Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 147: Một Lão Đầu Kiêu Ngạo

Cập nhật lúc: 2026-01-29 16:34:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gọi ba món đồ ăn, hai một ăn ba bát cơm, quả thực chút đói bụng.

Ngoại khoa là cũng hẳn là việc cần kỹ thuật, mà là việc tốn thể lực, một thể lực , căn bản chịu đựng nổi.

Cơm nước no nê, Trần Thương hỏi: "Hôm nay cho ngươi xem thuật thức cải tiến của phẫu thuật nội soi cắt bỏ túi mật, ngươi manh mối nào ?"

Vương Dũng nhẹ gật đầu: "Có, bình thường, cảm thấy ý nghĩ sáng tạo, cái gọi là thuật thức cải tiến phẫu thuật nội soi cắt bỏ túi mật hả? Chính ngươi cải tiến?"

Trần Thương mặt dạn mày dày, nhẹ gật đầu: " thế."

Vương Dũng giơ ngón tay cái lên: "Thương nhi, thật phục ngươi, quá ngưu bức."

"Đầu của ngươi trời sinh khác với chúng , những cái trong đầu ngươi đều đáng gờm!"

"Lúc , chút giống, khi cẩn thận suy nghĩ kỹ mới chính thức hiểu ý tứ trong đó, khi tinh tế hồi tưởng , càng nghĩ càng cảm thấy đạo lý!"

Trần Thương , nghiêm túc : "ừm, ngươi cố gắng nghiên cứu thuật thức , cảm thấy giá trị, hôm nay ngươi copy video đúng , về nhà xem nhiều một chút, chủ yếu chính là mấy chi tiết nhỏ, ngươi nghiên cứu kỹ một chút, cái đầu tiên chính là..."

Hai cầm đũa dụng cụ bắt đầu huơ tay, một bữa cơm ăn đến hai giờ mới xong.

"Ta cho ngươi đến, ngươi nhất định đến!"

"Ta đến, ngươi bây giờ?"

----

Cấp cứu cũng lão bạn bè, Vương đại gia chống quải trượng cửa lớn phòng cấp cứu, Tiểu Lâm : "Đại gia, ngài tới!"

Vương đại gia ha ha: "Đến đến ."

Y tá trưởng tự lên đỡ tay: "Vương đại gia, hôm nay chỗ đó thoải mái hả?"

Vương đại gia còn kịp chuyện, liên tục ho khan ngắt lời , nửa ngày mới thở một , Điền Hương Lan vội vàng đập lưng, xoa n.g.ự.c.

Lúc , lão mới thở phào.

Vương đại gia thở dài, : "Ta tối hôm qua ho khan ho nhiều, ho đến nỗi tim thoải mái, cho nên mới sáng sớm tới đây, lấy thứ tự."

Lúc mới hơn bảy giờ sáng, cấp cứu còn ca, ca đêm lão Trần còn đang bận rộn, ca ngày còn đến, mà Trần Thương thì tới bệnh viện sớm thành thói quen.

Mới cửa thấy Vương đại gia, lên tiếng chào, hỏi một tiếng buổi sáng lành.

Cho dù là tại bệnh viện, cũng Vương đại gia là bệnh nhân, thế nhưng cũng thể gặp mặt chào hỏi một câu: "Không thoải mái ?"

Vương đại gia thấy Trần Thương, cũng : "Tiểu Trần, tới sớm như ."

Lúc , Trần Thương nghiêm túc Vương đại gia, khẽ nhíu mày.

Hôm nay khí sắc Vương đại gia lắm a?

Chẳng lẽ bệnh tái phát?

"Vương đại gia, ngài thoải mái chỗ nào? Bệnh tái phát ?"

Vương đại gia tên là Vương Mão Căn, là một lão đầu kiêu ngạo bướng bỉnh, ở trong ký túc xá của một nhà máy cách Tỉnh Nhị Viện xa, lúc tuổi còn trẻ lãnh đạo, ăn , già cũng chịu yên, nhưng khi tuổi trẻ lãnh đạo, hút t.h.u.ố.c quá nhiều, dẫn đến một bên phổi tắc nghẽn mãn tính.

Như Vương đại gia chính là: "Làm lãnh đạo một đời, cả đầy tật !"

Vương đại gia thích , cho dù là ngã bệnh, mặt đầy nếp nhăn nhưng luôn mang theo nụ .

Nói thật, Trần Thương bội phục , mỗi thấy lão thời điểm, đều mặc một áo sơ mi trắng, một quần tây đen kết hợp với áo vét, một đôi giày da màu nâu, sạch sẽ, thể diện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-147-mot-lao-dau-kieu-ngao.html.]

Người là khách quen của cấp cứu, lúc khi Trần Thương đến Tỉnh Nhị Viện còn gặp lão để hỏi đường.

Một chớp mắt qua hai năm, cứ mỗi một thời gian thì lão tới một , nếu mua t.h.u.ố.c cho , thì mua t.h.u.ố.c cho con.

Sở dĩ đến khoa cấp cứu, là bởi vì mỗi lão đến mua t.h.u.ố.c đều là nửa đêm, những phòng khám bệnh khác đều còn việc.

Ông lão còn kịp chuyện, bắt đầu khụ khụ khụ, đó lão bắt đầu thở.

"Hô... Hô... Hô..."

Lão liều mạng hô hấp, sắc mặt tái xanh, hô hấp chút khó khăn

Trần Thương biến sắc: "Tiểu Lâm, đưa đến phòng quan sát, thở oxi."

Vương đại gia là bệnh cũ, cơ bản mỗi tới đều như , bệnh lịch của lão Trần Thương đều thể học thuộc.

Thậm chí Vương đại gia chữa bệnh đều là chữ của Trần Thương, hai năm , Vương đại gia đổi hai bản mới.

Bệnh rõ ràng: Bệnh phổi tắc nghẽn mãn tính, còn bệnh tim phổi...

Đây đối với một ông lão hơn tám mươi tuổi mà , mỗi một phát tác đều mang ý nghĩa bệnh một nữa tăng thêm.

Trần Thương thậm chí chút lo lắng, vị đại gia thể diện còn thể đến mấy ?

Tiểu Lâm theo thói quen đo biểu đồ nhịp tim cho đại gia, đo huyết áp, cộng thêm một bảng độ bão hòa oxi trong m.á.u.

Đây đều miễn phí...

"Bác sĩ Trần, độ bão hòa oxi trong m.á.u chỉ 80..." Tiểu Lâm lo lắng thoáng qua Vương đại gia, nhỏ giọng .

Trần Thương gật đầu, thật cần đo cũng .

Độ bão hòa oxi trong m.á.u quá thấp, bệnh nại thụ, nếu đổi một sớm xuất hiện triệu chứng, thế nhưng lão vẫn dường bệnh mang mặt nạ dưỡng khí tủm tỉm .

Trần Thương chút tiếc hận...

Mỗi Vương đại gia tới đều cho lo lắng.

Đây là bệnh nhân duy nhất mà chủ quản tài chính, y tá trưởng Điền Hương Lan mắt nhắm mắt mở cho qua, mặc cho thở oxi, đo điện tim... Đều miễn phí.

Chỉ cần khoa cấp cứu có thể trợ cấp một chút, Điền Hương Lan cũng sẽ cái gì.

Cái gọi là bệnh lâu thành lương y, Vương đại gia gỡ mặt nã dưỡng khí xuống, tự tin : "Bác sĩ tiểu Trần... Kiểm tra huyết áp trong động mạch , phân tích huyết khí một chút, những cái khác đều cần kiểm tra."

Trần Thương gật đầu , khuyên giải quá nhiều, bởi vì giờ khuyên giải cũng bất kỳ ý nghĩa gì.

Lão đầu như thể diện kiêu ngạo, thật gánh nặng vai cũng nhẹ.

Lương hưu như nhiều nhưng đủ để duy trì sinh hoạt.

Chi phí trở thành cản trở lớn nhất của lão.

Dựa theo quá trình, Trần Thương cầm bản chữa bệnh đến bên Vương đại gia: "Đại gia, bệnh của ngài thế nào chắc ngài cũng chứ, liên tục cho ngài nguy hiểm trong đó, thể sốc... Thậm chí hôn mê, t.ử vong, tại ngài cứ từ chối ký tên kiểm tra chứ?"

Vương đại gia , cầm lấy cây biét, run rẩy : "Ta ký nửa đời , nghĩ tới già cũng khó thoát vận mệnh , ha ha..."

Người chung phòng bệnh cùng y ́ cũng nhịn .

Thật sự là một lão đầu khôi hài.

Cũng là một lão đầu kiêu ngạo.

 

 

Loading...