Nhìn con trai sắc mặt trắng bệch, hôn mê bất tỉnh, Mộ Nguyệt Cầm vô cùng lo lắng, liền lên tiếng hỏi Đường Nặc:"Tiểu Nặc, Tiểu Ngộ cháu?"
Đường Nặc lên tiếng đáp:"Đã giải độc ạ, thể là do độc tính mạnh nên hiện tại yếu. Cháu thử dùng dị năng hệ mộc để giúp hồi phục nhưng hiệu quả gì mấy."
Nghe Đường Nặc , Tô Vệ Thừa lên tiếng:"Bệnh nặng mới khỏi, cơ thể suy nhược cũng là chuyện bình thường, chỉ cần vấn đề gì lớn là . Nguyệt Cầm, ngày mai bà đến quân đội đổi ít gà về hầm cho con ăn, ăn uống tẩm bổ vài ngày là hồi phục thôi."
"Được." Mộ Nguyệt Cầm gật đầu đồng ý. Bà đến bên giường xuống, đưa tay sờ lên gò má nhợt nhạt của con trai, vô cùng đau lòng. Bình thường bà ít khi quan tâm đến con trai , trong lòng bà, con trai mạnh mẽ, bất cứ chuyện gì cũng cần bà bận tâm.
đêm nay, thấy con trai hết đến khác phát những tiếng kêu la t.h.ả.m thiết, bà mới nhớ con trai cũng chỉ là một đứa trẻ hơn hai mươi tuổi lập gia đình, nó cũng cần quan tâm, nó cũng lúc yếu đuối.
Đường Nặc quét mắt quanh phòng một vòng, thấy Mộ Trừng , liền lên tiếng hỏi:"Cô ơi, Trừng Nhi ạ?"
"Trừng Nhi ngoài ." Trước đó vì quá lo lắng cho con trai, lúc Mộ Nguyệt Cầm mới phản ứng , cháu gái ngoài hơn một tiếng đồng hồ . Sắc mặt bà lập tức biến đổi, lo lắng :"Trừng Nhi ngoài hơn một tiếng , đến giờ vẫn thấy về."
Tô Vệ Thừa Mộ Nguyệt Cầm , lập tức cũng sốt ruột thôi:"Sao bà cản con bé , giờ mà nó còn ngoài, e là báo thù cho trai nó ."
Mộ Nguyệt Cầm càng thêm sốt ruột, nước mắt một nữa tuôn rơi:"Lúc đó quá lo lắng, đợi đến khi phản ứng thì con bé mất , cản cũng kịp nữa."
"Cô, dượng, hai đừng vội, để cháu xuống lầu hỏi thử xem ." Đường Nặc bỏ một câu sải bước khỏi phòng.
Đường Nặc xuống lầu, Tiểu Lý vẫn nghỉ ngơi, thấy Đường Nặc xuống lầu liền lập tức đón lấy:"Trưởng quan, ạ?"
Đường Nặc lên tiếng:"Đã , thấy Nhị tiểu thư của các ?"
"Nhị tiểu thư dẫn theo phụ nữ mà Bài trưởng mang về ngoài . Nhị tiểu thư bảo chuyển lời cho ngài, cần lo lắng, cô tự chừng mực."
Nghe Tiểu Lý , sắc mặt Đường Nặc trầm xuống, lập tức lên tiếng hỏi:"Có cô ?"
Tiểu Lý lắc đầu:"Không ạ."
Đường Nặc lập tức hỏi:"Lái xe gì ngoài?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khai-cuc-mat-the-voi-trum-cuoi-thi-vuong/chuong-465-anh-khong-lam-gi-sai-ca.html.]
Tiểu Lý đáp:"Chiếc xe Nhị tiểu thư lái biển là Thủ A7K687."
Đường Nặc phòng khách gọi một cuộc điện thoại, sai lập tức tra chiếc xe đó. May mà Mộ Trừng đến Khu B chứ Khu D. Khu D lính canh, ai quản lý, còn Khu B đều đăng ký. Rất nhanh bên tra hơn một tiếng xe của Mộ Trừng lái Khu B.
Tô Vệ Thừa cũng xuống lầu, đợi Đường Nặc gọi điện thoại xong, Tô Vệ Thừa lên tiếng hỏi:"Tìm cháu?"
"Đến Khu B ạ, dượng đừng lo, cháu tìm cô ." Trong lòng Đường Nặc đang sốt ruột nhưng vẫn an ủi Tô Vệ Thừa, đó sải bước khỏi phòng khách, lái một chiếc xe rời khỏi Tô gia, chạy thẳng một mạch đến Khu B.
Khu B rộng, Đường Nặc lái xe tìm trong Khu B hơn hai mươi phút mới tìm thấy Mộ Trừng.
Mộ Trừng đang ở đây, tu luyện Hỏa Phượng Bí Thuật. Có đến gần, cô phát hiện ngay lập tức và nhanh ch.óng thoát khỏi trạng thái tu luyện.
Đường Nặc đến bên xe gõ cửa.
Mộ Trừng mở cửa xe, thấy Đường Nặc, cô mỉm với :"Anh trai em ?"
Đường Nặc lên tiếng:"Độc ép ngoài, nhưng hiện tại yếu, lẽ nghỉ ngơi vài ngày."
Nói xong, Đường Nặc im lặng một lát tiếp tục:"Trừng Nhi, xin em, lúc nãy cố ý lớn tiếng với em , nhưng trong tình huống đó, em mà đến gần thể sẽ khiến T.ử Ngộ càng khó nhịn hơn."
"Em mà, lúc đầu cũng giận, nhưng sự thật thì giận nữa." Mộ Trừng , chỉ ghế phụ:"Lên xe ."
Đường Nặc vòng qua ghế phụ xuống, hỏi:"Đến đây gì?"
"Gậy ông đập lưng ông." Mộ Trừng toét miệng với Đường Nặc:"Thụy gia hại c.h.ế.t trai em, còn bại danh liệt, mục đích là dùng trai em để cảnh cáo em, bảo em tránh xa , đừng cản trở Đại tiểu thư của Thụy gia gả cho ."
Đường Nặc nắm lấy tay Mộ Trừng, đặt lên môi hôn một cái, áy náy :"Trừng Nhi, xin em, tất cả chuyện đều là vì ."
Mộ Trừng nhúc nhích cơ thể, tựa hẳn Đường Nặc:"Nếu là trêu chọc phụ nữ nhà bọn họ, đừng là bọn họ trả thù em, cho dù bọn họ gì cả, em cũng sẽ chút do dự mà chia tay với . thì gì chứ? Rõ ràng gì sai cả."