Mắt Tào Cần sáng lên, lập tức lớn :"Haha! Hóa thật sự là cô ! Mọi gặng hỏi, còn chịu thừa nhận."
"Thừa nhận cái gì? Vợ đồng ý, thể lung tung ?" Đường Nặc lườm Tào Cần một cái, lấy tập tài liệu trong tay qua, bắt đầu lật xem.
Vốn dĩ còn định trêu chọc Đường Nặc vài câu, nhưng thấy Đường Nặc bắt đầu xem tài liệu, Tào Cần cũng dám thêm gì nữa. Mặc dù quan hệ với Đường Nặc, nhưng một khi Đường Nặc bắt đầu việc là lục nhận, lúc mà sán chuyện liên quan, thì chỉ nước phạt.
"Chỗ chút vấn đề." Đường Nặc đặt tài liệu xuống, chỉ chỗ vấn đề.
"Cái là vì..."
Hai lập tức bắt đầu thảo luận nội dung tài liệu, Mộ Trừng cũng ngó lơ.
Cô cũng tức giận, lấy cuốn sách về điện học đang xem dở trong gian tiếp tục xem.
Khoảng mười một rưỡi, Đường Nặc và Tào Cần cuối cùng cũng thảo luận xong. Đợi Tào Cần ngoài, Đường Nặc mới nhớ tới Mộ Trừng. Anh dậy đến ghế sô pha, thấy Mộ Trừng đang sách, liền tới xuống, ôm lấy eo cô, lên tiếng hỏi:"Xem cái gì?"
Mộ Trừng ngẩng đầu lên, sách đáp:"Học hỏi thêm."
Học về điện...
Đường Nặc suy nghĩ một chút, thấp giọng hỏi:"Muốn học kiến thức về điện, để lắp năng lượng mặt trời trong gian ?"
Xem , nửa tháng đó cái gì cũng .
Nếu cái gì cũng , Mộ Trừng cũng che giấu nữa:"Vâng! Có dự định ."
Đường Nặc rút cuốn sách trong tay Mộ Trừng , ném lên bàn:"Năng lượng mặt trời, đàn ông của em thể giải quyết , em cần cất công học."
Mộ Trừng Đường Nặc với vẻ mặt bất lực, vợ, bà xã, đàn ông của em, dùng hết cả . rõ ràng chính cũng , chỉ là đính hôn, huống hồ còn đính hôn, như , thật sự ?
Đương nhiên Mộ Trừng cũng kiểu con gái nhỏ nhen, tính toán, chỉ :"Anh bận rộn như , mất thời gian của ."
"Dù bận đến , chuyện của Trừng Nhi nhà cũng đặt lên hàng đầu. Ừm! Tối nay, bọn họ ngủ hết , sẽ tìm em, một đêm xong, tối mai thể tiếp tục."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khai-cuc-mat-the-voi-trum-cuoi-thi-vuong/chuong-261-chao-chi-dau.html.]
Đợi bọn họ ngủ , tìm em!!
Lời giống như đang yêu đương vụng trộm .
Mộ Trừng nhếch mép, tiếp lời.
"Đi thôi! Đi ăn cơm ."
Hai dậy, Đường Nặc kéo Mộ Trừng rời khỏi văn phòng.
Dọc đường đến nhà ăn, hai bước , các binh sĩ đang ăn cơm trong nhà ăn bộ dậy. Một đám như bàn bạc từ , gần như đồng thanh hô lớn:"Chào chị dâu."
"Chào ." Mộ Trừng gật đầu với , cả vô cùng phóng khoáng, hề chút rụt rè nào.
Mộ Trừng thể đổi nhanh như , là vì cô xác định tình cảm của dành cho , nên cũng gì lúng túng nữa. Dù cô cũng sắp trở thành vị hôn thê của , nên gọi cô là chị dâu, vốn dĩ là chuyện bình thường.
"Được , xuống ăn cơm hết ." Đường Nặc xua tay, kéo Mộ Trừng xếp hàng ở cửa sổ nhận cơm. Ừm! Vợ nhà tuyệt, khí chất ngời ngời, đám lính trơn dọa sợ.
Binh sĩ phía lập tức nhường chỗ, vòng phía hai để xếp hàng.
Đường Nặc mặt mày vui:"Làm gì ?"
Đường Nặc thích việc đặc quyền, ăn cơm ở nhà ăn, cũng xếp hàng như . Bây giờ đám nhường chỗ cho , lập tức trong lòng vô cùng vui.
Một binh sĩ phía hì hì :"Haha! Lão đại, chúng nhường , chúng là nhường chị dâu. Chị dâu đầu tiên đến với phận chị dâu, chúng nhường chứ."
Tất cả binh sĩ phía đều ha hả :" , chúng nhường chị dâu."
"Thôi ! Lần thì bỏ qua, đấy." Đường Nặc nghiêm mặt một câu, dẫn Mộ Trừng đến cửa sổ.
Lấy cơm thức ăn xong, hai bưng khay cơm tìm một chỗ xuống ăn.
Biết Mộ Trừng thích ăn thịt mỡ, khi xuống Đường Nặc giúp Mộ Trừng gắp hết thịt mỡ trong khay , gắp thịt cá sang, gỡ hết xương mới gắp cho cô.