KHÁP TỰ XUÂN YẾN - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-04-14 00:54:31
Lượt xem: 5,224
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nàng mắng Thái y viện vô dụng, yêu cầu truyền Hoàn Yến nhập cung.
Ở Miêu Cương, Đại Tế Ti cũng kiêm chức ngự y.
Thái y đều bó tay, chỉ thể đồng ý để Hoàn Yến chẩn mạch.
Hoàn Yến phụng chỉ nhập cung, xem qua Lý Ninh Triều, thần sắc bình thản.
“Ta thể thử, nhưng dùng bí thuật Miêu Cương, ngoài bên cạnh.”
Thái y , ai dám lên tiếng.
Vân Tang kiên nhẫn phất tay áo.
“Long thể bệ hạ là trọng yếu, còn đó gì? Lui hết .”
Mọi cúi đầu lui .
Tẩm cung nữa chìm yên tĩnh.
Vân Tang bật , ánh mắt lóe lên tia sáng khác lạ.
“Phệ Tâm Cổ chỉ qua, từng thấy. A Yến, thật sự luyện thành ? Mau lấy cho xem.”
Hoàn Yến đáp, từ trong tay áo lấy một chiếc cốt huân, đưa lên môi thổi.
Tiếng huân trầm chậm mà quỷ dị.
Theo âm thanh , l.ồ.ng n.g.ự.c Lý Ninh Triều bắt đầu động đậy.
Hết đến khác, như thứ gì trào .
Máu dần loang , một con cổ trùng đỏ thẫm bò khỏi vết thương.
Nó bò cực nhanh, chớp mắt chui trong cốt huân.
“Phệ Tâm Cổ luyện thành? Mau cho xem!”
Vân Tang vui mừng tiến tới, định cầm lấy cốt huân.
Hoàn Yến né tránh , thổi thêm mấy tiếng.
Cùng lúc đó, Lý Ninh Triều giường mở mắt.
Hắn mờ mịt hai bên cạnh giường, bỗng sắc mặt đại biến, chỉ Vân Tang quát lớn:
“Tiện nhân! Trẫm phong ngươi Quý phi, cho ngươi hưởng vinh hoa phú quý, ngươi hại trẫm?”
Vân Tang thất sắc.
“Thần thể hại bệ hạ?”
“Ngươi hạ cổ trẫm, mưu hại long mệnh. May mà Đại Tế Ti giải cổ.”
Vân Tang trừng lớn hai mắt, khó tin.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“A Yến, rốt cuộc là chuyện gì?”
Hoàn Yến đáp, thổi thêm mấy tiếng huân.
Lý Ninh Triều bật dậy, xông cửa quát lớn:
“Vân Tang mưu hại trẫm, phế bỏ ngôi vị Quý phi, giam lãnh cung chờ xử trí!”
Rất nhanh, mấy tên thái giám tiến , giật xuống trâm cài và trang sức đầu Vân Tang.
Nàng sợ đến ngây , đến khi lôi khỏi điện mới khàn giọng hét lên:
“Con rối! Lý Ninh Triều, ngươi trúng Phệ Tâm Cổ, thành con rối !”
ai để ý đến lời nàng, kéo nàng thật xa.
Hoàn Yến ở cửa, hai tay chắp lưng, khẽ một tiếng.
“A Lăng, nàng rốt cuộc cũng thể trở về .”
…
Hoàn Yến rời khỏi hoàng cung, đến một viện nhỏ hẻo lánh nơi ngoại ô kinh thành.
Trước cửa viện hai Miêu canh giữ. Thấy , cả hai đồng loạt hành lễ.
“Đại Tế Ti, thứ ngài cần đưa tới.”
“Được.”
Hoàn Yến gật đầu, bước trong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khap-tu-xuan-yen/chuong-6.html.]
Giữa phòng đặt một cỗ quan tài bằng thủy tinh.
Ta như ma xui quỷ khiến, ánh mắt dán c.h.ặ.t cỗ quan tài .
Bên trong là một nữ t.ử, tựa như đang say ngủ.
Trên cổ và cổ tay lộ ngoài y phục vẫn chi chít những vết thương.
Đó… rõ ràng là t.h.i t.h.ể của .
Vì Hoàn Yến bảo tồn nguyên vẹn, còn đưa tới kinh thành?
“A Lăng, nàng ngủ quá lâu , nên tỉnh thôi.”
Hoàn Yến xong, đặt Phệ Tâm Cổ lên n.g.ự.c .
Con cổ trùng nhanh ch.óng chui , mà những vết thương chằng chịt t.h.i t.h.ể lập tức khép miệng, lành với tốc độ kinh .
Ngay khi còn đang kinh ngạc, bỗng một lực hút cực mạnh kéo .
Cảm giác phiêu đãng mơ hồ lập tức biến mất.
Toàn trở nên nặng trĩu mà ấm áp.
Trái tim lặng im từ lâu, nay đập lên nữa.
Ta cử động tay chân, mở mắt.
Đập mắt là gương mặt đến nao lòng của Hoàn Yến.
Hắn cong cong khóe mắt, trong mắt tựa như trời rơi xuống.
“A Lăng, nàng cuối cùng cũng tỉnh .”
“Rốt cuộc là chuyện gì xảy ?”
Cổ họng vì quá lâu mà khàn đặc.
“Vân Tang vốn hề bệnh, việc ngươi đối xử với như cũng để luyện d.ư.ợ.c. Hoàn Yến, tất cả những gì ngươi rốt cuộc là vì điều gì?”
Hắn cúi đầu, chậm rãi :
“A Lăng, Lý Ninh Triều và nàng là huyết . Phệ Tâm Cổ trong dung nhập cốt huyết của nàng. Từ nay về , nàng gì, chỉ cần trong lòng thúc động cổ trùng là .”
Ta càng thêm nghi hoặc.
“Chẳng ngươi trong cung ? Ta là đứa con do mẫu phi tư thông với thị vệ mà sinh .”
“Con thể mua chuộc để dối, nhưng cổ trùng thì nhận nhầm. A Lăng, mẫu phi của nàng oan.”
Bị oan…
Ta sững sờ, những ký ức xa xưa hiện về.
Phụ hoàng nổi giận lôi đình, hoàng hậu đắc ý, các phi tần khác hả hê chế giễu.
Ngay cả đám thái giám, cung nữ cũng cợt, mẫu phi từng sủng ái nhất hậu cung đ.á.n.h đến c.h.ế.t.
Tiếng kêu gào thê lương của bà là cơn ác mộng khiến sợ hãi nhất.
“Mọi chuyện qua , A Lăng.”
Hoàn Yến giơ tay, nhẹ nhàng xoa đầu .
“Chẳng nàng vẫn luôn trở về nhà ? Giờ nàng thể an tâm trở về , cần lo Lý Ninh Triều sẽ đưa nàng nữa. Ta cũng nên trở về Miêu Cương.”
Nhắc đến Miêu Cương, trong lòng chấn động, hận ý dâng trào.
“Ngươi giam trong địa lao, hành hạ suốt thời gian dài như . Món nợ trả mà ngươi ?”
“A Lăng trả thế nào?”
Hắn mỉm dịu dàng, tháo thanh chủy thủ bên hông xuống.
“Nàng cổ trùng c.ắ.n bao nhiêu vết, cứ đ.â.m bấy nhiêu nhát, ?”
Thấy đáp, trực tiếp nhét chủy thủ tay .
“Đâm , A Lăng.”
Ta siết c.h.ặ.t chuôi d.a.o, cánh tay ngừng run rẩy.
Đâm , khiến ngươi chịu đủ dày vò, c.h.ế.t cũng hết tội.
tận đáy lòng một giọng gào lên: Không, Lý Lăng, ngươi thể thương.
Cuối cùng, dùng sức ném mạnh chủy thủ xuống đất.