Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 1085: Đại Nhân Không Chấp Tiểu Nhân

Cập nhật lúc: 2026-01-29 17:12:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi xong, Tề Hướng Chính chủ động đưa tay:

- Hi vọng thể bạn với Bác sĩ Trần, kết giao nhiều hơn.

Trần Thương sững sờ

Chuyện gì xảy ?

Người tiền đều thích lải nhải, hố còn cái gì đại nhân chấp tiểu nhân

Có điều, Trần Thương bất đắc dĩ nuốt ngụm nước miếng, thể nhận loại “bạn bè” thuộc dạng ngốc nhiều tiền , tựa như cũng chuyện gì .

Vội vàng nắm tay:

- Được, thật cũng hợp ý với Tề tổng

Dù gì thì ai gây khó dễ với tiền chứ?

Sau đó, Tề Hướng Chính tranh thủ thời gian giới thiệu về đổng sự trong công ty họ một chút cho Trần Thương.

Mà những khác cũng nhiệt tình chào hỏi Trần Thương.

Nhận một cái đại lão giới chỉnh hình, mà còn là trong nước, đối với giải trí như bọn , chuyện .

Trong thế giới trưởng thành, kẻ địch hoặc là bạn bè vĩnh viễn, đơn giản chỉ là đồng bạn hợp tác thôi.

Tề Sâm đất sờ khuôn mặt, thấy một màn mắt cuối cùng đ.á.n.h tỉnh

Sau khi đ.á.n.h mặt ba , cho dù ngốc thì cũng thấy rõ sự thật.

Anh đến đây là để cha đ.á.n.h mặt cho Trần Thương .

... Chuyện lấy tiền , ai lấy mà ?

hết tới khác gọi đến

Lần cũng tranh luận, mặt đất một hồi, đổi để thở.

Anh xem như thấy rõ, vị trí của Trần Thương còn lớn hơn nhiều.

Sau khi nghĩ rõ ràng, dứt khoát lên xin nhận sai, dù ... Đây cũng đầu chuyện .

- Bác sĩ Trần, sai , xin .

Tề Sâm vội vàng gật đầu xin .

Trần Thương :

- Hiểu lầm, hiểu lầm, đúng , khóe miệng vết thương, cần xử lý ?

Nghe thấy câu của Trần Thương, nhà họ Tề biến sắc

- Không cần, cần, dám phiền Bác sĩ Trần

Tề Hướng Chính vội vàng .

Tề Sâm cũng giá trị bao nhiêu tiền, vội vàng từ chối.

Sau đó đến lúc cắt chỉ, Trần Thương trong phòng phẫu thuật, mang găng tay cho , cầm kéo cắt chỉ, tình huống của Điền Hủy.

Khôi phục .

Mà hẳn là Cung Đại Trân cho dùng t.h.u.ố.c đặc biệt, bằng sẽ cái dáng vẻ .

Khi cắt chỉ, Cung Đại Trân và Takuto Miyake cùng nghiêm túc quan sát.

Chỉ thấy Trần Thương phân biệt cắt ngắn ở mười chỗ khác , đó tháo bỏ từng cái...

Toàn bộ trình tự cắt chỉ như lộn xộn, thật đây là Trần Thương đang cố ý.

Đối với khâu làn da, Trần Thương cảm thấy bao lâu thể đột phá đến cấp bậc mỹ.

Rất nhanh, tháo chỉ.

Khi cái cổ và phần n.g.ự.c của Điền Hủy xuất hiện ở mặt , ánh mắt cả bọn lập tức sáng lên, khôi phục thật là .

Vào lúc , Cung Đại Trân với trợ thủ mời mời bọn Tề tổng đến, thấy da thịt trắng noãn của Điền Hủy, chỉ một chút vết sẹo như ẩn như hiện.

Thế nhưng... Chút xíu căn bản sẽ ảnh hưởng gì.

Một tầng phấn lót thể giải quyết.

Mà qua bao lâu nữa cũng thể dần khôi phục, qua một hệ liệt xử lý dưỡng da, là thể chậm rãi giảm bớt.

Gặp qua tổn thương, Tề Hướng Chính hít sâu một , tiền uổng phí

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-1085-dai-nhan-khong-chap-tieu-nhan.html.]

Sau khi Trần Thương xử lý xong chuyện, cũng tiếp tục ở .

Sau khi ngoài, Trần Thương trực tiếp lái xe ngân hàng một chuyến, gửi tiền tài khoản.

cầm nhiều tiền mặt như cũng vô dụng, gửi vẫn hơn, chờ khi tích lũy đủ tiền cũng thể học Đồ lão , mua một tòa tứ hợp viện.

Mặc dù giấc mộng khó thực hiện...

Khi trở bệnh viện hơn năm giờ chiều.

Bầu trời cũng tối tăm mờ mịt, trời bắt đầu mưa.

Đều mưa xuân nhuận như bơ, nhưng bầu trời tối tăm mờ mịt, Trần Thương chỉ thể một câu, mưa xuân ở thủ đô khả năng càng “Xốp giòn”.

Nếu trận mưa , Trần Thương cũng nghĩ , lập tức đến thanh minh.

Mặc dù bệnh viện nghỉ, thế nhưng đối với những nhân viên bồi dưỡng cũng là quản lý nhẹ nhõm.

Thế nhưng năm nay, Trần Thương bận quá thời gian trở về, tháng , thời gian an bài của tràn đầy.

Trời mưa và tuyết rơi đối với cấp cứu cũng quá nhiều ảnh hưởng.

cấp cứu khám gấp, khẩn cấp chẩn trị và cứu viện, ai sẽ để ý thời tiết, cái bản chất khác biệt với mấy phòng khám bệnh.

Dương Khiết khí trời bên ngoài, thầm một tiếng:

- Thanh minh năm nào cũng mưa, Đỗ Mục khẳng định thi nhân mà xuất thiên văn.

Trần Thương sững sờ:

- Vì ?

Dương Khiết với vẻ đương nhiên:

- Thời tiết thanh minh mưa dồn dập

Sau khi Trần Thương cũng vội quần áo mà chọn món ăn ăn cơm, chuẩn trực ca đêm.

Tuyệt đối nên đợi đến tan tầm mới ăn cơm, bởi vì khi tan tầm, khác cũng tan tầm, khi đó chính là dòng cao điểm.

Trần Thương vặn ném hộp cơm thùng rác bên ngoài, cửa phòng trực thấy tiếng còi của 120 vang lên.

Trần Thương sửa sang quần áo, cũng vội vàng hướng tới phía .

Bác sĩ Lý Việt trực ban buổi chiều còn rời , khi thấy cũng cùng tới.

Trên xe cấp cứu một lão đại gia đưa xuống tới, tuổi tác nhỏ, bảy tám chục tuổi.

Theo là đôi vợ chồng một nam một nữ, cỡ hơn ba mươi tuổi cùng.

Sau khi Lý Việt thấy, vội vàng gọi Dương Khiết đẩy giường , chuyển bệnh lên giường, thu thập bệnh án.

Mà bên bác sĩ cấp cứu theo xe tới rõ ràng nhận Lý Việt, khi thấy , nhẹ nhàng thở .

Sau khi đợi đưa lão nhân đến phòng cấp cứu, mới một mặt lo lắng :

- Bệnh tình của ông đặc biệt, lão Lý, lát nữa chú ý một chút, trong nửa năm ông ba xe cấp cứu, mà còn đặc biệt khéo léo đều là

Một câu Lý Việt và Trần Thương dở dở

Có điều, bác sĩ xe cấp cứu tiếp tục :

- Hai đều là đau bụng, thế nhưng kiểm tra nguyên nhân phát bệnh, xe hai kết quả kiểm tra, đó cũng cảm thấy kỳ quái, ... Tốt nhất nên tra kỹ càng một chút, bằng quá tội, nửa năm ba bốn ! Ai...

Nói tới đây, ngay cả bác sĩ xe cấp cứu cũng cực kỳ đau lòng.

Sau đó, một chút tình huống của ông lão:

- Người bệnh, nam, 77 tuổi, đau bụng kèm thêm buồn nôn và nôn mửa 2 ngày, phần bụng căng, đau càng ngày càng nặng thêm, bệnh bệnh án tương quan đường tiêu hóa. Không hút t.h.u.ố.c lá hoặc uống rượu, kiểm tra thể trạng, biểu hiện thấy đau khi ấn lên bên thượng vị...

- Điện tâm đồ bình thường, huyết áp bình thường, thấy gì khác, hiện tại cân nhắc còn là đau bụng cấp, thế nhưng thể loại trừ những khả năng khác.

Nói xong, khi bác sĩ xe cấp cứu đem bệnh bệnh dời , ký tên, thành kết nối, dậy rời

Lý Việt thoáng qua Trần Thương:

- Đi thôi, xem một chút

Tiến phòng cấp cứu, ông lão đan giường đau đớn rên rỉ.

Sau khi Trần Thương thoáng qua Lý Việt, chủ động :

- tới nhé?

Lý Việt gật đầu

 

 

Loading...