Khai Cuộc Lưu Đày, Ta Được Cưng Chiều Ở Ác Nhân Cốc - Chương 452: Mẹ Tròn Con Vuông
Cập nhật lúc: 2026-01-16 04:11:26
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong phòng tràn ngập mùi m.á.u tanh nồng.
Tô lão thái luôn ở bên giường lúc sắc mặt trắng bệch, mày nhíu c.h.ặ.t, đáy mắt hiện lên vẻ hoảng hốt.
Lưu Nguyệt Lan và Hà Đại Hương cũng hoang mang, họ đều sinh con, nhưng trường hợp sinh khó như Tú Nhi, vẫn là đầu gặp.
"Sản phụ khó sinh! E là dễ sinh!" Bà đỡ là do đàn ông râu quai nón đặc biệt tìm từ biên thành đến, kinh nghiệm đỡ đẻ, "Các chuẩn tâm lý, lúc thật sự nguy hiểm thì giữ lớn giữ nhỏ!"
Ba con dâu sắc mặt lập tức trắng bệch, đồng loạt về phía phụ nữ đang giường.
Sau khi thai, đàn ông râu quai nón và Tô Tú Nhi vẫn luôn ở nhà họ Tô để cô chăm sóc hơn.
Trong thời gian , ăn ngon ngủ , Tô Tú Nhi cả tròn trịa hơn nhiều, dù , cái bụng to như cái rổ đè lên cô, cũng như thể đè cô đến thở nổi.
Mấy canh giờ sinh nở khó khăn, Tô Tú Nhi ở trong trạng thái kiệt sức, tóc ướt mồ hôi bết trán, má, cả trông yếu ớt và lôi thôi, rơi trạng thái mơ màng, chỉ còn tiềm thức.
Cô nhắm c.h.ặ.t mắt, đôi môi tái nhợt thốt hai chữ, "... Giữ nhỏ!"
"Giữ lớn!" Chưa đợi Tô lão thái gì, ngoài cửa sổ vang lên giọng khàn khàn, xé lòng của một đàn ông, "Giữ lớn!"
Người phụ nữ giường , môi run rẩy dữ dội, đôi mắt nhắm c.h.ặ.t trào những giọt lệ.
Tô lão thái nghiến răng, mắt đỏ hoe lau nước mắt cho con gái, đó bà đỡ với ánh mắt kiên định, khi , những giọt nước mắt kìm nén trong hốc mắt tuôn rơi, "Nếu tình hình thật sự nguy hiểm... giữ lớn!"
Trong tình huống , mạng sống của con gái là quan trọng nhất!
Nếu ai gánh chịu nghiệp và oán hận lựa chọn, bà lão sẽ gánh!
Lưu Nguyệt Lan và Hà Đại Hương đều run môi, lúc một lời.
Nếu là họ, nếu họ cũng ở trong tình huống như Tú Nhi, họ cũng sẽ chọn giữ nhỏ, vì họ là .
tương tự, chồng cũng là , đang giường cận kề cửa t.ử là con gái của bà.
Khi cần từ bỏ một bên, thì chỉ thể từ bỏ...
"Ư...!" Bụng một cơn đau dữ dội ập đến, Tô Tú Nhi đau đến mức sắp ngất , còn sức để , trong lúc thở dốc, tim còn đau hơn cả cơ thể, sự tuyệt vọng từ trong lòng ngừng tuôn .
Ngoài phòng, trong sân, khí vô cùng ngột ngạt, nặng nề.
Cho đến khi mấy tiếng gọi quen thuộc xuất hiện, từ xa đến gần.
"Về ! Độc lão và Điềm Bảo họ về !" là tiếng kêu vội vã của Vương Xuyên.
Còn tiếng gọi của bọn trẻ, "Ông nội, bà nội! Cô!"
Tiếng gọi lọt tai, hai bóng đến , rơi xuống sân.
Lão già đầu tổ quạ, và thiếu nữ áo xanh.
Nhìn thấy họ, đôi mắt xám xịt của đàn ông râu quai nón bỗng lóe lên ánh sáng, cố gắng thoát khỏi sự kìm kẹp của những đang giữ , lao về phía hai , cách chỉ hơn mười bước, loạng choạng ba , tay mới nắm vạt áo của lão già và thiếu nữ, "Lão đầu, Điềm Bảo, cứu Tú Nhi!"
Lão già hai lời, từ lấy lọ t.h.u.ố.c, nhét tay Điềm Bảo, "Đây là ma phí tán! Dược liệu khác ngươi , mau !"
"Cô phụ, lớn nhỏ?" Giọng của thiếu nữ vẫn bình tĩnh như thường lệ, khi bước phòng, cô hỏi câu đó.
Người đàn ông râu quai nón chút do dự, "Muốn lớn! Con cái đối với , là dệt hoa gấm, hoa thể , nhưng tuyệt đối thể Tú Nhi!"
Bước chân của thiếu nữ dừng một chút, đầu, đôi mắt hạnh trong veo, ấm áp, "Giao cho con."
Sợi dây sắp đứt trong lòng đàn ông râu quai nón cứ thế chùng xuống, chân mềm nhũn, ngã xuống đất.
Vào phòng, mấy đôi mắt đỏ hoe về phía Điềm Bảo, lúc thời gian nhiều, cô nhanh ch.óng đến bên giường, tiên cho phụ nữ đang nửa mê nửa tỉnh uống một viên Hồi Hoàn Đan, cho uống ma phí tán, cuối cùng cô ngậm một lát sâm mỏng lưỡi.
Làm xong những việc chuẩn , cô đầu bà đỡ bên cạnh, "Phiền bà, lát nữa giúp đỡ đứa bé."
Bà đỡ ngẩn , tưởng cô tình hình hiện tại, vội vàng giải thích, "Cô nương, tình hình của sản phụ nguy hiểm, sinh bốn canh giờ, lâu như mà ngay cả một chút tóc cũng lộ , t.h.a.i nhi trong bụng ảnh hưởng, thể ngạt thở trong bụng. Ta kinh nghiệm đỡ đẻ, tình huống chỉ thể hai giữ một..."
Điềm Bảo thản nhiên , "Ta cả lớn và nhỏ, bà chỉ cần giúp đỡ."
Bà đỡ tỏ vẻ khó xử.
Tô lão thái cứng rắn , "Nghe lời cháu gái ! Nó là !"
Lưu Nguyệt Lan và Hà Đại Hương cũng ý tương tự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/chuong-452-me-tron-con-vuong.html.]
Nếu chủ nhà yêu cầu như , bà đỡ nhận tiền việc, tự nhiên nhiều nữa.
Vốn dĩ bà đỡ nghĩ chỉ cần chờ đỡ đẻ là , ngờ chuyện xảy tiếp theo khiến bà kinh ngạc đến ngây , suýt nữa thì ngất xỉu.
Thiếu nữ xinh lạnh lùng, cầm con d.a.o nhỏ mỏng như lưỡi d.a.o, ngay mắt bà, cứ thế rạch bụng sản phụ !
Vẻ mặt đó bình tĩnh đến mức, như thể đang mổ lợn !
Bà đỡ lập tức ngất !
...
Trong phòng tình hình thế nào, những chờ đợi bên ngoài hề .
Chỉ thể thấy trong phòng thỉnh thoảng vang lên một hai câu lạnh lùng của thiếu nữ.
"Dùng rượu khử trùng."
"Kim móc, chỉ ruột cừu."
"Lau m.á.u."
Trước cửa phòng, những phụ nữ giúp việc , là từng chậu nước m.á.u đổ ngoài, từng chậu nước sôi nguội đưa trong.
Ánh sáng ban ngày cuối cùng cũng tắt hẳn, màn đêm buông xuống.
Và trong phòng, vang lên tiếng "oa" của trẻ sơ sinh.
"Sinh , sinh ! Hai thằng cu bụ bẫm! Mẹ tròn con vuông!" Giọng vui mừng của bà đỡ vang ngoài cửa sổ.
Trong sân yên lặng một lát, tiếng reo hò vang lên.
Độc lão đầu căng thẳng bấy lâu nay, sắc mặt thả lỏng, đôi mắt tam giác cong thành một đường kẻ, giơ tay vỗ vai đàn ông râu quai nón, "Mẹ tròn con vuông! Lão già nhà ngươi, cha , già mới con, Bạch Khuê mặt ngươi cũng cúi đầu!"
Lời còn dứt, lòng bàn tay lão già trống .
Ông nghiêng đầu , trừng mắt đàn ông râu quai nón đang đất, khóe miệng co giật, "Lão già dùng sức nhé, lão t.ử vỗ ngươi ngã xuống đất !"
Người đàn ông râu quai nón từ từ đảo mắt, lên, đối diện với lão già, run rẩy hỏi, "Mẹ tròn con vuông?"
"Ừ."
"Tú Nhi chứ?"
"Ừ."
Tốt.
Người đàn ông râu quai nón trợn mắt, ngất .
Độc Bất Xâm, "..."
Những đàn ông nhà họ Tô, "..."
Dân làng tụ tập trong sân ai là đầu tiên phì , đó cả sân đều là tiếng "ha ha ha".
Đợi đàn ông râu quai nón tỉnh , trong sân nhỏ tràn ngập khí vui mừng, thì ghế tre trong nhà chính, ai khiêng .
Phụ nữ khi sinh nên ồn ào, dân làng giúp xong việc liền lượt rời , nhà quây quần bên chậu lửa trong nhà chính, hạ giọng chuyện, vui vẻ.
"Tỉnh ? Còn dọa ngất , thật là tiền đồ," liếc thấy tỉnh , Độc lão đầu khách khí chế giễu, , "Còn ngây đó gì? Mau xem vợ con ngươi !"
Người đàn ông râu quai nón vội vàng xông phòng.
Trong phòng dọn dẹp, mùi m.á.u nhạt , vợ giường nhắm mắt ngủ, sắc mặt tái nhợt, nhưng thở đều đặn.
Bên trong giường đặt hai chiếc tã lót thêu hoa màu đỏ, trong tã tiếng thở nhè nhẹ.
Người đàn ông râu quai nón bước những bước cứng nhắc, từng bước tiến gần giường gỗ, run rẩy nắm lấy bàn tay vợ lộ ngoài chăn, nhờ chút điểm tựa , ánh mắt mới từ từ di chuyển, rơi xuống hai chiếc tã lót.
Hai khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay , đỏ hỏn nhăn nheo, mũi nhỏ miệng nhỏ... ngủ say sưa.
Ánh mắt đàn ông râu quai nón dừng hai khuôn mặt nhỏ đó, cằm nhẹ nhàng áp lên mu bàn tay vợ, miệng toe toét.
Cười , nước mắt đầm đìa.