Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 1122: Quá Khứ Của Lý Bảo Sơn
Cập nhật lúc: 2026-01-29 17:13:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Thương sửng sốt một chút, rõ chủ nhiệm Lý lời .
Cũng tiếp lời, yên tĩnh .
Lý Bảo Sơn cũng uống ít, những lời chôn ở trong lòng hơn mười năm, cũng tâm sự với ai.
Rời khỏi thủ đô đến An Dương vài chục năm, trằn trọc hai ba nhà bệnh viện, cùng mọc rễ ở Tỉnh Nhị Viện, thoáng cái hơn mười năm.
Trong hơn mười năm cũng là xông tới một cái thanh danh tứ kiệt cấp cứu tỉnh Đông Dương.
Có điều, khác biệt duy nhất chính là, Lý Bảo Sơn ít tham gia hội nghị học thuật, tổ chức học thuật cũng tham gia ít, cơ bản chỉ tâm ý nhào lâm sàng.
Lý Bảo Sơn ai một tiếng, thở thật dài.
Chuyện năm đó, cũng cái chuyện hào quang gì, đến còn mất mặt.
Nhìn Trần Thương, Lý Bảo Sơn cho rằng còn cần thiết một chút.
Tuổi trẻ tài cao là chuyện .
Thế nhưng... Tuổi trẻ tài cao cũng tiến thoái.
Lý Bảo Sơn :
- Đời hai quý nhân, một là thầy của , một là lão chủ nhiệm của .
- Sau khi nghiệp, thầy giữ ở viện, lúc mặc dù cũng khó, thế nhưng... Cậu rằng bất cứ lúc nào, chúng là những ở tầng , ở thủ đô nơi mà ‘một một vị trí, địa phương dư thừa’ để phát triển cũng dễ dàng.
- Thầy giữ ở , đúng , thầy của là Dương Phái.
Sau khi cái tên Dương Phái , Trần Thương lập tức sửng sốt một chút
Cái tên đây xa lạ, cơ bản qua, thế nhưng gần đây luận văn kiểm tra ít văn hiến và tư liệu, tự nhiên cũng về nhân vật truyền kỳ .
Được xưng là viện sĩ đáng tiếc nhất.
Tại như chứ?
Bởi vì vị viện sĩ tráng niên mất sớm
Vừa vặn bình chọn viện sĩ năm thứ hai xong mất, cái vốn là thể trở thành đại lão nhân viên lĩnh quân Ngoại khoa tổng hợp trong nước, danh vọng trong lĩnh vực phẫu thuật Phổ ngoại mạch m.á.u
Lý Bảo Sơn rõ ràng uể oải, trong âm thanh cũng nhiều mấy phần thê lương và bất đắc dĩ, càng nhiều hơn là hối hận
- Lúc , giáo sư Dương còn là đại chủ nhiệm của Ngoại khoa tổng hợp, trong nước chúng ít viện sĩ song viện, lúc học hội ngoại khoa tổng hợp trong nước chúng hợp tác với tổ chức Y tế thế giới mới chính thức bắt đầu, giáo sư Dương cũng vô cùng nỗ lực việc, dù lúc đó, chúng mới bắt đầu liên hệ với thế giới, chắc chắn thành tích, để khác coi trọng chúng
- Thời đại đó... giống so với hiện tại, các là những thế hệ 90 , còn thế hệ 2k, đại bộ phận ấn tượng thấy đều là quốc gia chúng mạnh lên, các thấy hiện tại kinh tế của chúng lớn thứ hai thế giới, mặt thường thường bậc trung, đại quốc quật khởi, dẫn dắt 5G cái gì... đại bộ phận các tiếp xúc đều là ấn tượng tổ quốc mạnh mẽ.
- đó giống , quốc gia chúng giống như tiểu t.ử lỗ mãng hơn hai mươi tuổi , mới tiến thế giới, chỉ sợ khinh thường! Các ngành các nghề đều thế, bởi viện sĩ khi đó, họ nguyên một đám liều mạng việc, lâm sàng, nghiên cứu khoa học... Sợ nước ngoài .
Nói tới đây, Lý Bảo Sơn đưa tay sờ lên nước mắt khóe mắt.
Đoạn hồi ức , mỗi đến, đều cực kỳ hối hận khó chịu.
- Năm thứ hai, chúng vặn tham gia một hội nghị quốc tế xong, khi trở về, giáo sư Dương mắc hội chứng Budd-Chiari cấp tính phức tạp.
- Mấu chốt là cái gì! Khi đó, giáo sư Dương chính là mang theo phương hướng chúng mạch m.á.u Phổ ngoại, lúc ki bệnh, cần phẫu thuật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-1122-qua-khu-cua-ly-bao-son.html.]
- mà bây giờ xuất hiện vấn đề, tìm ai phẫu thuật, lúc chúng chính là quyền uy nha, bệnh viện trong nước thì chúng chính là lợi hại nhất, nếu chỉ nước ngoài tìm bác sĩ nước ngoài.
Nói đến đây, cảm xúc của Lý Bảo Sơn trực tiếp hỏng mất, thành tiếng, ở bậc thang oa oa lớn lên.
- khi đó 44 tuổi, là phó chủ nhiệm cấp cứu, giáo sư bảo sư gọi gọi đến ngoại khoa tổng hợp, ở giường bệnh, , nhớ rành mạch.
- Ông : ‘Bảo Sơn, cuối cùng tới lúc khảo nghiệm các , cơ hội khó , đây là điển hình của hội chứng Budd-Chiari tính chất phức tạp cấp tính, biểu đồ tạo ảnh mạch m.á.u , khi phẫu thuật... ’
- Giáo sư Dương lấy chính ca bệnh, ở giường bệnh ca bệnh và phẫu thuật cho chúng .
- Nói xong đó, ông cho : ‘Bảo Sơn, là đại sư , ngẩng đầu, phẫu thuật do đến , cũng thử thách một chút. ’
- Lúc giáo sư tin tưởng , để cho tới phẫu thuật, lúc dám, thế nhưng giáo sư : ‘ là ai? là Dương Phái, hội trưởng học hội mạch m.á.u Phổ ngoại quốc nội, tìm ai? Tìm đám nước ngoài ? Người chê chúng ? ’
- Ý nghĩ một đời khi đó của họ, chính là tự cường, chính là một luồng sức lực trong xương cốt, cho ngoại nhân chế giễu.
- mang theo bác sĩ phẫu thuật trong khoa, độ khó phẫu thuật cao, sợ hãi thất bại, thể càng sợ hãi thì càng phạm sai lầm, càng lo lắng cái gì thì càng đến cái đó
- Trong lúc phẫu thuật, động mạch chủ rạn nứt, vốn đến bổ cứu sửa chữa... Máu tươi trực tiếp phun ở mặt chúng , tựa như đang nhục nhã chúng , chúng là cái bọn hèn nhát...
- Phẫu thuật thất bại, ông xuống bàn phẫu thuật.
- Người giáo sư tín nhiệm nhất là , là đại sư , ... thua thất bại t.h.ả.m hại, hại tính mạng của giáo sư.
Vào lúc , Lý Bảo Sơn ôm đầu rống, tựa như một đứa bé .
Trần Thương lý giải loại cảm giác
Giáo sư bệnh, để học sinh tín nhiệm nhất cho lên đài phẫu thuật, kết quả học sinh của thể thành công.
Trần Thương cũng thở dài.
Thế nhưng, phẫu thuật luôn nguy hiểm và ngoài ý .
Lý Bảo Sơn một hồi, âm thanh đều khàn giọng:
- Sau đó, gượng dậy nổi, chuyện đả kích đối với lớn, buổi tối mỗi ngày mất ngủ, uống rượu căn bản ngủ , phòng trực ban chỉ để bình rượu.
- Lại một uống nhiều, kết quả gặp phẫu thuật khẩn cấp, chữa bệnh gặp sự cố, chủ nhiệm cấp cứu giúp , gánh chịu trách nhiệm bên trong phòng ban, cho ... Chính một năm tấn cấp phó viện trưởng thất bại.
Lý Bảo Sơn dậy, tòa nhà cao tầng phía , nở nụ khổ.
- hố chính giáo sư của , hố chủ nhiệm của , còn mặt mũi tiếp tục ở chỗ đó nữa.
- Sau đó, nghỉ ngơi một năm, trở về quê quán tỉnh Đông Dương, ở nơi đó cắm rễ xuống.
- Vừa mới bắt đầu tới tỉnh Nhân Dân, lão chủ nhiệm giúp chào hỏi lãnh đạo, để tới trực tiếp phó chủ nhiệm, quen, ...
- Sau cùng đến chủ nhiệm ở Tỉnh Nhị Viện, từ đó về , cai rượu, một giọt đụng tới, bởi vì... Không ai cõng nồi giúp , là chủ nhiệm, tấm gương cho các , cõng nồi cho các .
Lý Bảo Sơn dậy:
- Mười mấy năm qua, dám tới thủ đô, sợ hãi nơi , sợ gặp quen, mỗi tới đều cảm thấy là tội nhân
Trần Thương bóng lưng của Lý Bảo Sơn, một cảm giác tịch mịch lời.