Khai Cuộc Lưu Đày, Ta Được Cưng Chiều Ở Ác Nhân Cốc - Chương 544: Lấy Bất Du Ra, Nhớ Lại

Cập nhật lúc: 2026-01-17 17:39:34
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tiểu Mạch Tuệ! Tiểu Mạch Tuệ!"

Tô Võ chạy theo thiếu nữ, càng gọi nàng càng nhanh, bóng lưng toát sát khí.

Tô Võ bất đắc dĩ, đắc tội với nàng ở .

"Tiểu sư !" Hắn bước mấy bước dài chặn thiếu nữ , vẻ mặt khó hiểu, "Muội đang giận chuyện gì? Nếu sư chỗ nào vui, cứ thẳng, xin ?"

Tiểu Mạch Tuệ lạnh mặt trừng , "Ta giận chuyện của liên quan gì đến ? Huynh đuổi theo gì? Đi xem cô nương của !"

"Xem cô nương gì, xem cô nương lúc nào? Hơn nữa, bao năm nay nào giận dỗ ? Đây thành thói quen , tự đuổi theo ? Dù gì chúng cũng là sư ."

Nghe , Tiểu Mạch Tuệ những vui, ngược còn tức giận hơn, "Huynh đuổi theo là vì thói quen? Vì chúng là sư ?!"

"À, nếu thì vì cái gì? Giống như lúc thất ý, theo quản ngại vất vả chạy đến Nam Cảnh, cũng là thói quen lo lắng, vì là sư của ?"

"Ta là sư của —"

"Vậy là vì cái gì?"

Tiểu Mạch Tuệ cảm thấy , vội vàng im miệng, ngẩng đầu mặt, đ.â.m thẳng đôi mắt đen láy trêu chọc của nam t.ử.

... Hóa , nàng còn tưởng thật sự ngốc, hóa là ở đây giả heo ăn thịt hổ!

Cơn tức giận trong lòng tan biến, Tiểu Mạch Tuệ mặt biểu cảm, hai tay khoanh n.g.ự.c dựa tường rào, "Giận dỗi tự nhiên là chuyện phiền lòng, liên quan đến . Chú hai thím hai dạo đang ráo riết sắp xếp xem mắt cho , sớm muộn cũng thành , hỏi , nếu và vợ cãi , giúp ai?"

Tô Võ trở dáng vẻ ngây ngô, giống như nàng, dựa lưng tường, hai tay khoanh n.g.ự.c, trầm ngâm một lát, "Tự nhiên là giúp , nhưng như đối với vợ công bằng lắm. Cho nên sẽ thành lấy vợ, để lãng phí thanh xuân của con gái nhà ."

"Cả đời thành ?"

"Cũng chắc, nếu thể gặp một cô nương quan trọng hơn — Á! Muội đạp ?"

Tiểu Mạch Tuệ hừ một tiếng, chắp tay lưng bỏ , bước chân nhẹ nhàng, "Bà cô đây chúc thật sự gặp cô nương đó, còn việc, rảnh tán gẫu với nữa."

Tô Võ ôm cái chân đạp mạnh, nhăn nhó, "Muội ?"

"Xem mắt, xem các thanh niên tài tuấn, cha rằng cũng sắp xếp cho những chuyện , , ngược giận nữa, xem xem, cũng thể gặp ý?"

Tô Võ, "..." Mẹ kiếp.

Trên mái nhà, Điềm Bảo ở cao xuống, thấy cô bé mặt mày hớn hở rời , liền im lặng.

Câu đố khó như , cô hiểu .

Thật thể tin nổi.

Đợi nam nữ bên đều rời , Bạch Úc duỗi một ngón tay chọc chọc Điềm Bảo, "Chuyện của Tô Võ cần lo lắng nữa, trong lòng tính toán. Lớp giấy cửa sổ giữa và Tiểu Mạch Tuệ , hai nhà bao lâu nữa sẽ tổ chức hỷ sự."

Điềm Bảo, "Ta ."

"Còn chuyện nàng . Tô Võ nhỏ hơn một tuổi, sắp thành , nàng khi nào mới mở cho một cánh cửa sổ?"

"..."

"Điềm Bảo, nàng việc bao giờ dứt khoát như ."

Điềm Bảo im lặng, cô đương nhiên tính cách của thế nào, chẳng nghĩ thông .

Nằm sấp cỏ tranh, hai tay chống cằm, Điềm Bảo nhíu mày, liếc nam t.ử một cái, "Trước khi mất trí nhớ, thích ngươi ?"

Bạch Úc nhướng mày, mắt hoa đào cong lên một đường cong nhàn nhạt, cô, "Ta cũng , đợi nàng nhớ chuyện, thể cho ?"

"Được! Vậy ngươi đợi!"

"Được."

Tháng ba là mùa cày cấy.

Vạn vật hồi sinh, non xanh nước biếc.

Bất Du cũng đến mùa động tình.

Lấy trùng Bất Du cho Điềm Bảo là chuyện quan trọng hàng đầu của nhà họ Tô, đến cả việc xem mắt của các trai cũng xếp .

Cả nhà họ Tô lúc chỉ cung phụng con trùng Bất Du , ngày ngày cho nó ăn ngon uống say để nó mau lớn.

"Đỏ ! Đỏ ! Bà bà, đuôi Bất Du biến thành màu đỏ !" Trong nhà chính, Băng Nhi reo hò vui sướng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/chuong-544-lay-bat-du-ra-nho-lai.html.]

lúc giữa trưa, trong nhà đều mặt.

Băng Nhi hét lên, đang bận rộn ở các góc sân lập tức ào ào chạy nhà chính, Lỗ ma ma và Độc lão cũng từ phòng t.h.u.ố.c nhanh ch.óng chạy .

Chiếc bàn gỗ vây quanh, bàn đặt một chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trong con Bất Du vốn như ngọc, đuôi một đoạn nhỏ chuyển sang màu đỏ nhàn nhạt, như ngọc đỏ trong suốt.

"Bà bà, bà xem, đuôi Bất Du đỏ ! Bà chỉ cần đuôi nó đỏ, là thể lấy con Bất Du còn cho tỷ tỷ, ?" Mắt Băng Nhi sáng long lanh, mặt mày vui vẻ, lúc chuyện hai tay vẫn đặt bên cạnh hộp gỗ động tác bảo vệ, sợ hộp chen rơi, sợ Bất Du dọa sợ.

Đây là con trùng duy nhất thể cứu tỷ tỷ, vô cùng quan trọng!

Người nhà họ Tô lúc ánh mắt cũng từ con trùng Bất Du chuyển hết sang mặt Lỗ ma ma, vui mừng căng thẳng, đến cũng dám, sợ sẽ át giọng của ma ma, bỏ lỡ từng câu từng chữ bà sắp .

Độc lão đầu xổm bên bàn, hạ mặt xuống ngang bằng với bàn, chỉ để lộ hai con mắt láo liên, để khuôn mặt già nua của dọa sợ con trùng Bất Du, lát nữa nó chịu việc.

"Thế nào đại t.ử? Được ?" Hắn thì thầm hỏi.

Lỗ ma ma xem xét kỹ trạng thái của con trùng Bất Du, mặt từ từ nở nụ , gật đầu với , "Được , sẽ giúp Điềm Bảo dẫn con trùng Bất Du còn !"

...

Bạch Úc nhận tin khi còn đang ở trong thành, bức mật thư nhận còn kịp xem, bay thẳng về thôn Đồ Bắc.

Trước cửa phòng t.h.u.ố.c vây quanh nhiều .

Ngoài nhà họ Tô, còn gia đình Hoắc T.ử Hành, dân làng cũng đến đông.

Sân đủ lớn, chen , còn ít xổm tường rào bên ngoài.

Tất cả đều im lặng, ai chuyện, sợ phiền trong phòng t.h.u.ố.c.

Đến cả trẻ con trong làng cũng bịt miệng, ngoan ngoãn ồn ào.

Bạch Úc chen lên phía phòng t.h.u.ố.c, cùng nhà họ Tô, mắt chằm chằm cánh cửa gỗ đóng c.h.ặ.t, hai tay tay áo siết c.h.ặ.t, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Thời gian trôi qua từng chút một, mặt trời giữa trưa bắt đầu dịch chuyển, cánh cửa gỗ mới "kẽo kẹt" một tiếng mở .

Người bên ngoài đồng loạt rùng , vẫn dám chuyện, chỉ chằm chằm bước từ bên trong.

Người là bà lão tóc bạc trắng, mặt nở nụ nhàn nhạt.

Biết bên ngoài chờ đợi sốt ruột thế nào, ma ma mở hộp gỗ nhỏ cho họ xem, "Lấy . Bạch Úc mấy hôm mang về một miếng huyết ngọc, dùng huyết ngọc chẩn đoán cho Điềm Bảo, cổ độc quả thực giải."

Nụ của bà rạng rỡ hơn, "Điềm Bảo sẽ khỏe mạnh."

"A a a a! Lấy !"

"Cảm ơn ma ma!"

"Điềm Bảo! Điềm Bảo!"

Cái sân nhỏ yên tĩnh một lúc bùng nổ.

Mọi kích động vui mừng, xông thẳng phòng t.h.u.ố.c.

Điềm Bảo ghế dài bên bàn t.h.u.ố.c, vây quanh ôm ấp, sắc mặt tái, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Sau khi Bất Du lấy , cảm giác khác thường trong cơ thể tuy tan hết, nhưng trong lòng một sự nhẹ nhõm từng .

Cô ngước mắt, ánh mắt xuyên qua khe hở của đám đông ngoài.

Bên cửa là một bóng trắng.

Nam t.ử áo trắng bay bay, dáng vẻ như chi lan, khuôn mặt cực kỳ tuấn mỹ.

Hắn đến gần, chỉ dựa hờ khung cửa, đôi mắt hoa đào xinh cứ thế lặng lẽ cô, mang theo nụ , mang theo ánh lệ.

Điềm Bảo cũng , đầu nghiêng nghiêng, nụ môi càng đậm.

Cô nhớ .

Ngày đó rơi xuống biển, hết đến khác bơi về phía cô, hết đến khác với cô, đến Điềm Bảo.

— Nàng là Điềm Bảo của , nhưng nàng là Cửu Nhi của riêng .

Đây chính là câu trả lời mà cô từng hỏi , mà cô tự nhớ .

Cho nên, gọi cô là Cửu Nhi.

 

Loading...