Khai Cuộc Lưu Đày, Ta Được Cưng Chiều Ở Ác Nhân Cốc - Chương 345: Ta Đi Cùng Nàng Nha, Điềm Bảo

Cập nhật lúc: 2026-01-14 17:53:14
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Boong thuyền nứt , gây một trận hoảng loạn cho thủy thủ khoang đáy, mái chèo khua nhanh như bay.

Thuyền vận chuyển vốn đang đều đều bắt đầu lao vun v.út sông, khiến hành khách các thuyền qua xung quanh nhao nhao thò đầu xem.

Điềm Bảo gây sự phẫn nộ của , dám tranh biện, đè sống thành x.á.c c.h.ế.t biến thành chim cút khi Tô Vọng Bạch đá một cước đ.á.n.h.

Mấy ngày tiếp theo, thuyền lúc nào cũng sống trong sự dày vò thuyền thể tan rã bất cứ lúc nào bọn họ thể rơi xuống sông bất cứ lúc nào.

Gà bay ch.ó sủa.

Tiểu Mạch Tuệ đầu theo đội ngũ xông pha giang hồ, chỉ riêng những gì mắt thấy tai sông khiến cô bé than thở thôi, những ngày tiếp theo bắt đầu dính c.h.ặ.t lấy tỷ tỷ.

Đề phòng tỷ tỷ nổi hứng bất chợt, tất cả bọn họ đều xuống sông bơi.

Cô bé thừa nhận, hình tượng tỷ tỷ vững vàng năng bắt đầu xuất hiện một chút sụp đổ.

"Tỷ tỷ, cái thứ sống thành x.á.c c.h.ế.t gì đó đừng thả lung tung nữa, dọa em bé sợ lắm!" Mãi cho đến khi thuyền vận chuyển hữu kinh vô hiểm cập bờ, chân đạp đất bằng, Tiểu Mạch Tuệ vẫn nhớ mãi quên chuyện , lúc nào cũng nhắc nhở.

Điềm Bảo mặt cảm xúc.

Băng Nhi tận mắt chứng kiến hai tỷ tỷ biến từ trung , cô bé lúc nào cũng ở trong trạng thái chấn động và kinh ngạc, cũng là một trong những cái kẹo mạch nha, còn nịnh nọt: "Tiểu Mạch Tuệ, tỷ tỷ ở đây, sợ !"

Khóe miệng Tiểu Mạch Tuệ giật một cái, ôm lấy cô bé: "Đơn thuần thật a."

Điềm Bảo: "..."

Xa thơm gần thối.

Quả nhiên lừa .

Ra khỏi biên ải phía Bắc Đại Ly chính là Thục Đạo.

Diện mạo khác biệt với Đại Ly lập tức lộ một góc dữ dội.

Phóng mắt chỉ thấy núi.

Trùng trùng điệp điệp vô biên vô tận, đỉnh núi nối liền với trời.

Khiến nảy sinh cảm giác mênh m.ô.n.g.

Dọc đường mười dặm một thị trấn nhỏ xây dựa núi, thị trấn lớn, nhưng ít.

Trước các sạp hàng nhỏ phố tụ tập tốp năm tốp ba đường, trong quán rượu quán cũng đầy khách khứa.

Mà những đường khách khứa thấy, ăn mặc trang phục giống , cho dù cố ý ăn diện cũng thể sự khác biệt về khí chất.

Điềm Bảo và Bạch Úc một cái, hai đều bất động thanh sắc, tìm khách điếm xây cao nhất thị trấn nghỉ chân, dịu sự mệt mỏi hơn hai tháng thuyền.

Sau khi đặt phòng xong, liền tụ tập ở đại sảnh gọi một bàn đồ ăn cúng tế miếu ngũ tạng .

Bàn vuông bốn cạnh, mỗi bên đặt một chiếc ghế dài.

"Tỷ tỷ, nơi là giao giới của Bắc Tương, Lăng Giang và Đại Dung, cộng thêm Đại Ly , coi như là giao giới bốn nước nhỉ? Thảo nào phố nhiều mặc trang phục khác như , nơi chắc chắn náo nhiệt!" Tiểu Mạch Tuệ ghế dài, liên tục đầu ngoài cửa khách điếm, hớn hở.

Ra ngoài xông pha giang hồ, chính là vì sự náo nhiệt mà đến.

Cô bé nhất định để giang hồ đại danh Tiểu Mạch Tuệ của cô bé, lưu truyền thuyết của cô bé!

Độc Bất Xâm hừ hừ đả kích cô bé: "Náo nhiệt thì náo nhiệt, nhưng con chen , khen con võ mèo ba chân là đề cao con , con là mèo hai chân, nhé."

"Lão đầu thối, roi của con lợi hại lắm đấy!"

"Lúc ai so thì con nhất, nhưng hễ nhảy , thì con là thứ hai."

Một già một trẻ bắt đầu đấu khẩu .

Bạch Úc tranh thủ chen cùng một ghế dài với Điềm Bảo: "Từ lúc chúng lên bờ theo dõi suốt dọc đường , nghĩ cách chơi ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/chuong-345-ta-di-cung-nang-nha-diem-bao.html.]

Sợ giọng to thu hút sự chú ý của lão đầu đuổi sang một bên, Bạch Úc chuyện chỉ thiếu điều phả tai thiếu nữ.

Điềm Bảo xoa xoa cái tai thổi ngứa, đẩy đầu thanh niên : "Để bọn họ , chúng chơi , thăm dò địa hình . Những đó khi rõ mục đích của chúng sẽ dễ dàng tay."

Chỉ cần nàng vội, vội chính là khác.

"Còn nữa, ở đây đông mắt tạp, chuyện gì tìm chỗ hẵng ." Điềm Bảo thấp giọng dặn dò một câu.

Chỉ riêng cái đại sảnh khách điếm , lén lút chằm chằm nàng mười đầu ngón tay đếm hết.

Bạch Úc gật đầu tán thành, ghé sát tai thiếu nữ, thì thầm: "Phòng ngủ ngoài, buổi tối tìm nàng nha Điềm Bảo~"

"..." Điềm Bảo chậm rãi nghiêng đầu, trừng mắt nụ vô tội của thanh niên.

Cứ cảm thấy câu Điềm Bảo gọi là lạ, chút lẳng lơ.

Tiếc là tiếng thì thầm ngữ điệu, nàng đoán nhầm .

Bên cạnh Tô An Tô Văn Tô Võ ba tán gẫu với tâm hồn treo ngược cành cây, thuyền đường dài đúng là mệt , bây giờ cả ba chỉ mau ch.óng ăn một bữa no nê, đó lên lầu ngủ một giấc tối tăm mặt mũi.

Về phần ám toán trong lúc ngủ , cả ba lo lắng.

Đây chính là lợi ích của thiên hạ thứ tư thứ năm thứ sáu.

Chưa bao giờ phiền não vấn đề khó, thứ nhất thứ hai ở phía gánh .

Băng Nhi thì càng ngoan, căn bản cần động não, theo tỷ tỷ chỉ đ.á.n.h đó là .

Tiểu nhị lên món, cả đám ăn uống thỏa thuê, mật thư từ các ngóc ngách trong thị trấn nhỏ truyền ngoài mười bức.

Thị trấn biên giới đất hẹp, nhưng vẫn luôn náo nhiệt, đến tối tiếng ồn ào phố cũng chỉ yếu đôi chút, tan biến.

Ở đây lệnh giới nghiêm.

Độc lão đầu cùng ba thằng nhóc, hai cô bé ăn uống no say xong về phòng là ngủ khò khò, sấm đ.á.n.h động.

Lúc màn đêm dần buông xuống, cửa phòng ngủ của Điềm Bảo nhẹ nhàng gõ vang.

Trong phòng thắp đèn, lúc Điềm Bảo dậy cửa sổ khép hờ , mới dậy mở cửa.

Bạch Úc ngay ở cửa, nghênh ngang che giấu tai mắt khác, thấy cửa mở, đường hoàng trong.

Chắc là mới tắm rửa xong, một bộ trường sam trúc xanh nền trắng, lúc mùi bồ kết sạch sẽ thanh mát.

Điềm Bảo thuận tay đóng cửa phòng , lúc mới chuyển bước đến xuống bên cạnh bàn tròn nhỏ trong phòng: "Ta tưởng sẽ trèo cửa sổ."

"Không nàng đông mắt tạp ? Ta mà trèo cửa sổ , rơi mắt ngoài cứ như tìm nàng hẹn hò , còn bằng quang minh chính đại gõ cửa mà , chúng đường đường chính chính, sư xuất hữu danh." Thanh niên chống khuỷu tay đỡ đầu, ở phía bên bàn tròn, tư thế lười biếng, đến nỗi lời đường hoàng đến mấy cũng đắn lắm.

Điềm Bảo đầu tiên thấy sư xuất hữu danh thể dùng như , Bạch Úc vốn thông minh, e là đầu óc hỏng .

"Nói chính sự." Điềm Bảo lười thắp đèn, cứ thế trong phòng tối bàn kế hoạch.

Ánh đèn phố lọt qua khe cửa sổ một chút, cũng đủ để hai thấy vật.

Bạch Úc: "Thục Đạo núi non hiểm trở kéo dài ngàn dặm, chỉ riêng đầu núi hơn ngàn ngọn, mười dặm một thiên hiểm. Muốn tìm thứ chúng tìm dễ, đề nghị bắt đầu từ ngọn núi cao nhất hiểm trở nhất, thử vận may. Nếu ở đó , tản tìm ở các ngọn núi hai bên."

là, núi Thiên Phong?"

"Ừ."

"Đó là ngọn núi hiểm trở nhất Thục Đạo, Độc gia gia và Tiểu Mạch Tuệ, Băng Nhi thích hợp lên đó." Điềm Bảo nhíu mày.

Nàng dám tự cao thể bảo vệ ba bọn họ thật cùng xông pha núi hiểm, đây cũng là nguyên nhân nàng đặt mục tiêu ở núi Thiên Phong ngay từ đầu.

"Không cần bọn họ mạo hiểm." Trong bóng tối, thanh niên bò nửa lên bàn tròn, đầu dựa cánh tay nghiêng một cái, trong tiếng khẽ lời thốt nửa đùa nửa dụ dỗ, "Ta cùng nàng nha, Điềm Bảo."

 

Loading...