Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 1375: Anh Dựa Vào Cái Gì Mà Không Vui

Cập nhật lúc: 2026-01-29 17:20:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Thương đột nhiên cảm thấy may mắn.

Tiếp theo…

Đi tiếp vài bước, đó Trần Thương tiếp tục đầu , phát hiện thật đúng là nào theo .

Loại cảm giác may mắn cũng tồn tại bao lâu biến mất, đó là mất mát hiểu.

Những công ty y tế thật là kẻ nịnh hót.

Tại ai theo dõi chứ?

Là xem thường Trần mỗ ?

Nghĩ tới đây, Trần Thương đột nhiên cảm thấy một chút cảm thấy hạnh phúc vì đại lý d.ư.ợ.c theo.

Trần Thương bất đắc dĩ thở dài.

Lại một ít mất mát.

Tại công ty y tế phái theo dõi chứ?

Cho dù là một chị gái xinh cũng .

...

...

Gần nhất, Trần Thương khá là bận rộn.

mau ch.óng tiến hành phẫu thuật, dựa theo kế hoạch sớm thành nhiệm vụ phẫu thuật, mà còn để nhất đừng thức đêm.

Trần Thương quyết định buổi sáng hơn 5 giờ bắt đầu tiến hành phẫu thuật, khi phẫu thuật kết thúc thì vặn kiểm tra phòng.

Cái cần mỗi ngày năm giờ rời giường.

Đương nhiên, đó cũng Trần Thương cố ý ăn thêm mấy bữa cơm lão Mã, mặc dù buổi sáng đầu bếp nhà lão Mã đưa tới sủi cảo tôm thủy tinh ăn thật ngon, canh tổ yến cũng hấp dẫn.

Phẫu thuật tiến hành như thường lệ, gần đây Trần Thương bận việc đến sắp quên Đàm Chính Dương của tạp chí xã.

Bữa sáng, lúc ăn cơm, Trần Thương thở dài:

- Ai...

Một tiếng thở dài mười hai giật nảy , lập tức buông bát đũa trong tay xuống, con mắt thấp thỏm lo âu chằm chằm Trần Thương.

Là ai mắt như thế, chọc vị gia thở dài?

Trần Thương thấy như , vội vàng :

- Ăn cơm, mau ăn giao ban.

Mọi tiếp tục ăn cơm.

Trần Thương thở dài một tiếng...

Lần , tất cả vội vàng nữa để đũa xuống.

Mọi dồn dập nháy mắt cho Mạnh Hi, dù , từ bề ngoài, cô Mạnh là hướng dẫn của Trần Thương, Trần Thương chắc là... Có lẽ sẽ tay .

Có thể động tay động chân thì .

Thế nhưng

Họ thề, cho dù Trần động tay động chân thì họ cũng tuyệt đối sẽ loạn gì với tiểu sư nương.

Tình hữu nghị của nam nhân vẫn vững chắc

Mạnh Hi thấy thế lập tức biến sắc, cái đám , chẳng lẽ thằng nhãi mắng c.h.ử.i tướng mạo, phân giới tính, thậm chí phân trưởng ấu tôn ti ?

- Trần Thương, ? Đang bình thường tự nhiên thở dài gì?

Mạnh Hi vẫn quyết định hỏi.

Trần Thương sững sờ:

- Có ?

Mọi dồn dập gật đầu:

- Đương nhiên

Trần Thương khụ khụ một tiếng:

- A, thể là do chút tâm sự, vui.

Mọi thấy giáo sư Trần vui thì lập tức liếc , dồn dập liếc mắt.

Sinh ở trong phúc phúc, cái gì vui?

Ngày nào cũng ...

Khi phẫu thuật đều cô y tá nhỏ xinh nhất tự mặc áo phẫu thuật cho , chúng là chủ nhiệm vẫn tự mặc quần áo.

Khi đói bụng, cẩm y ngọc thực sơn trân hải vị, chúng chỉ ăn cơm hộp, thức ăn nhanh, ăn chính là sơn hào hải vị như trong tiệc của Thao Thiết.

Lúc tâm trạng thì thể chỉ chúng , tùy tiện mắng...

Lúc tâm trạng thì màu mặt chúng ...

Tâm trạng của mà cũng ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-1375-anh-dua-vao-cai-gi-ma-khong-vui.html.]

Mọi thẳng.

Thấy để ý tới , Trần Thương lập tức sửng sốt.

- Mấy ngời... Đám học sinh , ai hỏi xem vì vui vẻ?

Mạnh Hi hừ lạnh một tiếng:

- Cậu như mà cũng vui thì chúng chắc tức c.h.ế.t

Trần Thương thấy , nghĩ hình như cũng đạo lý

Thế nhưng, vui chính là gần đây nào tìm đến mua độc quyền

Mạnh Hi nghĩ , đột nhiên trừng to mắt tò mò :

- , cái gì vui thì cứ , để chúng vui vẻ một chút

Lập tức, dồn dập phụ họa

Đây là một cái biện pháp .

Mọi dồn dập gật đầu:

- Đúng , Trần lão sư, chúng kinh nghiệm trong việc khuyên bảo , cái gì vui thì cứ để chúng vui vẻ, ! Để chúng phân điểm tích lũy tích

Trần Thương đám , tức giận đến nghiến răng.

Trần Thương vẫn quyết định :

- Vậy phân tích giúp một chút xem vì đến bây giờ vẫn nào tìm mua độc quyền

Lúc , nhiều công ty y tế đều đang trong tình trạng gấp rút tìm để mua bản quyền.

- Tổng giám đốc Dương, thật sự gặp mặt giáo sư Trần, ở trung tâm Cấp cứu mấy ngày liên tục, bảy giờ sáng qua chờ, mười hai giờ khuya mới rời khỏi! Thế nhưng căn bản gặp giáo sư Trần một nào

- Tổng giám đốc Trần, ... thật sự ở tại bệnh viện suốt những ngày qua, căn bản thấy giáo sư Trần qua nơi ! Cũng đừng mời ngoài trò chuyện cùng với một chút

...

Những chuyện tương tự xảy ở mấy công ty y tế.

Những công ty tế chỉ vì gặp mặt giáo sư Trần Thương, phái ít quản lý trong công ty chuyện.

Thế nhưng...

Mỗi tin tức đều là những ca phẫu thuật của giáo sư Trần.

Thế là phái chờ Trần Thương, chờ đến gặp mặt Trần Thương, đó gọi điện thông báo họ tự tới mời giáo sư Trần.

Bằng họ là một lãnh đạo như thế, cứ ở cửa cũng lộ bản chất ngu xuẩn...

ba ngày , một nào liên hệ với Trần Thương.

Điều cho bốn năm công ty tế nhíu lông mày .

Dương Thượng bên cũng như thế.

Từ thứ nhất thấy Trần Thương, đó vẫn từng thấy.

Mà Dương Thượng là thật phí độc quyền 2 ức dọa sợ.

Đương nhiên, từng gặp qua phí độc quyền 2 ức, thế nhưng cũng quá hiếm thấy loại .

Một năm, công ty trong nước đều mấy ức nguyên phí độc quyền.

, Dương Thượng là thật cảm thấy cái giá 2 ức của Trần Thương căn bản chính là lấy cớ thôi.

Không gặp Trần Thương, cho là Trần Thương cố ý để thấy .

Lập tức Dương Thượng cũng cực kỳ gấp gáp, thực sự cách nào.

Bản công ty họ là sản xuất một lượng lớn dụng cụ mạch m.á.u lớn, nếu như đạt độc quyền , tuyệt đối sẽ phát triển thật .

Càng nghĩ, Dương Thượng nghĩ tới một cái biện pháp

Trước quản là Trần Thương đồng ý yêu cầu của , gặp cũng quan trọng, đó cứ để công ty khác ăn bế môn canh .

Thế là, phái tung ngoài tin tức Trần Thương chào giá phí độc quyền3 ức

Thấp hơn 3 ức Trần Thương sẽ gặp

Kết quả là, tin tức nhanh truyền .

- Dương tổng, bên ngoài , giáo sư Trần chào giá phí độc quyền là 3 ức, nếu thì gặp mặt chuyện

- Trần tổng, 3 ức, chúng từ bỏ ?

- Trương tổng, 3 ức! Chúng tranh thủ một chút ...

Những công ty y tế đều là đại biểu cho các bệnh viện, mỗi một đều là bằng mặt bằng lòng, tìm hiểu tin tức lẫn .

Tin tức cũng nhanh ch.óng truyền đến tai của tổng giám đốc công ty y tế.

Trong lúc nhất thời, lập tức vị tổng giám đốc rơi trạng thái trầm tư.

3 ức

 

 

Loading...