Khi Bác Sĩ Bật Hack - Chương 1888: Tại Sao Tôi Lại Cảm Thấy Rất Đau, Sao Tôi Lại Không Cử Động Được, Thân Cũng Không Trở Mình

Cập nhật lúc: 2026-01-29 17:39:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Còn Lục T.ử theo sát phía , trang phục phòng cháy chữa cháy ở trong tay quét một con cho hai .

Đây chính là tuyến đường trở của hai nguời bọn họ, nếu như con đường , đừng là cứu đồ vật, ngay cả bọn họ cũng ở chỗ .

Loại hợp tác một hai.

Mặc dù hai chỉ mới hai năm hai sáu tuổi, nhưng ngây ở đây năm sáu năm, đều thuộc về lão binh.

Cứu loại vật phẩm quý trọng vẫn xem là tương đối tiết kiệm sức lực, so với cứu xem là chuyện nhỏ.

Thế nhưng, cho dù là , cũng thể lo lắng

- Lục Tử, nó, thật là nóng, hôm nay lúc về nghỉ ngơi, buổi tối chúng cùng uống bia.

- Đừng nữa, cẩn thận một chút

Lục T.ử chút cẩn thận, lão Ngô ha ha:

- Nhìn, khiến sợ như thế

- Cẩn thận sẽ mắc sai lầm lớn

........

Lúc hai vẫn đang tiếp tục tìm kiếm, đám bên ngoài cũng nhàn rỗi.

Đội trưởng lo lắng nhưng cũng dám thúc giục, để cho dùng s.ú.n.g b.ắ.n nước để khống chế và xua đuổi thế lửa, dùng hết sức để đề phòng thế lửa lan tràn đến chỗ mà bọn họ đang tập trung.

Phòng cháy chữa cháy, từ đến giờ cỏ rậm

Mà là nghĩ cách cứu viện và cấp cứu kế hoạch.

Dùng hết khả năng để cứu sống sinh mệnh, phòng ngừa tổn thất.

Có đôi lúc chính là như , phòng cháy chữa cháy giống như là khăn lau, khác phạm sai lầm, cho dù là ai đang phạm sai lầm, thì bọn họ cũng đều vì sai lầm mà đến để thanh toán.

Cháy , bọn họ cứu hoả, thì cứu , tổn thất kinh tế to lớn, cũng cần bọn họ đến cứu giúp.

Nhân viên công tác của sở nghiên cứu vôi vã cuống cuồng thế lửa, ánh mắt tràn đầy mong chờ và chúc phúc

Nhất định thành công đó

Nhất định an

Ai thương vong cũng đều thấy, thế nhưng ai cũng thể chắc , bởi vì bọn họ căn bản khống chế .

Thời gian từng giây từng phút trôi qua

Thế lửa trong lúc khống chế.

Thế nhưng, đột nhiên, một tiếng nổ phanh vang lên, đội trưởng biến sắc

Lo lắng, vẫn là xảy .

Lòng bàn tay của tràn đầy mồ hôi vì căng thẳng, quá căng thẳng.

Ngay lúc , thế lửa đang vụt tăng lên.

Mà khu vực , ngay ở lầu ba

- Lão Ngô, ?

Đội trưởng ẩn trương gọi trong bộ đàm.

- Không , nó, giật cả , ngay ở phía lưng của chúng

m thanh bình chân như vại của lão Ngô vang lên.

Nghe thấy âm thanh của lão Ngô, đội trưởng nhẹ nhàng thở , với Lục t.ử:

- Lục Tử, xem chừng lão Ngô, xử lý con đường

- Được, đội trưởng

Lục T.ử trong bộ quần áo cách nhiệt vô cùng căng thẳng.

- Thiết thở chữa cháy đeo đàng hoàng, lão Ngô, khi nổ hết sẽ khí độc lan tràn.

Lục T.ử khẩn trương nhắc nhở.

Hai cứ cẩn thận từng li từng tí như thế, tốn bao lâu, cuối cùng cũng tìm đồ vật.

Mặc dù quần áo cách nhiệt hiệu quả, thế nhưng nghĩ đến hiệu quả như .

Lão Ngộ xông phía tràn đầy mồ hôi.

Cuối cùng, bọn họ thấy hai chiếc máy tính trong miệng cũa gã đeo kính.

Lúc , mặc dù bên trong gian phòng ngọn lửa, thế nhưng dường như máy tính cháy.

Hơn nữa... Thứ mà họ chắc hẳn là phần cứng, phần cứng hư, chắc là vấn gì lớn.

Lão Ngô tranh thủ thời gian ôm lấy máy tính, hưng phấn :

- Xong

- Lục Tử, dẫn đường! Dẹp đường hồi phủ

Lục T.ử thấy thế, cũng nhẹ nhàng thở , liền vội vàng gật đầu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khi-bac-si-bat-hack/chuong-1888-tai-sao-toi-lai-cam-thay-rat-dau-sao-toi-lai-khong-cu-dong-duoc-than-cung-khong-tro-minh.html.]

- Được theo sát

Không thể , Lục T.ử đáng tin cậy, dọc đường hề chuyện gì, Lục t.ử dùng rìu chữa cháy, mở một con đường đốm lửa.

Chỉ cần đồ vật dễ cháy, bên trong là cốt thép xi măng, ngược cũng nguy hiểm.

Tốn đến 5 phút, hai cuối cùng cũng ngoài.

Nhìn thấy Lục T.ử và lão Ngô chạy , đội trưởng lập tức vô cùng vui mừng.

Mà càng vui mừng hơn chính là những nhân viên nghiên cứu khoa học .

Từng từng một vô cùng kích động, liền xông về phía .

Vào lúc

Nói thì chậm, nhưng lúc đó thì nhanh

Lại là một âm thanh ‘phanh’ vang lên.

Nhất định là đồ vật hóa học xảy phản ứng.

Lúc đây, dường như là còn nghiêm trọng hơn, ngay đó, một tấm bảng hiệu to lớn từ trời rơi xuống.

Cửa sổ là từ lầu mấy bay thẳng , hung hăng nện của lão Ngô.

Nhìn thấy một màn

Đội trưởng biến sắc, vành mắt nứt , chạy bay thẳng đến:

- Cấp cứu, mau gọi cấp cứu

- 120, nhanh gọi 120

m thanh của đội trưởng tựa như đinh tai nhức óc, mà Lục T.ử cũng một màn bất thình lình cho ngây triệt để

- Lão Ngô

- Mẹ nó, lão Ngô, chứ,

- C.h.ế.t tiệt, đừng dọa lão t.ử

Nước mắt của Lục t.ử lập tức nhịn , tràn mi mà chảy , tranh thủ thời gian đầu mà chạy như bay.

Đẩy đồ vật lão Ngô .

Thế nhưng, Lục T.ử hiện tại dám lộn xộn, bởi vì sợ cẩn thận sẽ cột sống của lão Ngô thêm tổn thương.

Phải , loại chuyện cột sống thương là chuyện nguy hiểm nhất, cần là dời là ở phương diện nào, đều độ khó lớn, cẩn vận chuyển chỉnh thể, để tránh tạo tổn thương thứ hai

- Lão Ngô , tỉnh , thể thấy lời của .

Lục T.ử tháo mũ giáp của lão Ngô xuống, để lộ khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi của lão Ngô.

Vào lúc , đội trưởng và thành viên của mấy tiểu tổ khác chạy như bay đến.

Mọi lấy cán cứu thương cứng rắn , c.ắ.n răng một cái, đặt lão Ngô lên , chuyển dời đến nơi an , cũng dám lộn xộn

Mà nhân viên công tác của sở nghiên cứu hóa học lúc cũng vô cùng căng thẳng.

Bọn họ nghĩ đến sẽ xảy chuyện như thế, gã đeo kính cất kỹ máy tính.

Sau đó chạy về phía đội viên phòng cháy chữa cháy.

Há miệng như cái gì, chỉ thể bứt rứt lo lắng thương.

Vào lúc , đột nhiên truyền đến một tiếng rên rỉ:

- Mẹ nó, đau quá đau quá, ... aiya, thể cử động nữa

Đám thấy tiếng, lập tức sững sờ, cúi đầu , là ai khác, mà chính là lão Ngô.

Anh nhe răng trợn mắt cáng cứu thương, căn bản thể cử động , đau đớn kịch liệt khiến ngậm c.h.ặ.t hàm răng.

Loại vật năng rơi từ trung xuống , tổn thương cũng chỉ cột sống, còn những chỗ khác.

Thế nhưng, tổn thương cột sống thể nghi ngờ là nguy hiểm nhất.

Nhẹ thì liệt nửa , nặng thì mạng

Đây cũng đùa.

- Anh tỉnh , c.h.ế.t, dọa c.h.ế.t .

Lục T.ử nắm c.h.ặ.t t.a.y của lão Ngô, nhẹ nhàng thở .

- Đồ , lấy đúng ?

- Lấy , yên tâm ! Cảm ơn , đồng chí

Gã đeo kính và đàn ồn trung niên vô cùng cảm kích .

- Lục Tử, thế?

Lão Ngô toét miệng:

- Tại cảm thấy đau, cử động , cũng trở

 

 

Loading...