Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 1692: Tôi Sẽ Đi Theo Trần Thương
Cập nhật lúc: 2026-01-29 17:34:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bọn họ cơ hội tham gia nhiều cuộc phẫu thuật lớn như khoa Ngoại thần kinh, phần lớn là xử lý một chút bệnh vặt khoa thần kinh.
Bác sĩ khoa ngoại mà , tăng thêm tiền lương cần phẫu thuật, hoặc ngược càng thêm chuẩn xác chút.
Phẫu thuật đối với bác sĩ khoa ngoại mà chính là hạch tâm
Có phẫu thuật mới thu , mới cơ hội đề cao kỹ thuật, mới cơ hội kiếm càng nhiều tiền.
Có đôi khi, dứt bỏ lý tưởng cuộc sống thật nhảm.
Trần Thương cảm thấy, khi con thu nhập thực sự áp lực, lúc đó bọn họ mới thể bằng cả trái tim, mới thể đến lý tưởng, đến ước mơ.
Ngô Huy uống nhiều, lời cũng nhiều, ôm Hoàng Tân Hải :
- Tiểu Hoàng, là từng trải, sẽ kinh nghiệm của chúng cho , hoặc kinh nghiệm của .
- cảm thấy hai đều giống , cảm thấy đạo lý, liền một chút, đạo lý, cố nhắm thêm miếng rượu quên .
Hoàng Tân Hải tôn trọng đối Ngô Huy, tôn trọng hơn nhiều so với Nhạc Lượng.
Bởi vì Ngô Huy cho Nhạc Lượng cũng cho khác an tâm.
…………
Một bên Đại Lưu thấy Ngô Huy uống nhiều quá, nhịn khuyên bảo một câu, Ngô Huy :
- Đại Lưu, hôm nay vui vẻ, để
Kỳ thật Ngô Huy việc lâu nhất, lớn tuổi nhất, kỹ thuật lão luyện nhất, thành thật nhất ở trong đoàn đội .
Tuy rằng Nhạc Lượng là tổ trưởng, nhưng việc đến nơi đến chốn, nhiệm vụ lâm sàng dựa Ngô Huy .
Ngô Huy Hoàng Tân Hải:
- Tiểu Hoàng, điều kiện gia đình của chúng khác là mấy, thật, đời thể tiếp tục công tác ở thủ đô, chúng xem như ưu tú hơn so với các bạn cùng lứa tuổi.
- , tuy ở thủ đô , nhưng… năng lực, tiền quyền mới thực sự
- Chúng tiền ? Không ! Có quyền ? Cũng ! Nói câu thật lòng, chúng đều là một đám bác sỹ cỏn con, gì đến tiền đến quyền. Cho nên chúng cũng chỉ thể dốc hết sức nghiên cứu kỹ thuật
- Nói thật, Nhạc Lượng , vui, giáo sư Trần là thần tượng của
- Người bác sỹ thể phát triển tới mức , trời ơi mới xứng là ‘ông to bà lớn’; cái gì kéo bè kéo cánh... Đều là mây bay, “nếu ngươi như hoa nở rộ còn sợ gió xuân tới quấn quít”?
Ngô Huy cũng cùng bàn với Trần Thương, cho nên lúc chuyện, đều uống quá nhiều, đều đang trò chuyện với , cũng nhất định thể thấy lời .
- Giáo sư Trần cho chúng cơ hội, chúng cũng thể học kỹ thuật, bắt lấy cơ hội mà , khi giáo sư Trần , ngươi còn lăn lộn cái rắm
Chu Vũ bên cạnh cũng :
- Anh Ngô, giáo sư Trần , chẳng là tổ trưởng
Ngô Huy lạnh một tiếng:
- Tổ trưởng? Ha hả, còn coi thường đó, thật nha, khi nào giáo sư Trần rời , sẽ xin theo giáo sư Trần.
- Loại như chúng , cả đời thể gặp mấy quý nhân? Người như giáo sư Trần như , đời ngươi thể gặp mấy ?
- Chỉ cần giáo sư Trần chê, Ngô Huy chỗ nào cũng theo
- Học xong kỹ thuật, chúng gì mà ?
- Tiểu Hoàng, Đại Lưu, còn mấy Tiểu Chu các ngươi, mấy câu, cơ hội dễ dàng, cần phân vân, thời đại giống , theo thằng nhóc Nhạc Lượng , gì cơ hội như ?
- Đều nghiêm túc việc , trở về xem nhiều cuộc phẫu, luận văn, đừng gây sự
.......
Sau khi cơm no rượu say, hơn mười một giờ.
Sau khi Trần Thương tiễn , lúc bản mới gọi xe taxi về nhà.
Vừa đến cửa, rón rón rén mở cửa phòng, tắm rửa một cái, thành thật lên giường ngủ.
Ngày mai nghỉ, Trần Thương cũng thể ngủ nướng.
Sáng sớm ngày hôm , bỗng thấy tiếng thét ch.ói tai vang lên ở trong phòng, tức khắc biến sắc, vội vàng dậy:
- Vợ ơi
Chỉ thấy Tần Duyệt ủy khuất ở cân kêu rên, thấy Trần Thương hỏi chuyện, cô nhịn :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-1692-toi-se-di-theo-tran-thuong.html.]
- Em béo lên
Trần Thương , mắt trợn trắng:
- Béo thì béo chứ ...
Tần Duyệt hai tay chống nạnh:
- Không , tăng mạnh tập luyện
Nói xong, Tần Duyệt mau ch.óng ném quần áo cho Trần Thương:
- Nhanh lên, rời giường tập luyện
Trần Thương tức khắc há hốc mồm:
- Trời ạ, em lầm chứ? Em béo bắt tập luyện! Anh thể giảm béo giùm em ?
Tần Duyệt chạy chậm , chui trong chăn, đó chúi đầu trong lòng Trần Thương, giọng ngọt ngào :
- Anh…Anh…Nếu còn tập luyện thì sẽ ôm nổi em
Nói xong, Tần Duyệt nhịn đỏ mặt.
Trần Thương , tức khắc ngây ngẩn cả , nhịn ha ha lên.
- Bé cưng, cũng quá đáng yêu mà
Nói xong, ôm Tần Duyệt trong n.g.ự.c, nhéo nhéo khuôn mặt.
- Hôm nay, bận gì , sắp xếp ?
Hai ôm ấp ở giường hơn nửa ngày, Tần Duyệt Trần Thương, đầy mặt chờ mong hỏi.
- Có! Việc hôm nay còn quan trọng
Trần Thương ngẫm nghĩ, gật đầu .
Tần Duyệt bĩu môi:
- Vậy chú ý nghỉ ngơi nhé.
Trần Thương thấy thế, nhịn nở nụ :
- Nhiệm vụ hôm của chính là ở bên em
Tần Duyệt tức khắc vui vẻ lên.
Trần Thương phát hiện, niềm vui của Tần Duyệt thật sự đơn giản, cũng mua túi xách, càng mua một hàng xa xỉ, ngược thích cùng chính ở bên .
Sau đó gọi lẩu về ăn, rõ ràng thể ăn cay, một hai gọi lẩu uyên ương, một bên là sa tế, một bên là cà chua, một ngụm ớt cay miệng, hung hăng uống một ngụm sữa.
Đây là cảnh giới vui sướng cao nhất của Tần Duyệt
Tuy rằng mỗi khi ăn xong lẩu, nồi lẩu cay và nồi lẩu cà chua luôn là phân biệt rõ ràng lắm, dù trong nồi cà chua nổi lên dầu đỏ cay.
Nhìn dáng vẻ Tần Duyệt mồ hôi đầy đầu, Trần Thương sẽ cảm thấy, kỳ thật lúc hẹn hò ăn lẩu cũng khá .
Rốt cuộc... Đổ mồ hôi đến nỗi nhòe trang điểm, chừng còn cơ hội thấy mặt mộc, Tần Duyệt thấy Trần Thương thời gian rảnh, tức khắc vui vẻ :
- Hôm nay cùng em thăm đàn chị
Trần Thương gật đầu:
- Được.
Hai rời giường chuẩn , Trần Thương tò mò hỏi:
- Chị khóa nào của em? Sao từng ?
Tần Duyệt hâm mộ :
- À, hồi học đại học em đăng ký câu lạc bộ tâm lý, khi đó một đàn chị học ngành tâm lý chiếu cố em, chị còn đề cử em hội trưởng CLB tâm lý.
- Đàn chị Giang yêu mến, hơn nữa trông cũng xinh , càng là học sinh giỏi, khi nghiệp, chị cũng thi đại học, trực tiếp tới thủ đô dốc sức phấn đấu, tiên ở mấy cơ quan , dứt khoát tự mở một phòng việc.
- Anh hiện tại chị giàu cỡ nào ?
Trần Thương thật đúng là hiểu nghề tư vấn tâm lý , nhưng vẫn , giá cả trong nghề cũng cao, đỉnh cấp thậm chí là một giờ thu phí hàng vạn.