Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 1702: Lại Đức Nghệ Song Hinh Rồi
Cập nhật lúc: 2026-01-29 17:34:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
(Đức nghệ song hinh: là để mô tả đức tính và nghệ thuật (kỹ năng) của một danh tiếng . Thường là đề cập đến tham gia nghệ thuật.)
Từ đến nay bao giờ vượt qua 3 , nghĩ đến đây, Dư Dũng Cương qua Trần Thương.
- Giáo sư Trần, hiện tại tiểu đội Ngoại khoa thần kinh bao nhiêu ?
Trần Thương:
- Hôm qua 5 bệnh nhân nhập viện, 3 phẫu thuật, hiện tại tất cả viện là 51 , chăm sóc cấp hai 30 , chăm sóc đặc biệt 10 , trong đó 9 bệnh nhân xuất huyết não cấp tính, 4 bệnh nhân chấn thương cột sống...
Sau khi Trần Thương xong những lời , trường lập tức yên tĩnh.
Lão Mã mở to mắt Trần Thương, thật lâu cũng gì.
Chuyện cũng thể ghi nhớ?
Tình trạng của 51 bệnh nhân, Trần Thương đều thể , đây chứng minh điều gì?
Qủa thật dùng cả tâm tư
Nếu thì nhớ ?
Đừng là 51 bệnh nhân, cho dù là 10 bệnh nhân, thì thể nhớ rõ bộ tình trạng của họ ?
Rất khó
Dư Dũng Cương cũng màn báo cáo của Trần Thương cho sửng sốt, thấy còn đang thêm về tình trạng của bệnh nhân, lão Dư vội vàng dừng :
- Được... ... ! Được .
Trần Thương lúc mới gật đầu.
Lão Dư , , nhịn :
- Mọi cũng thấy , đây là giáo sư Trần, một thể nhớ hết tình trạng của 51 bệnh nhân.
- Mỗi ngày, bao nhiêu ca phẫu thuật thì cũng thấy, hơn nữa... giáo sư Trần bận thế nào, cũng biét đó, nhưng, mức độ trách nhiệm của đối với bệnh nhân, là chuyện đáng để học tập.
- Theo dõi bệnh nhân nhiều hơn một chút, quan tâm hơn một chút, ghi nhớ bọn họ.
- Giáo sư Trần đến cả 51 bệnh nhân đều thể ghi nhớ, còn chỉ 7-8 cũng thể ghi nhớ ?
Mọi nhịn thở dài, thật là lợi hại
Không cần , 10 chăm sóc đặc biệt, 11 chăm sóc cấp một, đây đều là những bệnh nhân triệu chứng nguy cấp.
Trần Thương thể quản lý , đây chính là năng lực
Đương nhiên, là tổ trưởng, phía 5 bác sĩ Ngoại khoa, bọn họ mới là quản lý trực tiếp.
Thế nhưng chính bởi vì như thế, độ khó của Trần Thương để thể nhớ 51 bệnh nhân càng tăng cao hơn.
Trong lúc nhất thời, mấy chục bác sĩ và y tá bên trong văn phòng đều chút kính nể đối với Trần Thương.
Những bệnh nhân ở cửa để đợi giao ban khi thấy, trong lòng cũng an tâm hơn mấy phần.
Dù một tổ trưởng thể ghi nhớ hết tất cả bệnh nhân, chuyện chính là thật tâm, lão Dư cảm thán một tiếng:
- Mọi cũng thấy, Ngoại khoa cấp cứu thành lập bao lâu, mà 51 bệnh nhân.
- Đây là thành tích của tiểu tổ Ngoại khoa thần kinh do giáo sư Trần dẫn đầu, nếu như mỗi một bệnh nhân là một phần của bài thi, thì hy vọng mỗi đều là đạt điểm tối đa.
- Được , tan họp, hãy cố gắng học tập theo giáo sư Trần.
Sau khi tan họp, lão Dư đến, vỗ vai :
- Làm thật , cố lên
Trần Thương , Lão Mã lúc cũng đến.
Sắc mặt lão Dư đột nhiên đổi, sắc mặt xanh xám :
- Tổ 1 bao nhiêu bệnh nhân?
Lão Mã sững sờ, hùng hồn :
- 27
Sắc mặt lão Dư lập tức đen :
- 27 là 27, kích động cái gì chứ! Cậu kiêu ngạo cái gì chứ? 27 đáng kiêu ngạo ? Nhớ kỹ là chuyện nên ?
Lão Mã:???
... kiêu ngạo ?
Nhìn thấy lão Dư rời khỏi, lão Mã bụng đầy oan ức.
... ... nó
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-1702-lai-duc-nghe-song-hinh-roi.html.]
Trần Thương gật đầu:
- Anh kiêu ngoại cái gì chứ?
Lão Mã:???
..............
Buổi sáng, Trần Thương kiểm tra phòng.
Trần Thương và Ngô Huy ở phía , đó là bốn vị bác sĩ khác ở giữa, phía là nhóm thực tập sinh, hơn mười .
Đi đường, cũng xem như là quy mô đơn giản, 51 giường bệnh thực sự là ít.
Thế nhưng, khi Trần Thương bắt đầu kiểm tra phòng, khi bắt đầu mỉm và giao tiếp với bệnh nhân.
- Bác ơi, tình trạng của bác , cháu xem giấy xét nghiệm chả bác , độ nhớt của huyết tương vẫn còn cao, Cystein cùng loại là 27.2, quá cao ! Bác gần đây...
Ông bác :
- Cám ơn giáo sư Trần
Trần Thương lắc đầu:
- Chú ý sức khỏe, hôm qua cháu bài thiên văn《Khí Khái》 của bác báo, thật là ! Đến bây giờ cháu vẫn còn nhớ, cái khí khái kiêu ngạo đó...
Ông bác xong, lập tức kích động:
- Giáo sư Trần, ai aa! Cậu bận như thế mà còn xem, thật là...
Trần Thương cầm lấy tay của ông bác:
- Hãy nhớ, uống t.h.u.ố.c đúng hạn, cháu còn đang chờ chương thiên văn tiếp theo đây
Ông bác vui vẻ:
- Được! Được! Được
Bà lão bên cạnh thấy thế, cũng vui vẻ.
Trần Thương đến bên cạnh bà lão.
- Dì , , khôi phục ! Ngày mai cháu sẽ liên hệ Nội khoa thần kinh cho dì, chuyển qua đó
Bà lão gật đầu :
- Được, mấy ngày nay thật là cảm ơn giáo sư Trần.
Trần Thương :
- , Bối Bối đến ạ? Đứa bé thật sự đáng yêu, một đứa cháu gái như , thật là
Bà lão thấy Trần Thương thể tên của Bối Bối, trong lòng đột nhiên cảm thấy thiết hơn nhiều, :
- Giáo sư Trần, thật là bụng
- Thật , gặp bác sĩ như , thật là may mắn
....
Kiểm tra phòng một buổi sáng, Trần Thương hình như thể thuật bệnh tình của từng bệnh nhân, thể nhớ rõ từng cái chỉ tiêu, thậm chí... thể gọi tên của nhà bệnh nhân
Mọi thực sự là chút đáng sợ
Thực tập sinh ở phía ôm bệnh án của bệnh nhân, nhưng Trần Thương căn bản cần dùng đến
Không cần xem, ngoại trừ xem kết quả kiểm tra của bệnh nhân, cơ bản là cần xem bệnh án.
Thế nhưng, thể nhớ kỹ rõ ràng tình trạng của mỗi .
Một màn khiến cho các bác sĩ của tiểu tổ và thực tập sinh sợ hãi, thấy với bệnh nhân, chuyện trò vui vẻ, nhóm thực sự chút xúc động.
Người như thế , chỗ nào thể mâu thuẫn y tế chứ?
Ngay cả đứa bé nhà của bệnh nhân, biệt danh của bệnh nhân... Vật vật đều thể ghi nhớ, mang đến cho bệnh nhân một loại cảm giác thiết và quan tâm.
Chuyện thể khiến cho hài lòng ?
Hôm nay kiểm tra phòng thuận lợi, khi Trần Thương rời khỏi phòng bệnh.
Mỗi một bệnh nhân đều hài lòng tạm biệt
- Giáo sư Trần thật sự là một bác sĩ
- Bà nội, bác sĩ thật là lợi hại, mà nhớ tên của con
Có đôi lúc, điều bệnh nhân thật sự cần cảm giác xem trọng và quan tâm.
Một vị bác sĩ nhớ rõ tình trạng của bệnh nhân như lòng bàn tay, suy nghĩ đến cuộc sống của bệnh nhân như thế, thì thể xảy chuyện náo loạn bệnh viện chứ?