“Vâng.” Binh sĩ đáp một tiếng, một đè Lâm Mật Nhi, hai còn quảng trường. Thấy màn hình lớn đập vỡ, họ hỏi những xung quanh, đập vỡ màn hình là Trình Giang, liền chạy về bên cạnh Đường Nặc.
“Doanh trưởng, đúng là tự ý phát video ở đây, màn hình tivi đập vỡ, còn phá hỏng một cây đèn đường. Theo những chứng kiến, là Trình Giang của Dương Gia Thiên Đoàn đập.”
Ánh mắt của Đường Nặc rơi Trình Giang: “Bắt .”
Binh sĩ bước lên hỏi: “Ai là Trình Giang.”
Dương đại sư vội vàng ngăn Trình Giang , khách khí : “Đường doanh trưởng, màn hình tivi đúng là chúng đập hỏng, nhưng sự việc nguyên nhân.”
Đường Nặc lạnh lùng liếc Dương đại sư, gì.
Dương đại sư tiếp tục : “Có dùng hình ảnh của chúng video giả phát ở đây, Tiểu Giang nhà cũng vì quá tức giận nên mới .”
“Vậy là thể phá hoại của công?” Giọng của Đường Nặc lạnh, nghiêm khắc: “Đội trưởng Dương, chẳng lẽ ông bây giờ vật tư khan hiếm, một chiếc tivi như thế cũng là một trong những tài nguyên quý giá ?”
Dương đại sư lập tức lành : “Vâng , đây đều là của chúng . Đường doanh trưởng, ngài yên tâm, ngày mai sẽ dẫn ngoài tìm một chiếc tivi khác về.”
“Trong vòng ba ngày, nếu đội trưởng Dương thể khôi phục quảng trường về nguyên trạng, đừng trách trực tiếp đến đội của đội trưởng Dương bắt .” Nói xong, Đường Nặc phất tay, hiệu cho binh sĩ kéo Lâm Mật Nhi dậy.
Khi binh sĩ áp giải Lâm Mật Nhi ngang qua Mộ Trừng, cô bước sang một bước, chặn đường họ . Cô bình tĩnh Lâm Mật Nhi: “Biết tại cô nhiều như , mà hề phản bác ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khai-cuc-mat-the-voi-trum-cuoi-thi-vuong/chuong-483-co-mot-anh-ay-xuat-sac-hon.html.]
Lâm Mật Nhi đôi mắt đỏ ngầu Mộ Trừng, cũng gì. Lúc cô dám gì cả, đắc tội với Tưởng Minh Nguyệt, rơi tay Đường Nặc, nếu tiếp tục đắc tội với Mộ Trừng, cô sẽ chỉ c.h.ế.t t.h.ả.m hơn.
Lâm Mật Nhi , Mộ Trừng tiếp tục: “Bởi vì cần thiết phản bác, cũng giống như cần thiết trả thù các . Nhờ phúc của các , bên cạnh xuất hiện một đàn ông xuất sắc như . , trả thù các để gì?”
Nếu kiếp họ đối xử với cô như , nếu bố cô c.h.ế.t trong tay Trình Hoành Vĩ, nếu họ tính kế cô từ khi cô đời, cô quả thực sẽ trả thù một đàn ông tình cảm với .
Nói xong, Mộ Trừng tránh đường, binh sĩ cũng dẫn Lâm Mật Nhi rời . Lời của Mộ Trừng chọc giận Lâm Mật Nhi, lúc cô quên mất rơi tay Đường Nặc tuyệt đối sẽ kết cục , bèn đầu tức giận : “Mộ Trừng, cô sẽ hạnh phúc lâu . Một tiểu thư như cô, cái gì cũng , lấy lòng đàn ông, thì tình yêu đích thực.”
Lời của Mộ Trừng cũng khiến sắc mặt Trình Giang vô cùng khó coi. Mặc dù sẽ thừa nhận mặt , nhưng trong lòng rõ, cùng Đường Nặc, quả thực chẳng là gì cả.
nghĩ , Trình Giang cảm thấy đắc ý. Đường Nặc xuất sắc thì , chẳng cũng nhặt một phụ nữ mà c.ầ.n s.ao.
rốt cuộc Mộ Trừng điểm gì , tại thể thu hút một Đường Nặc xuất sắc như .
Ánh mắt của Trình Giang rơi Mộ Trừng. Đã lâu kỹ cô gái , cô dường như chút đổi. Cụ thể đổi ở , , nhưng cô của hiện tại đều toát ánh sáng quyến rũ.
Ánh mắt trần trụi của Trình Giang như lột sạch Mộ Trừng.
Sắc mặt Đường Nặc lập tức sa sầm xuống, nhưng mặt bao nhiêu , cũng thể vì một đàn ông Trừng Nhi nhà bỏ rơi mà ghen tuông, bèn đưa tay nắm lấy tay Mộ Trừng : “Đi thôi! Anh đưa các em về.”
Đường Nặc lái xe đưa Mộ Trừng và Âu Dương Tư Tư về khu A. Đường Nặc xuống xe, đợi hai xuống xe mới lên tiếng: “Anh còn việc xử lý, về .”