Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 1830: Làm Sao Để Làm?
Cập nhật lúc: 2026-01-29 17:37:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dương Lan Trần Thương, đột nhiên cảm thấy đau lòng.
Một còn trẻ tuổi như , nhưng gánh vác một đám già.
Là vì tấm lòng tràn đầy nhiệt huyết, vì sự cố chấp chùn bước khó khăn, cũng vì một tấm lòng son.
Trong hành lang, ánh đèn đường hắt lên Trần Thương, tạo thành một cái bóng thật dài.
Dương Lan liếc Tề Khải, hai gật đầu, cùng sải bước đuổi theo.
Lần đuổi theo , sẽ kéo dài bao nhiêu năm
cả hai bọn họ đều cảm thấy xứng đáng.
Nhìn ba rời , qua song cửa sổ, Vu Song Dũng sang Chương Mục.
- tò mò, liệu thể những gì trong vòng 1 tuần?
- Lão Chương, cảm thấy thể ?
Chương Mục trầm mặc, ông trả lời thế nào, nhưng ông đang suy nghĩ.
Thật thà mà , năng lực của Trần Thương thực sự thu hút khác.
Cái ông đang suy nghĩ là Trần Thương . Mà ông đang nghĩ, nếu Trần Thương , liệu ông đồng ý ?
Dù … Nào đơn giản như
Việc đầu tư chỉ là một hai vạn, mà tính bằng đơn vị trăm triệu.
Cho dù cần phát lương ngay lập tức, chi phí cũng cần chuẩn cho cả 1 năm, nhưng tối thiểu cũng cần một khu nhà nghiên cứu chứ?
Đi để tìm chỗ như
Chỉ riêng phần xây dựng thôi, cũng cần đến vài triệu
Nghĩ tới đây, Chương Mục thở dài, bối rối thì thầm:
- Tổ quốc ơi, khi nào mới thực sự trở nên hùng mạnh.
Vu Song Dũng Chương Mục:
- Tại gì?
Chương Mục :
- Cậu là chuyện của , là chuyện của . Không liên quan đến .
…………
Buổi tối, Trần Thương ở giường suy nghĩ về chuyện ngày hôm nay.
Làm để ?
Tìm nhà nước đòi tiền?
Chẳng nhẽ tìm chủ nhiệm Tiêu?
Thực sự tìm Tào Ngu ?
Thế nhưng, đây là một tiền nhỏ, như lúc đầu kinh phí chữa bệnh của đất nước hạn nhưng thứ đều do một .
Hơn nữa, quốc gia mới thành lập trung tâm chẩn đoán điều trị bệnh Parkinson.
Hạng mục quốc gia đầu nhiều tư vốn trong đó.
Viện mới cần thi công cũng cần một tiền hề nhỏ.
Tài chính của Ủy ban Y tế cũng hạn. Nếu , thì lấy nhiều tiền như ?
Nếu... Bây giờ sẽ nghiên cứu lý thuyết về phản ứng tự miễn dịch của bệnh Parkinson và nghiên cứu các loại t.h.u.ố.c mới.
Chủ nhiệm Tiết khi than với
Phải bây giờ?
Nếu thì trả tiền?
Nghĩ tới đây, Trần Thương nhanh ch.óng lắc đầu.
Bây giờ còn nghèo, còn tự trả tiền cái rõ ràng là tự tìm đường c.h.ế.t.
Buổi tối, lúc Tần Duyệt tắm rửa xong lên giường, Trần Thương suy nghĩ về vấn đề nữa.
Bởi vì ánh mắt của Trần Thương Tần Duyệt hấp dẫn.
Nằm lên giường, bỗng nhiên :
- Vợ, phát hiện...... Sau khi chúng ở chung với , trở nên ngốc nghếch hơn
Tần Duyệt tò mò vuốt khuôn mặt Trần Thương:
- Không , em cảm thấy càng ngày càng thông minh
Trần Thương lắc đầu:
- Em Gia Cát Lượng vì thông minh như ?
Tần Duyệt:
- Học thức uyên bác?
Trần Thương gật đầu:
- ! Em vì ?
Tần Duyệt mờ mịt, lắc đầu:
- Không .
Trần Thương :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-1830-lam-sao-de-lam.html.]
- Bởi vì mỗi lúc trời tối, Gia Cát Lượng lên giường, thấy vợ , thì ngủ nữa, dậy sách
- Em xem, tìm vợ ích đấy
- Về phần , mỗi ngày thấy vợ như hoa như ngọc thế tự nhiên là vui đến quên cả trời đất, đó dần trở lên ngu ngốc, đúng ?
Tần Duyệt Trần Thương đùa như thế, liền nở nụ .
Hai giường, cũng chuyện công việc, chỉ cùng Tần Duyệt chuyện trong nhà, cô liên miên lải nhải những việc vặt trong cuộc sống, quở trách bác sĩ chịu trách nhiệm......
Cuộc sống chính là như , cần học cách trân trọng lẫn trong những điều bình thường.
An ủi , tâm sự với , như tình cảm mới cách.
Tính cách của phụ nữ là cho phép họ phàn nàn, lúc họ cũng nhạy cảm, chỉ tìm để tâm sự.
Lúc , cho dù đàn ông chỉ giả vờ , cũng xong.
Lúc , những đàn ông dù là bộ đang , cũng nên để cho cô xong.
Điều sẽ khiến cô vô thức phát hiện rằng bạn trở nên thể thiếu.
Ngày hôm , Tần Duyệt chuẩn một bữa sáng nhỏ, Trần Thương vội vàng ăn .
Tần Duyệt thực sự thích nghi với những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống.
Đối với sự lãng mạn và những lời khen ngợi của Trần Thương, điều đó cũng cho cô cảm thấy đặc biệt vui vẻ và thoải mái.
Có đôi khi, Tần Duyệt luôn lo lắng bản phiền Trần Thương, xứng với .
hiện tại xem là quá nhạy cảm.
Hiện tại cô một vợ , đó...... Làm một .
..............
Sáng sớm Trần Thương đến bệnh viện, văn phòng, bật máy tính lên xem để mua tập san mới nhất.
, lúc đang định tắt máy tính, thì thấy một thông báo tuyển dụng.
Trần Thương tò mò, mở xem.
Không ai khác, chính là phòng thí nghiệm của Thái Đạt NI Tư thông báo tuyển dụng.
Đối mặt với thế giới để tuyển dụng các nhà nghiên cứu bệnh lý thần kinh và t.h.u.ố.c, với mức lương khởi điểm hàng năm thấp nhất là 100.000 đô la Mỹ, và ưu tiên thành tích đạt .
Nhìn những quyền lợi phong phú , Trần Thương thừa nhận nếu động tâm mới là lạ đấy
Nói thật, Trần Thương thấy tin tức trong lòng mất mát.
Đây đều là những trụ cột của đất nước.
Nếu bạn thực sự ngoài, đây là một tổn thất lớn.
Nghĩ như , Trần Thương lòng nóng như lửa đốt.
Không , giải quyết vấn đề như thế nào đây!?
Trần Thương thật sự như kiến bò chảo nóng, thể tĩnh tâm .
Những ngoại quốc thật giàu
Bây giờ, tìm một nơi lớn hơn?
Hơn nữa, những chuyên gia đều là mang cả nhà theo, còn giải quyết vấn đề nhà ở?
Trần Thương càng nghĩ càng thấy phiền.
Không
Trần Thương c.ắ.n răng một cái.
Anh gọi cho Tiêu Nhuận Phương để hỏi về vấn đề .
Tiêu Nhuận Phương cũng thở dài:
- Năm nay kinh phí còn nhiều, hơn nữa, nhiều vấn đề khó khăn cần giải quyết, đối với một cơ sở nghiên cứu lớn như thì thể xây dựng .
- Cơ sở ban đầu cũng phê chuẩn cho các dự án chế các loại t.h.u.ố.c tim mạch mới.
......
Cúp điện thoại Trần Thương c.ắ.n răng một cái bấm điện thoại cho Tào Ngu.
Sau đó điện thoại kết nối với viện trưởng viện khoa học trung ương Kỳ Liên Sơn......
......
......
Sau một cuộc điện thoại, Trần Thương mệt mỏi dựa lưng ghế, suy sụp tinh thần mà thở dài
Làm khó như ?
Trong đầu của đột nhiên nổi lên một câu
- An Đắc Nghiễm hàng chục nghìn ngôi nhà cao cửa rộng che chở cho những nghèo thế giới hạnh phúc
Câu thật sự là một hình ảnh .
Ai thể cho ......
Trần Thương dứt lời, điện thoại vang lên.
- Tiểu Trần, là Khổng Tường Dân.
Trong điện thoại vang lên giọng nặng nề của Khổng Tường Dân.
- Gặp khó khăn?
Khổng Tường Dân nhịn , hỏi.