Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 1232: Cơm Này, Không Có Cách Nào Ăn

Cập nhật lúc: 2026-01-29 17:17:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Thương cúp điện thoại, thở dài:

- Aizz... Xem , trở thành lĩnh quân nhân tài cấp cao, còn cần chờ hai năm nữa

Lý Bảo Sơn suýt nữa phun m.á.u

Hôm nay, Trần Thương đột nhiên đến ăn cơm với Lý Bảo Sơn, Lý Bảo Sơn cảm thấy đó là điều sai lầm lớn nhất.

Không chuyện gì đến tại đến với ?

Lý Bảo Sơn thở dài, lắc đầu.

Đột nhiên ánh mắt sáng lên, đúng , hai năm nữa, tới lúc đó lẽ cũng về hưu , đến lúc đó Trần Thương cũng sẽ thể khoe khoan với .

Nghĩ như , Lý Bảo Sơn thoải mái ăn mấy muỗng cơm.

Bây giờ, Trần Thương tìm mục tiêu phấn đấu, đặt điện thoại lên bàn, ăn cơm chờ cái gì đó

Bắt đầu xem từng điều kiện để đạt “lĩnh quân nhân tài cấp cao”.

- , chủ nhiệm Lý, năm ngoái nhận giải thưởng bác sĩ chỉnh hình nhất thế giới hằng năm tính , chỉ là giải thuyết lớn?

Vừa xong, Lý Bảo Sơn cảm thấy ăn cơm ngon nữa.

Lý Bảo Sơn bắt đầu nghiến răng, cảm thấy bực bội, tự nhiên.

Cả hạt gạo lớn chắc nịch hình như quên dây dưa với nước bọt Amylase, liều lĩnh xông qua miệng - lưỡi và cơ miệng, mở cánh cửa cơ lưỡi gà, tiến thực quản

Tên gọi tắt: Thịt vịt tê răng, hạt gạo nghẹn

Lý Bảo Sơn vội vàng nhấp một hớp canh rong biển.

Thế nhưng nghẹn do ăn cơm thì giải quyết, thế nhưng trong lòng nghẹn lời.

Lý Bảo Sơn cứ thế thật lâu thể câu nào.

Vào lúc , Mã Nguyệt Huy khẽ hát bưng đồ ăn tới.

Sau khi thấy hai thì và chào một tiếng.

- Trần Thương, ăn cơm? Không hợp khẩu vị ?

Bác sĩ Mã , c.ắ.n một miếng thịt viên, thoải mái.

Làm thoải mái, chỉ cần thịt là thoải mái

Mệt mỏi buổi sáng, thế nhưng mỗi ngày vui sướng nhất đối với bác sĩ Mã là thời gian ở phòng ăn, ngửi mùi vị thức ăn, ăn một phần ăn đầy đủ món, đó là thời gian thoải mái nhất với Mã Nguyệt Huy.

Trần Thương lắc đầu:

- Tỉnh Đông Dương chúng báo cáo kế hoạch Đông Dương, đang xem thử phù hợp với hạng mục nào.

Bác sĩ Mã xong, lập tức :

- Aizz, bác sĩ cái , những năm nay nhiều nơi lượt công khai kho chính sách nhân tài.

Anh tài Sơn Tây, tài Thượng Hải, tài thủ đô…

còn là thanh niên nhân tài thủ đô cốt cán, tương đương với cái thứ hai, hàng đầu cốt cán.

Chủ nhiệm Mã đối với cái cảm giác thành tựu.

, cái kho nhân tài , phê duyệt tương đối nghiêm khắc.

Vì bảo đảm nhân tài trong thời gian định tính nên hằng năm đều tổ chức bình chọn một , thì lui, thì tiến, gia tăng sức cạnh tranh.

Sau khi Trần Thương , cũng lên tiếng, chủ nhiệm Mã tỉnh bơ kẹp chân vịt bỏ trong chén của , giống như - Trần Thương ăn thì để , thể lãng phí

Trần Thương gật đầu:

- Anh ăn , xem một chút thỏa mãn yêu cầu nào .

Chủ nhiệm Mã ha ha một tiếng:

- Bác sĩ Trần hỏi , thạo nghiệp vụ.

Lý Bảo Sơn thoáng qua Mã Nguyệt Huy, thôi, suy nghĩ một chút, quên , mặc kệ, ăn cơm .

Đợi Trần Thương xong, Lý Bảo Sơn lo lắng ăn thấy ngon miệng.

Lúc , Trần Thương nghiêm túc lấy một tờ giấy, .

- Chủ nhiệm Lý, phát hiện phù hợp với nhiều hạng mục cấp bậc thứ nhất lĩnh quân nhân tài cấp cao

- Anh xem, Trần Thương trọng điểm kế hoạch nghiên cứu quốc gia phát minh thủ tịch nhà khoa học, phụ trách hạng mục, chủ trì của quỹ ngân sách khoa học tự nhiên quốc gia, quỹ ngân sách khoa học xã hội

Trần Thương nhíu mày tự hỏi:

- Quỹ ngân sách Tự Nhiên và Xã Khoa Quốc gia thì , thế nhưng... Thế nhưng phụ trách hai hạn mục Vệ Kiện ủy quốc gia và Bộ Khoa học và Công nghệ

Mã Nguyệt Huy mới ăn một miếng cơm đột nhiên ho khụ khụ vài tiếng, cảm giác như nuốt trọng cơm.

Cơ bản cơm tiến thực quản mới đúng, đột nhiên một luồng khí bên trong ngăn cản đường hô hâp

May mắn là ho

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-1232-com-nay-khong-co-cach-nao-an.html.]

Mã Nguyệt Huy tức giận Trần Thương:

- Bác sĩ Trần quá đáng đấy. Cái hạng mục kế hoạch so sánh với hạng mục Tự Nhiên Quốc gia, cố ý khoe khoang ?

Trần Thương nghiêm túc lắc đầu:

- Dĩ nhiên

Lý Bảo Sơn thấy thế, đột nhiên cảm thấy đưa Trần Thương bồi dưỡng là một chuyện , sẽ cơ hội tham gia hạng mục , bớt một nỗi đe dọa.

Nhìn Mã Nguyệt Huy, Lý Bảo Sơn cảm thấy đau lòng, giống như đây dáng vẻ Vương Khiêm.

Trần Thương Mã Nguyệt Huy, tiếp tục :

- Chủ nhiệm Mã, lấy chứng nhận mà thôi.

Mã Nguyệt Huy bất đắc dĩ.

Chính là cảm giác: Muốn ăn - 2.

Trần Thương tiếp tục xem.

- thấy cái cũng phù hợp, giáo sư của trường đại học có thể do trường đại học tiến cử.

Lý Bảo Sơn và Mã Nguyệt Huy liếc , những điều Trần Thương mới phụ trách, hội trưởng, họ cũng đều .

Thế nhưng...

Song nhất lưu, giáo sư trường đại học?

Trần Thương trở thành giáo sư lúc nào.

Lý Bảo Sơn nhớ rõ Trần Thương là nghiên cứu sinh của đại học y khoa Đông Dương mà thôi, mặc dù cha vợ là hiệu trưởng trường đó, thế nhưng... Nơi đó cũng trường đại học quốc gia.

Quan trọng nhất chính là, giáo sư khách tọa cũng dễ như

Mã Nguyệt Huy nghiêm túc :

- Bác sĩ Trần, giáo sư của học viện dễ dàng, mà giáo sư khách tọa thì bác sĩ Trần đủ thực lực, là sẽ mời.

Lý Bảo Sơn đồng ý

Thế nhưng, lúc Trần Thương, cầm điện thoại lên, tiếp:

- Học viện y học Hiệp Hòa thì tính là trường học cấp bậc gì?

Lý Bảo Sơn và Mã Nguyệt Huy phối hợp với :

- Đương nhiên là trọng điểm bên trong trọng điểm, nhất lưu trong nhất lưu

Trần Thương gật đầu, hời hợt :

- sắp giáo sư khách tọa của Hiệp Hòa.

Một câu cho hai hôn mê .

- Bác sĩ Trần, đùa hả?

Lý Bảo Sơn cố gắng hỏi

Mã Nguyệt Huy gật đầu:

- Chuyện lớn như , ?

Mã Nguyệt Huy nuốt ngụm nước miếng: Đồ ăn - 3

Trần Thương mở thư mời trong điện thoại :

- Không , thứ bảy tuần sẽ tổ chức nghi thức sính nhiệm giáo sư, còn , cần lên phát biểu nữa.

- căn bản cho rằng khách tọa giáo sư học viện y học học Hiệp Hòa gì lạ, thế nhưng… Viện trưởng và nghiên cứu sinh, bộ phận chủ nhiệm đều đích tới cửa mời, cũng tiện từ chối

Trần Thương thở dài:

- Aizz, ngờ còn phát huy tác dụng, thật sự là... thời cơ tới đỡ cũng .

Nghĩ tới đây, Trần Thương dứt khoát dậy:

- Cái , chủ nhiệm Lý, bác sĩ Mã, ăn , Hiệp Hòa một chuyến. Nói với viện trưởng Lý Khải chiều nay gửi giúp một lá thư đề cử.

- Quá phiền phức, sớm hết đó lúc tổ chức hội nghị ở Minnesota, thưởng cho bác sĩ nhất Ngoại khoa tiêu hóa thế giới.

Nói xong, Trần Thương thở dài, tự trách :

- Vẫn là đủ kinh nghiệm

- Mọi ăn

Nói dứt lời, Trần Thương rời .

Mà Mã Nguyệt Huy phần ăn của miếng thịt.

Muốn ăn - 10...- 10...- 20

Lý Bảo Sơn thở dài, cơm , cách nào ăn

 

 

Loading...