Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 1857: Dương Tuệ, Anh Thích Em
Cập nhật lúc: 2026-01-29 17:38:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trương Viễn thế, cảm giác đầu tiên chính là trong lòng kích động,
Ai mà là chính là đồ ngu
giây tiếp theo, phản ứng đầu tiên của là về phía Dương Tuệ, dường như...... Cậu đanh quan sát phản ứng của đối phương.
Dương Tuệ thấy thế tự nhiên cũng vui vẻ, chỉ cần Trương Viễn theo Trần Thương, kế hoạch phát triển trong tương lai đương nhiên sẽ là một con đường suôn sẻ, nhưng... Ánh mắt của cô dần cảm thấy mất mát nhiều.
Cuộc sống chính là như , khi cuộc sống vẫn đang vận hành theo quỹ đạo ban đầu thì khó thể phá vỡ tất cả những điều , nhưng khi đổi sẽ xuất hiện sự lựa chọn.
Mà lựa chọn như thế nào, thì sẽ hết sức quan trọng.
Dương Tuệ thoáng qua Trương Viễn vui vẻ và từ bỏ. đây là con đường của tình yêu tuổi trẻ, mong đối phương sẽ trôi qua tháng ngày vui vẻ.
Thấy Trương Viễn từ xa về phía , Dương Tuệ mắng một tiếng:
- Nhìn gì? Đắc ý
Trương Viễn ngượng ngùng :
- đắc ý, ý của là...... sợ , cô sẽ trở thành con mồi ngon nhất trong sáu khoa cấp cứu của chúng .
Trương Viễn thật sự do dự
Dương Tuệ lập tức mắng:
- Cút nhanh lên, thấy là thấy phiền .
- chờ chủ nhiệm Dư sắp xếp cho việc với một trai, còn tay tay chân thì vụng về.
Ánh mắt của Trương Viễn mất mác, cũng .
Dường như khó thể cả gia đình và sự nghiệp.
Có , chỉ là cách thôi ?
, đối với một bác sĩ lâm sàng mà , tới một nơi khác thì khó thể gặp .
Căn bản công việc vốn bận rộn, gánh nặng cuộc sống khiến chúng kiệt quệ, thể ở bên cạnh quan tâm đến , cảm giác đau đớn lắm
Khoảng cách sinh thể là , nhưng nhanh chân tới chắc chắn , vì đừng tin những lời lẽ vô nghĩa và vô bổ đó.
Thế giới , ngoại trừ cha bạn, sẽ nhiều thực sự sẵn lòng chờ đợi bạn.
Khi Trần Thương đến khoa cấp cứu, thì Trương Viễn và Dương Tuệ là đầu tiên gặp mặt.
Hai luôn miệng gọi là đại thần, hiện tại vẫn gọi như .
Lúc , Trần Thương cảm thấy hai bình thường.
Đối với Trương Viễn, Trần Thương cũng dụng tâm bồi dưỡng, dù đây cũng là một trẻ tuổi cố gắng, cũng giúp đỡ ít việc.
Anh đồng ý bồi dưỡng Trương Viễn.
, Trương Viễn vẫn do dự, thoáng qua Trần Thương, mặt mũi tràn đầy áy náy.
- Giáo sư Trần, ......
Trương Viễn bỗng nhiên hít sâu một :
- đồng ý
Ánh mắt của Trần Thương kiên định, Trương Viễn, giữ im lặng lên tiếng.
Câu với giọng rõ ràng kiên định hơn nhiều.
Vẻ mặt của Dương Tuệ mất mát, nhưng :
- Lúc trông mới giống đàn ông
Trương Viễn gì, xoay giữ c.h.ặ.t Dương Tuệ:
- Còn càng đàn ông hơn
Nói xong, Trương Viễn trực tiếp kéo Dương Tuệ trong n.g.ự.c.
Trực tiếp hôn môi
Một cảnh , trực tiếp cho hoảng sợ.
Ngay cả Trần Thương cũng nghĩ tới, Trương Viễn thằng nhóc ...... Như thế thật mạnh mẽ
Trong văn phòng yên tĩnh, chỉ thấy Dương Tuệ và Trương Viễn hô hấp dồn dập.
Dường như, thời gian đều dừng .
Bản Dương Tuệ còn mơ hồ, cô nghĩ tới Trương Viễn sẽ...... Sẽ......Hôn ?
Giờ phút , Dương Tuệ nên biểu cảm gì
Xoắn xuýt
Phức tạp
Nếu thích Trương Viễn là dối.
Thích, hai ai lên tiếng .
Dường như, đây chính là một màn đặt tiền cược, ai thì đó thua.
Thế nhưng tình cảm thật sự cần đ.á.n.h cược ?
Ai thua ai thắng thật quan trọng ?
Có lẽ, tất cả đều chỉ cần một cơ hội để chọc thủng lớp giấy cửa sổ .
, khi Trương Viễn chủ động tấn công Dương Tuệ bỗng nhiên hối hận.
Dựa cô chủ động?
Ngay lúc Dương Tuệ phản kích thì Trương Viễn bỗng nhiên buông .
Lúc , trong lòng Trương Viễn phức tạp, bất , trong lòng lo lắng bất an, sớm chuẩn kỹ càng.
Bất luận như thế nào cũng bày tỏ những suy nghĩ trong lòng của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-1857-duong-tue-anh-thich-em.html.]
Dù cũng sắp rời , nếu như Dương Tuệ phản đối, sẽ từ chối Trần Thương nữa
nếu như Dương Tuệ cho một cái tát, sẽ , đúng...... Hai cái tát cũng .
Nếu , dù là côn đồ... Cũng
Dù cũng , cũng nên cho một lời giải thích, cho dù lưu manh đùa giỡn...... Lưu manh đùa giỡn cũng đùa giỡn
Trương Viễn khẩn trương Dương Tuệ:
- Dương Tuệ, thích em, thật sự thích em, em đồng ý tới An Dương cùng ?
- Nếu như em thích , sẽ nữa, nếu em cùng An sương, sẽ nuôi em
Dương Tuệ Trương Viễn, giận đùng đùng tay giơ lên, Trương Viễn thấy tình hình như nhịn thở dài.
Hoá ...... Mình xem như là lưu manh.
Trương Viễn nhắm mắt , chờ đợi một cái tát giáng xuống, bỗng nhiên cảm giác cổ ôm, đó...... Bờ môi ướt át đụng
Giờ phút , Trương Viễn sững sờ.
Anh nghĩ tới sẽ xảy cảnh tượng như .
Anh suy nghĩ đủ loại khả năng, duy chỉ điều là .
Thật lâu , hai buông , Dương Tuệ đắc ý:
- Anh là của em
- Đi An Dương trung thực, cẩn thận em bay tới giải phẫu
Trương Viễn kích động
Vậy......Vào lúc Dương Tuệ hôn, tên của con cũng nghĩ hết .
- Được
- Chờ
Trần Thương thấy thế, :
- Đi, hai cũng đừng như .
- cho hai một lựa chọn, hai cùng An Dương, nếu là...... Trương Viễn cũng sẽ cho theo.
Dương Tuệ biến sắc:
- Đừng, giáo sư Trần, mang
Trần Thương :
- Ý của là, ký một thỏa thuận hợp tác với bệnh viện của chúng , các bác sĩ thể đến bệnh viện của để bồi dưỡng học tập.
- Thời gian của hai ......Tự sắp xếp .
Trương Viễn và Dương Tuệ , vội vàng cúi đầu:
- Cảm ơn giáo sư Trần
- Cảm ơn
Trần Thương gật đầu một tiếng:
- Được , hai trực ca đêm , .
Nói xong, Trần Thương và Tần Duyệt rời khỏi văn phòng.
Ra khỏi tầng cấp cứu, Tần Duyệt nhịn :
- Có cố ý ?
Trần Thương sững sờ, giả bộ như gì, :
- Cái gì mà cố ý?
Tần Nguyệt trực tiếp nhảy tới mặt Trần Thương, giơ ngón tay chỉ , cái đầu nhỏ cúi bĩu môi, dường như thấy :
- Giả bộ
- Thành thật khai báo, là một tên lão luyện tình trường
- Nào nào
- Ban đầu dùng những âm mưu và thủ đoạn để lừa em ?
Trần Thương thế lập tức cũng vui vẻ:
- Phải như .
- Trần mỗ tay, tự nhiên là dễ như trở bàn tay
Tần Duyệt tức giận dậm chân:
- Tức c.h.ế.t em , em...... em......
Trần Thương vui vẻ, trực tiếp ôm Tần Duyệt:
- Đều lừa gạt tay, còn suy nghĩ chạy?
- Mau về nhà, áp trại phu nhận của thôi
Nói xong, trực tiếp vỗ một cái m.ô.n.g Tần Duyệt
Tần Duyệt tức giận:
- Anh thả em , em báo cảnh sát
Trần Thương nhạt:
- Đây là địa bàn của , em gọi rách cổ họng cũng vô dụng
Trần Thương lời còn dứt, một chú bảo vệ chạy tới