã nghiêm mặt trừng mắt Mộ Trừng:"Sau gọi là đại ca."

 

Xấu hổ quá!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khai-cuc-mat-the-voi-trum-cuoi-thi-vuong/chuong-257-buoi-sang-xau-ho.html.]

 

ngay là sẽ hiểu lầm mà.

 

Mộ Trừng gượng gạo, tiếp lời.

 

"Anh về lấy một tập tài liệu." Đường Dã giơ giơ tập tài liệu trong tay lên, :" , sáng nay bọn họp, đoạn video nhóm Vương Dịch Binh đến khu Nhất Thuận gặp Thi hóa nhân cấp 4 . Anh copy một bản, em xem ."

 

Mộ Trừng gật đầu :"Vâng! Em cũng thực lực của Thi hóa nhân cấp 4 , thể mang về nghiên cứu một chút."

 

Đường Dã lấy USB từ trong túi đưa cho Mộ Trừng:"Thi hóa nhân cấp 4 thật vẫn bộc lộ thực lực, nhưng chỉ như cũng đủ khiến kinh hồn bạt vía . Thế nên hôm nay trong phòng họp, Chỉ huy quan Vương một lời nào, còn chủ động hỏi xem cách nào đối phó với thứ đó ."

 

Mộ Trừng mím môi , tiếp lời. Đường Dã :"Đi thôi! Cùng xuống nào."

 

"Vâng." Mộ Trừng đáp một tiếng cùng Đường Dã xuống lầu.

 

Suy nghĩ một chút, Mộ Trừng vẫn lấy hết can đảm hỏi:"Đại ca, em ngủ ở nhà ? Tối qua em từ bệnh viện là ngủ mất."

 

Đường Dã đáp:"Tiểu Nặc đưa em về đấy, lúc đó mười một giờ , nó tiện đ.á.n.h thức cô em và , nên đưa em về nhà ."

 

Mộ Trừng nhíu mày gì, trong lòng buồn bực. Mặc dù cách của Đường Nặc sai, nhưng đưa cô về thì cho cô ngủ phòng khách cũng mà, ngủ phòng gì để hiểu lầm chứ!

 

Dường như thấu suy nghĩ của Mộ Trừng, Đường Dã ở bên cạnh giải thích:"Thời gian muộn , gọi thím Dương dọn phòng khách thì phiền phức quá, nên để em ngủ phòng của Tiểu Nặc."

 

Nói xong, Đường Dã lập tức bổ sung một câu:"Tối qua Tiểu Nặc ngủ với . Nó mặc dù thời đại sống thử hôn nhân là chuyện bình thường, nhưng nó thể để em cứ thế theo nó rõ ràng . Nó nhất định sẽ đợi đến khi tất cả đều em là cô gái của nó, thì mới ăn sạch em."

 

Trời đất ơi!!!

 

Mộ Trừng mặt mày lúng túng, hai má đỏ bừng như gan lợn. Cô cúi gằm mặt dám Đường Dã, càng dám cô ruột và dì Lý ở nhà.

 

Nhị ca c.h.ế.t tiệt, còn những lời như với đại ca, để cho cô sống nữa hả!

 

"Phụt! Cô nhóc còn ngại nữa." Đường Dã phì , đưa tay xoa đầu Mộ Trừng:"Mặc dù lời thô thiển, cũng nên cho em , nhưng chỉ em rằng, Tiểu Nặc trân trọng em, để em chịu một chút tủi nào."

 

 

Loading...