Khai Cuộc Lưu Đày, Ta Được Cưng Chiều Ở Ác Nhân Cốc - Chương 603
Cập nhật lúc: 2026-01-19 03:52:24
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tháng mười một, thôn Đồ Bắc một vị khách mời mà đến.
Vào mùa tránh rét, dân làng rảnh rỗi sang nhà chơi, trong nhà chính quây quanh một chậu lửa là thể g.i.ế.c thời gian cả buổi.
Lần tụ tập ở nhà Trần Đại Phú, gần nhà họ Tô.
Nghe động tĩnh bên sân đó, Lý Tiểu Tiểu nghi ngờ, "Lần yên tĩnh thế? Xuyên Tử, đó thật sự là Nhị công chúa Tây Lăng ?"
Vương Xuyên liếc một cái, xoa xoa tay sưởi ấm, "Ta nghề đưa tin cũng gần hai mươi năm , là tay lão luyện, cẩn thận! Có thể tùy tiện đưa làng ? Giữa đường gặp Tiểu Võ, Tiểu Võ lúc đó hô một tiếng Nhị công chúa, còn giả ?"
"Vậy cô đến Bạch phủ, chạy đến đây?"
"Chậc, cái đầu heo nhà ngươi, Bạch gia chủ, Bạch Úc, Trưởng công chúa ban ngày đều ở trong làng, cô đến Bạch phủ tìm , chẳng đến đây ?"
"Nói cũng , nhưng yên tĩnh thế nhỉ? Trước đây đến làng, lúc nào cũng ồn ào."
"Trước đây đến là đàn ông, đây chẳng đầu phụ nữ đến , nên giữ kẽ một chút ? Khoai lang mang đến , vùi tro mấy củ... Thằng nhãi! Ngươi vẩy tro thế, bay hết mặt ! Phụt! Phụt!"
"Trần Đại Phú ngươi phun thế! Quay mặt ! Về phía Đại Lực !"
"Lũ ch.ó các ngươi! Im miệng!"
"Phụt ha ha ha..."
...
Lần đến là Nhị công chúa Tây Lăng, Phượng Đường.
Không mang theo một tùy tùng nào, một đến.
Theo tiểu t.ử nhà họ Tô sân nhà họ Tô, khi thấy phụ nữ tóc mai điểm sương đang sưởi ấm trong nhà chính, Nhị công chúa liền đỏ hoe mắt.
Tháng mười một trời lạnh, gió lạnh gào thét, động tĩnh dữ dội.
Vị phu nhân quý phái giữa sân, váy gấm khoác áo choàng lớn, chiếc áo choàng rộng gió lạnh thổi tung, khiến trông càng thêm gầy gò, sắc mặt cũng tái nhợt, dáng vẻ tiều tụy.
Trong đôi mắt đỏ hoe, ẩn chứa nỗi đau và sự áy náy sắp thể kìm nén.
Các bậc trưởng bối nhà họ Tô thấy , lập tức hiểu trong lòng.
Nữ hoàng Tây Lăng ban hai tờ hoàng bảng cáo thị thiên hạ, chuyện phiếm cũng truyền đến tai nhà họ Tô.
Trong nhà bếp nhóm một chậu lửa khác, Tô a nãi cùng Lỗ ma ma dẫn những khác trong nhà dời sang nhà bếp, nhường nhà chính cho hai chị em Trưởng công chúa tâm sự.
Vừa xuống trong nhà bếp, thấy tiếng nén của phụ nữ từ nhà chính vọng .
"Haiz..."
...
Nhà chính.
Nhị công chúa gục đầu lòng Trưởng công chúa, buông bỏ lớp ngụy trang và sự kiêu hãnh, thành tiếng.
"Xin , trưởng tỷ, là do rõ... Xin ..."
Trưởng công chúa đưa tay lên, nhẹ nhàng vỗ về lưng phụ nữ, từng cái một.
Hồi lâu.
"Được , đừng nữa, đừng nữa, trách ." Bà , "Không của , trong lòng trưởng tỷ, đều hiểu cả."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khai-cuoc-luu-day-ta-duoc-cung-chieu-o-ac-nhan-coc/chuong-603.html.]
Bà lấy khăn tay lau nước mắt cho Phượng Đường, kéo một chiếc ghế hiệu cho cô xuống, "Muội từ nhỏ kiêu hãnh và mạnh mẽ, cận nhất phản bội, trong chuyện mới là đau khổ nhất. chuyện của , chỉ thể , đó là kiếp nạn của Tây Lăng chúng , kẻ tốn công tốn sức gieo rắc kiếp nạn mới là tội nhân."
Mắt Trưởng công chúa cũng đỏ hoe, nhưng ánh mắt là sự khoáng đạt khi buông bỏ, "May mà bây giờ mưa tạnh trời quang, kiếp nạn qua, kẻ cũng chịu tội. Tương lai của Tây Lăng, tràn đầy hy vọng."
Khi những lời , giọng bà ôn hòa, cảm xúc định, diễn đạt rõ ràng.
"Trưởng tỷ?" Phượng Đường sững sờ, đó thể tin nổi mà mở to mắt, phụ nữ mặt từ xuống , kinh ngạc vui mừng.
Trưởng công chúa mím , "Nhìn như gì, trưởng tỷ già nên lú lẫn , trong lòng sáng như gương. Ta gửi tin cho tam , nếu với tính cách của nó, để bảo vệ , chắc chắn sẽ nhanh như mà cáo thị thiên hạ phận của Bạch Khuê và Úc Nhi."
"Nói là tỷ tỉnh táo —"
"Suỵt, tạm thời giữ bí mật, Úc Nhi và Điềm Bảo bọn họ còn , cho chúng."
"Tại ?"
Người phụ nữ tóc bạc im lặng một lúc, , "Ta Úc Nhi gọi thêm vài tiếng ."
Đây là một chút tư tâm của bà, , Úc Nhi sẽ trả cho tam .
Ba chị em hoàng thất Tây Lăng của họ đều phận lận đận, nhưng vất vả nhất, chịu nhiều tủi nhục nhất, thực là tam .
Bà thể buông thả bản điên dại cả đời, thể để tam mặt con trai, vì e dè bà mà dám để đứa trẻ gọi một tiếng .
Nhị công chúa sự nỡ trong lời ngắn ngủi của bà, tâm trạng buồn bã vốn tan, trong lòng đau nhói, .
Lại phụ nữ bên cạnh khá mất kiên nhẫn , "Được đừng nữa, mà lắm sầu xuân bi thu, chuyện qua , một bà già điên như còn thể vượt qua, còn kém hơn ? Có ăn bánh nếp nướng ? Khoai lang nướng? Nếu vẫn vui, đưa bờ sông Thanh Hà ngắm cảnh, Vọng Bạch bọn họ chắc chắn vẫn đang đục băng bắt cá mặt sông, trưởng tỷ đưa xem Thần Binh trong truyền thuyết! Tam của còn thấy !"
"..." Một câu chặn nước mắt của Nhị công chúa.
Lúc nhà bên cạnh đột nhiên động tĩnh.
Giọng một lão già bực tức vọng qua tường, "Mặc Thương! Vọng Bạch! Hai đứa bây đang phá nhà đấy ?! Một cái giường gì mà giành! Bây giờ thì , giường sập , nhà của ông sắp sập ! Tối nay tất cả các ngươi đều ngủ đất! Cha nhân từ con hiếu thảo, đúng là quá đáng hết sức! Điềm Bảo! Thạch Anh! Mau đến dọn dẹp hai cái thứ ! Tức c.h.ế.t ông ! So với hai đứa nó ông đây còn trở nên bình thường!"
Bùm bùm bùm—
Keng keng keng—
Một trận gà bay ch.ó sủa.
"Ha ha ha! Độc lão, nhà đ.á.n.h ? Đây là thứ bao nhiêu ?"
"Vọng Bạch cha nó đ.á.n.h ? Vọng Bạch, Vọng Bạch! Mau đây cho chú xem, cháu ?"
"Toi , Thạch Anh về ! Mặc Thương mau chạy ! Thôi ngươi đừng chạy nữa, kẻo tội thêm nặng, lát nữa gia cố nhà cho Độc lão , chẳng bao lâu nữa là tuyết rơi , đừng để tuyết đè sập nhà!"
"Linh Thất, Tam Cửu, Lục Nhị Nhất... ăn khoai lang xem náo nhiệt nào!"
Người giúp thì , kẻ đổ thêm dầu lửa thì cực nhiều.
Ngay cả Trưởng công chúa cũng cất cao giọng hô, "Độc lão, về đây sưởi ấm ăn bánh nếp , đợi Thạch Anh xong hẵng qua, chút công phu của ông mà dính một đòn là chịu nổi ."
Bên nhà bếp còn túa một đám, mỗi xách một chiếc ghế kê chân, tranh trèo lên tường rào xem náo nhiệt.
Trên bức tường gần cổng lớn còn ló hai quen, một là em rể của bà Bạch Khuê, một là Lâu chủ Vọng Thước Lâu Bách Hiểu Phong, cả hai đều mặt mày nghiêm túc nhưng mắt sáng rực...
Nhị công chúa im lặng.