Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 1850: Tiếp Theo Tôi Muốn Tặng Mọi Người Món Quà
Cập nhật lúc: 2026-01-29 17:38:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe xong lời , mấy xung quanh bắt đầu bàn tán, :
- Giáo sư Trần thực sự bản lĩnh
- Ai thể rằng ? Một chính sách cho nhân tài như , nhà ở, trường học cho trẻ nhỏ, nhà cũng sắp xếp công việc, cũng chút ao ước
- Ao ước cái gì? Giáo sư Trần giỏi thì giỏi thật, nhưng bây giờ bọn họ qua bên , tương lai còn rõ, đãi ngộ gì đó càng , nhưng mà nghiên cứu khoa học trong nước, thì mấy lối ? Chưa đây còn là tư nhân! Ở nước ngoài, mỗi một cơ sở nghiên cứu khoa học đều sẽ một tập đoàn lớn hỗ trợ chống đỡ, nghiên cứu t.h.u.ố.c mới tốn kém như thế nào ai cũng đều , những năm gần đây nghiên cứu một loại t.h.u.ố.c mới chi phí cũng lên đến 800 triệu đô la, cái ai mà thể chống ?
Một lớn tuổi khác thở dài và :
- Lần , thực sự đây là , một là ở phát triển định ở Viện Khoa học, hoặc phát triển ở bên ngoài theo một kế hoạch mỹ, cái nào cũng đều khó
Nghe , một thanh niên ngạc nhiên hỏi:
- Thưa thầy, ý của thầy là gì ạ? Không viện nghiên cứu khoa học của giáo sư Trần ở tỉnh Đông Dương cũng là do chính phủ xây dựng ? Chẳng lẽ đây là một công việc biên chế ạ?
Người đàn ông lớn tuổi thở dài:
- Không ! Đây là một cơ sở nghiên cứu khoa học tư nhân, tỉnh Đông Dương chỉ phụ trách giúp đỡ, haiz, giáo sư Chương và hơn 400 là cùng từ chức.
………
Hai ngày nay khi Trần Thương vắng mặt.
Chương Mục, chỉ như nhà nghiên cứu trung niên gì khác thường, một quần áo phổ thông trông như một đàn ông trung niên bình thường.
Ông gây một việc lớn.
Ông mang hơn 400 nhân viên ban đầu của Viện Nghiên cứu Thuốc chữa bệnh Alzheimer mới bộ từ chức
Nếu , trong vui vẻ.
Kỳ Liên Sơn thu đơn xin từ chức của 212 vì cảm thấy họ cần thiết nộp đơn cho .
Mà lúc , ông mang gần 500 nhà nghiên cứu khoa học của viện, tất cả đều rời Viện Khoa học Trung Quốc mà khác hằng mơ ước.
Tất nhiên, một trong đó là tạm thời, cũng thuê theo hợp đồng dự án, cũng một đang trong biên chế.
Cái gì cũng
Vụ việc vẫn gây xôn xao trong giới nghiên cứu khoa học trong nước.
Kỳ Liên Sơn từ chối, vì ông tư cách, thể giữ rời .
Huống chi là Chương Mục.
Khi ông trong chớp mắt sắp rời khỏi Học viện Khoa học Trung Quốc cùng với hơn 400 , cảnh tượng khiến vô cùng kinh ngạc.
Kỳ Liên Sơn rời , thương tâm
- ...
- Đến bọn họ còn chịu nổi , Viện trưởng Viện Khoa học Trung Quốc thì ích gì?
Cô thư ký và vị lãnh đạo già suốt buổi sáng.
Tuy nhiên, khi xong vẫn báo cáo tình hình với cấp .
Lần , cấp im lặng một cách khác thường, chỉ nhàn nhạt một câu:
- Đi theo Trần Thương là một chặng đường dài.
Kỳ Liên Sơn im lặng hồi lâu, ông vẫn hiểu cấp ý gì, vị tiếp tục :
- Nghiên cứu khoa học của Trung Quốc cần đổi một con đường khác. Lần hãy để Trần Thương thử, nếu dễ thì cứ thể để .
Ngay khi câu , cuối cùng Kỳ Liên Sơn cũng hiểu tại rõ ràng cấp chuyện nhưng mãi vẫn gì.
Bởi vì trong thể chế ăn sâu bén rễ, chỉ một đường, mà ngược phá lập thực tế.
Chẳng thà cứ đổi sang hình thức khác
Khi Trần Thương lắng cuộc trò chuyện của một vài , vẻ mặt của đổi rõ ràng, kinh ngạc
- Ông đang cái gì ... Viện trưởng Chương và từ chức? Toàn bộ ?
Người Trần Thương chút quen mặt, nhưng nhận , gật đầu:
- thế
- Thật họ hạ quyết tâm như thế nào
Trần Thương thấy, cả bất động trong lòng chút phức tạp.
Anh đang việc chăm chỉ để cung cấp môi trường nhất cho .
Trở sẽ mang đến cho một điều bất ngờ.
ngờ... Những cho Trần Thương một bất ngờ lớn.
Trước khi tìm nguồn vốn, thì dứt khoát từ chức.
Đó là sự tin tưởng
Những thực sự quá dễ thương , địa điểm, nhà, vợ còn công việc, con cái đang học. Đối với họ... như đủ ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-1850-tiep-theo-toi-muon-tang-moi-nguoi-mon-qua.html.]
Không đủ
Tất nhiên là đủ
Mũi của Trần Thương cay cay, thực sự vui vì tin tưởng.
Từ lâu, Trần Thương cảm thấy sẽ bao giờ để khác thất vọng, nhưng , thực sự cảm nhận sự ấm áp khi tin tưởng.
Đám
Qúa ngốc ?
Mình vẫn bàn bạc với họ, lương cũng thống nhất, cứ từ chức thế , sợ … Mình hối hận ?
Trần Thương hít sâu một về phía.
Anh gửi tới một lời nhắn nhủ
Sự tin tưởng của dành cho , sẽ bao giờ phụ lòng.
Mấy phía thấy Trần Thương về phía đám liền vội vàng kêu lên:
- Người em , đừng qua đó, đang họp
Trần Thương lơ.
Người đàn ông phía đột nhiên cau mày, đối mặt với bóng lưng của Trần Thương, tò mò hỏi:
- Các thấy quen ?
Mấy xong chợt nhớ .
Lúc , Trần Thương tới phía , bốn năm trăm thấy , ánh mắt đột nhiên sáng ngời.
- Giáo sư Trần đến
- Cuối cùng trở về
- Cậu ?
- Không
Chương Mục mỉm khi thấy Trần Thương tới:
- Cậu trở về
Trần Thương khổ:
- Đây là bất ngờ chú dành cho cháu ?
Trương mụ lắc đầu:
- Không sai, đây là bất ngờ dành cho , đúng ?
Gần năm trăm lớn:
-
Trương Mạt Trần Thương:
- Bất ngờ ?
Trần Thương cay mũi, chảy nước mắt, nhịn đầu , nhanh ch.óng lau khô nó.
Khỉ thật, sớm muộn , hàng trăm sân khấu, quá mất mặt .
Mọi thấy Trần Thương xúc động rơi lệ, tại hiện trường lập tức vui mừng.
Không khí bi tráng còn nữa, đó là nụ trêu Trần Thương.
Giờ phút , đột nhiên cảm thấy đơn giản, đơn thuần, cũng hạnh phúc.
Anh xoay , về phía , hưng phấn :
- Cảm ơn! Cảm ơn, cảm ơn tin tưởng
- Nó thực sự cảm động...
- Giáo sư Trần, đừng sợ, chúng đòi hỏi, cho chúng điều kiện như , chúng tự cho là đủ
Người đàn ông bên cạnh .
- ! Chúng thỏa mãn! Giáo sư Trần, đừng tự tạo áp lực quá lớn với bản nhé
Thấy thật mà giống như kể chuyện , dậy :
- Nếu nguyện ý đến, thật, thực sự cảm động, nhưng yên tâm, nếu mời đến thì sẽ để uống gió tây bắc mà sống
- Bây giờ, trở , đem tới một món quà.
- Trong hai ngày qua, luôn bay bay giữa Trung- Mỹ. Khi Giáo sư Chương với rằng sẽ bất ngờ, thực sự tò mò.
- Nói thật, đúng là bất ngờ
- , tiếp theo tặng món quà, tin rằng đó cũng sẽ là một bất ngờ